Chờ hai khỏi phòng ngủ gần tới giờ Tuất, bữa tối chuẩn sẵn, chỉ chờ hai dùng bữa.
Lúc hai tới sảnh ngoài, đồ ăn dọn lên hết, Bùi Vân Khiêm giúp Thẩm Xu kéo ghế dựa một bên , đó mới tự nhiên xuống cạnh nàng, đưa mắt một loạt đồ ăn bàn, đều là món Thẩm Xu thích ăn.
“Tướng quân, hôm nay chuẩn nhiều đồ ăn thế?”
Bùi Vân Khiêm ngẩng đầu mười món ăn bàn, chậm rãi thu hồi ánh mắt về phía Thẩm Xu, “Nhiều cỡ nào? Ta thấy thế.
”
Thẩm Xu nhất thời nghẹn lời, cũng hôm nay Bùi Vân Khiêm , đầu tiên là về sớm, đó…, lúc còn cho một bàn đồ ăn long trọng như , nếu như còn tưởng rằng hôm nay là một ngày đặc biệt.
Nhìn đồ ăn bàn, Thẩm Xu yên lặng xác nhận trong lòng hôm nay sinh nhật Bùi Vân Khiêm cũng sinh nhật nàng xong mới cầm đũa chuẩn ăn cơm, dù cũng lăn lộn gần nửa ngày, nàng đói lắm .
Lúc , ngoại trừ Bùi Vân Khiêm , bây giờ đói Thẩm Xu cũng .
Thấy Thẩm Xu động đũa, Bùi Vân Khiêm cũng cầm đũa trong tay lên, thong thả ung dung gắp cho nàng mấy món nàng thích ăn.
(EbookTruyen.
Net)
Mắt thấy bát mặt sắp Bùi Vân Khiêm chất thành núi nhỏ, Thẩm Xu nhịn , “Tướng quân, đủ , nhiều như cũng ăn hết.
”
Bùi Vân Khiêm ngước mắt Thẩm Xu, đặt nột miếng sườn heo chua ngọt bát nàng mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, khẽ ‘ừm’ một tiếng tỏ vẻ .
Nhìn ‘núi nhỏ’ mặt , Thẩm Xu linh động mở miệng , “Tướng quân, nhiều đồ ăn như hai chúng cũng thể nào ăn hết, bằng kêu Lâm Lãng và Tần Tuần xuống cùng ăn, ?”
Bùi Vân Khiêm biểu tình dư thừa nào cả, chỉ nhướn mày , “Nàng chủ là .
”
Nghe , khuôn mặt Thẩm Xu mang theo ý , tuy rằng nàng là công chúa nhưng từ nhỏ cấm kỵ điều gì, cũng nhiều quy củ.
Thẩm Xu thường xuyên cảm thấy ăn cơm một lạnh lẽo, nhiều ăn chung mới náo nhiệt, thể ăn nhiều hơn bình thường hai bát.
Bùi Vân Khiêm cho phép, Thẩm Xu đầu với Tần Tuần đang bảo vệ ở một bên, “Tần Tuần, mau đây xuống ăn cơm.
”
Tần Tuần giật , nghĩ tới Bùi Vân Khiêm sẽ thật sự đồng ý với Thẩm Xu, trong lòng cân nhắc hồi lâu, mới cung kính cúi , “Thuộc hạ dám, vẫn là phu nhân và tướng quân cứ cùng dùng bữa ạ.
”
Không đợi Thẩm Xu chuyện, Bùi Vân Khiêm bên cạnh mở miệng, nhàn nhạt , “Phu nhân bảo ngươi thì ngươi .
”
Nghe , Tần Tuần mới khom cảm ơn nơm nớp lo sợ kéo ghế xuống.
“Phu nhân, Lâm Lãng còn đang dỗ tiểu thiếu gia ngủ, thuộc hạ kêu nàng tới đây.
”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-172.html.]
Nói , Tần Tuần lên, bộ ngoài.
Thẩm Xu gật đầu, lên tiếng, “Nếu như còn ngủ, mang cả A Yến tới đây .
”
Tần Tuần khom , “Vâng, phu nhân.
”
Nói xong, Tần Tuần xoay ngoài, nhanh biến mất trong màn đêm.
Tần Tuần , Thẩm Xu nữa cầm đũa bắt đầu giải quyết ‘núi nhỏ’ mặt.
Không tới một chén , hai mang A Yến .
“Tướng quân, phu nhân.
”
Sau khi trong, Tần Tuần ở vị trí , còn Lâm Lãng ôm Bùi Yến bên cạnh Thẩm Xu.
Từ lúc , đôi mắt của Tiểu Bùi Yến rời khỏi Thẩm Xu, thỉnh thoảng còn vươn tay múa máy.
Thấy thế, Lâm Lãng nhịn , “Vừa tiểu thiếu gia vẫn luôn ở trong phòng, cũng hiểu lời Tần Tuần , thấy tới dùng bữa cùng phụ mẫu là lập tức nín , cũng từ khi tới giờ.
”
Nghe thấy lời , Bùi Vân Khiêm nhịn thành tiếng, thầm nghĩ cũng chỉ là đứa nhóc mới sinh, thể hiểu lớn gì.
Còn đang suy nghĩ, Bùi Vân Khiêm nghiêng cụp mắt Bùi Yến đang trong lòng Thẩm Xu.
Bé con mềm mại bụ bẫm, mắt nhỏ mũi nhỏ miệng nhỏ, chỗ nào cũng nhỏ, khuôn mặt còn nảy nở hết trông cũng đáng yêu.
Khoé miệng Bùi Vân Khiêm cong lên.
Thấy Bùi Vân Khiêm Bùi Yến chớp mắt, Thẩm Xu nhịn , “Tướng quân, xem, A Yến giống nhiều hơn giống nhiều hơn.
”
Nghe , Bùi Vân Khiêm ngước mắt Thẩm Xu Bùi Yến trong n.g.ự.c nàng.
Hắn nhíu mày như suy nghĩ gì đó, một lúc lâu mới mở miệng , “Nàng hơn, hẳn là giống nàng nhiều hơn.
”
Thẩm Xu chớp mắt Bùi Vân Khiêm, nữa cúi đầu bé con trong n.g.ự.c, “Thế ? Sao cảm thấy khuôn mặt giống tướng quân nhiều hơn thế.
”
Bùi Vân Khiêm khẽ , giơ tay gắp một miếng thịt cuốn phù dung đặt bát Thẩm Xu, khẽ , “Nàng giống ai thì giống đó.
”