Trùng Sinh Thập Niên 70: Nàng Béo Phản Công - Chương 321: Nghịch Tập Ngày Thứ 321
Cập nhật lúc: 2026-03-08 00:16:25
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồ Dương Dương xong, cảm thấy lý, liền vui vẻ đồng ý.
"Em cũng đúng, dù chị đặc biệt tin tưởng tay nghề của em! Quần áo chị may ở chỗ em đây đều chị khen đấy!"
Hồ Dương Dương bây giờ đều đến Bách hóa tổng hợp mua quần áo nữa, đắt , còn bằng đến chỗ Cố Từ Vi.
Hạ Kiều và Hồ Dương Dương cùng Cố Từ Vi trò chuyện một lúc phiền Cố Từ Vi nữa.
Hai khỏi phòng, Hạ Kiều định bắt đầu dùng lò nướng bánh mì và bánh kem.
Mấy hôm nay cô cũng suy nghĩ kỹ , cảm thấy nếu bán chạy, còn thể mấy loại nhân hương vị khác .
Nhân bánh hiện tại Hạ Kiều nghĩ đến chỉ hai loại là đậu đỏ và táo tàu nghiền.
Mùa hè còn dễ một chút, cô còn thể cho thêm một ít trái cây, như hương vị cũng thể đa dạng hơn.
Hồ Dương Dương ở trong bếp Hạ Kiều bận rộn, tỏ đặc biệt hứng thú, bây giờ trong lòng cô , Hạ Kiều chính là lợi hại nhất.
Không chỉ xinh , học giỏi, quan trọng nhất là ngay cả đồ ăn cũng ngon.
Khiến cô cũng ghen tị với Cố Từ Tùng, mà thể tìm cô vợ như thế .
Nếu cô là đàn ông, nhất định cưới Hạ Kiều!
Hạ Kiều trong đầu Hồ Dương Dương bây giờ đang suy nghĩ lung tung cái gì, động tác của cô nhanh.
Chẳng mấy chốc cho đồ lò nướng, bây giờ chỉ cần đợi là .
Hồ Dương Dương và cô bắt đầu trong phòng khách trò chuyện.
Hạ Kiến Quốc và Vương Ngọc Lan thấy tiếng động liền từ lầu xuống, hai bế Đại Bảo và Tiểu Bảo.
Sau khi Hồ Dương Dương là bạn học của Hạ Kiều thì đặc biệt nhiệt tình trò chuyện với Hồ Dương Dương.
Hồ Dương Dương tiếp chuyện, trêu đùa Đại Bảo Tiểu Bảo, hai nhóc tì thực sự quá đáng yêu, nào cô đến cũng lén mang .
"Kiều Kiều , con trông Đại Bảo và Tiểu Bảo một chút, rau củ khô phơi mái nhà bên ngoài chắc sắp , thu ."
Đang chuyện thì Vương Ngọc Lan nhớ việc chính , bây giờ trời vẻ âm u, chừng lát nữa sẽ mưa, vẫn nên thu về sớm thì hơn.
"Mẹ, cứ đây , con thu là !"
Hạ Kiều lo Vương Ngọc Lan leo lên chỗ cao như , nên cô vẫn tự thì hơn.
"Vậy tớ cũng giúp , tớ còn từng leo lên mái nhà bao giờ !"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Hồ Dương Dương đúng là tính trẻ con, cái gì cũng thấy thú vị, cũng nằng nặc đòi giúp.
Hạ Kiều cũng ngăn cản cô , dù mái nhà bằng hai bên cũng cao lắm, chỉ cần lúc leo thang cẩn thận một chút thì sẽ nguy hiểm gì.
Hai cùng leo lên mái nhà, bắt đầu thu rau củ khô.
Những thứ đều là rau củ trồng trong sân, loại vì nhiều quá, nhất thời ăn hết, để đó ngược là một sự lãng phí.
Cho nên khi Vương Ngọc Lan đến liền vội vàng phơi thành rau củ khô, như bảo quản , thu đông còn thể ăn.
Loại rau củ khô thể dùng để gói bánh bao, hầm thịt, ăn mùi vị ngon.
Hai ở mái nhà, chuyện việc, cuối cùng cũng thu xong rau củ khô.
Hạ Kiều dùng dây thừng treo cái sọt đựng rau củ khô thả xuống đất , đó bắt đầu xuống thang.
Hồ Dương Dương xuống cô, Hạ Kiều cúi đầu sắp xếp rau củ khô, giúp giữ thang.
Hồ Dương Dương thì chẳng gì sợ, cứ thế bám thang leo xuống, nhưng chân cô đột nhiên bước hụt một bậc.
Tim cô lập tức nhảy lên tận cổ họng, miệng gần như theo bản năng hét lên một tiếng.
"Cẩn thận!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-thap-nien-70-nang-beo-phan-cong/chuong-321-nghich-tap-ngay-thu-321.html.]
Hạ Kiều ngẩng đầu lên, còn kịp phản ứng thì thấy cách đó xa một bóng chạy nhanh về phía bên .
Hồ Dương Dương tưởng sẽ ngã thẳng xuống đất, cô căng thẳng nhắm mắt .
cơ thể truyền đến cơn đau như dự đoán, cô ngược rơi một vòng tay rắn chắc mạnh mẽ.
Qua vài giây cô mới từ từ mở mắt , đập mắt là một khuôn mặt nam tính tiêu chuẩn.
Mày rậm mắt to, sống mũi cao thẳng, chỉ là đen một chút, lúc đang nhíu mày cô .
Hồ Dương Dương đột nhiên càng căng thẳng hơn.
Hạ Phong vội vàng đặt xuống, ồm ồm hỏi: "Cô chứ?"
"Hả? Không !"
Hồ Dương Dương vội vàng lắc đầu, nhưng cũng ngay đó lời cảm ơn.
Vừa thực sự quá nguy hiểm, nếu kịp thời đỡ cô , e rằng cô ngã thẳng xuống đất, chừng còn ngã tàn phế luôn.
"Dương Dương, thật sự chứ?"
Hạ Kiều dọa sợ nhẹ, bây giờ tim vẫn còn đập thình thịch đây .
"Tớ thật sự ."
Hồ Dương Dương còn nhảy mấy cái tại chỗ, thể hiện cho Hạ Kiều thấy là cô thực sự .
Hạ Kiều lúc mới yên tâm, vội vàng giới thiệu đối phương cho Hồ Dương Dương và Hạ Phong.
"Hóa là hai của Kiều Kiều , đây nhắc đến , thật sự cảm ơn , cơ hội mời ăn cơm!"
Hồ Dương Dương đặc biệt hào phóng, mà còn chủ động mời ăn cơm.
Hạ Phong còn từng gặp cô gái nào như , chút ngượng ngùng gãi đầu, thuận miệng đáp một tiếng.
Lúc , bánh kem và bánh mì đúng lúc cũng nướng sắp xong , Hạ Kiều lập tức lấy .
Mùi thơm ngọt ngào lập tức lan tỏa.
"Thơm quá, Kiều Kiều, chắc chắn ngon, mau cho tớ nếm thử !"
Hồ Dương Dương nhịn nữa, cô thích ăn đồ ngọt tráng miệng, bây giờ chỉ ngửi thấy mùi thôi chảy nước miếng .
Hạ Kiều gắp cho Hồ Dương Dương một miếng bánh mì nhân đậu đỏ và một miếng bánh kem, đó còn quên chia cho Hạ Phong hai miếng.
Cô nướng ít, lát nữa để cho gia đình một ít, mang sang biếu Tôn nãi nãi nhà bên cạnh một ít.
Hồ Dương Dương c.ắ.n một miếng bánh mì , cảm giác xốp mềm lập tức chinh phục cô .
Lớp vỏ bên ngoài bánh mì giòn giòn, nhân đậu đỏ bên trong nhiều, nhưng ăn cảm giác cực kỳ ngon.
Bánh kem cũng ngon, hề chút mùi tanh nào của trứng gà, màu sắc vàng óng, tuy nhân, nhưng vẫn ngon hơn Bách hóa tổng hợp bán nhiều.
Quan trọng nhất là, cả hai món đều quá ngọt, ăn cảm giác ngọt ngấy.
Hồ Dương Dương ngày thường ăn mấy loại đồ ngọt nhiều lắm, cô tuy thèm ăn, nhưng những thứ bán bên ngoài đều quá ngọt, ăn nhiều khé cả cổ.
Hạ Kiều thì vặn, vị ngọt thoang thoảng, ăn vị, nhưng ăn nhiều cũng quá ngán.
"Kiều Kiều, ngon quá ! Tớ cảm thấy đúng là năng, tớ quá ghen tị với Cố Từ Tùng , tớ thể mang và Đại Bảo Tiểu Bảo về nhà tớ !"
Lúc sự ghen tị của Hồ Dương Dương đối với Cố Từ Tùng đạt đến đỉnh điểm.
Tuy nhiên cô xong câu , liền cảm thấy lưng lạnh toát.
Cô theo bản năng đầu , bất ngờ chạm ánh mắt lạnh lùng của Cố Từ Tùng, lập tức dọa cho mặt nhỏ trắng bệch, gần như ngay lập tức trốn lưng Hạ Phong.