Trùng Sinh Ngày Định Thân, Ta Tác Thành Cho Thế Tử Và Thứ Muội Nhất Kiến Chung Tình - 1

Cập nhật lúc: 2026-01-10 02:11:31
Lượt xem: 195

1

“Tiểu thư, giờ lành sắp đến , mau ch.óng trang điểm để ngoài gặp khách thôi.” 

Tiếng của bà v.ú cận sực tỉnh.

Ta mà thật sự trọng sinh, về đúng ngày định giữa và Thế t.ử Bình Dương Hầu.

Ta ngơ ngác bản trong gương đồng, vẫn là dáng vẻ năm mười sáu tuổi. Hôm nay định , Thượng thư phủ khách khứa chật nhà, đều đang chờ chính chủ là xuất hiện.

Vài vị quý nữ trong kinh thành tiến xem trang điểm: 

"Ngọc Thanh hôm nay thật , Thế t.ử hôm nay cũng phong thái ngời ngời, đúng là một đôi bích nhân."

Đợi khi trang điểm xong xuôi, chúng cùng tiến về sảnh chính. Ta chợt mỉm

"Hoa sen tịnh đế trong hồ sen của phủ nở hoa , ngang qua đó, cũng là để lấy chút ý nghĩa lành."

Mấy vị quý nữ càng thêm đắc ý, họ vẫn tận mắt thấy hoa sen tịnh đế bao giờ.

Cả nhóm con đường nhỏ trong hậu hoa viên, ngước mắt cánh diều đang bay lơ lửng phía hoa viên, chau mày hỏi: 

"Ai thả diều ở đó thế ? Hôm nay ngoại viện nam khách, nếu diều rơi xuống ngoại viện thì ?"

"Ai mà vô phép tắc như ?"

Một tiểu nha nhỏ giọng đáp: 

"Là Nhị tiểu thư ạ."

Có vị quý nữ hỏi: 

"Có là đứa con riêng mà phụ mới đón về ?"

Ta sầm mặt xuống: 

"Nhị tiểu thư hiểu lễ nghi, chẳng lẽ những kẻ theo cũng hiểu ?"

Đang đoạn, một tiếng kinh hô vang lên: 

"Diều rơi đây?"

Tiếng y phục ma sát và tiếng chạy huỳnh huỵch truyền đến, nha kinh hãi hét lên: 

"Nhị tiểu thư, quý nữ thể trèo lên cây ?"

"Người mau xuống !"

Ngay đó, giọng một nam nhân vang lên ở phía bên

"Nhị tiểu thư, cần giúp nàng lấy diều xuống ?"

Nghe đến đây, chúng cuối cùng cũng vòng qua bức tường, thấy Thẩm Uyển Thanh cây hoa đào đối diện đang nắm lấy con diều. 

Nghe thấy giọng nam nhân, nàng thẳng đơ ngã từ cây xuống, rơi đúng lòng nam nhân .

Đám quý nữ phía đồng thanh kinh hô: 

"Là Thế t.ử Bình Dương Hầu."

"Trời ơi, nam nữ thụ thụ bất , ngài thể ôm Nhị tiểu thư như ."

Mà Tạ Chiêu ở phía đối diện đang ôm Uyển Thanh thì ngẩn cả .

Thẩm Uyển Thanh vẻ mặt thẹn thùng, thoát khỏi vòng tay : "Uyển Thanh kiến quá Thế t.ử."

Nàng định mở miệng tiếp, mắt ngước lên thấy nhóm chúng ở phía , sắc mặt lập tức trắng bệch, "bụp" một tiếng quỳ sụp xuống: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-ngay-dinh-than-ta-tac-thanh-cho-the-tu-va-thu-muoi-nhat-kien-chung-tinh/1.html.]

"Tỷ tỷ, tỷ đừng hiểu lầm, Uyển Thanh cẩn thận ngã từ cây xuống, Thế t.ử là vì cứu nên mới ôm lấy ."

“Tỷ tỷ đ.á.n.h phạt thì cứ phạt , tỷ đừng trách Thế t.ử, đều là của Uyển Thanh.”

Tạ Chiêu đau lòng gương mặt nhỏ nhắn như ngọc của nàng , cau mày

“Nàng ở trong phủ thường xuyên khắt khe với như ? Đích nữ Thượng thư phủ nổi danh là tri thư đạt lễ, ngờ trong nội trạch hống hách đến thế.”

Hắn một tay đỡ Uyển Thanh dậy, nhẹ giọng an ủi: 

“Nàng đừng sợ, chuyện trách nàng.”

Uyển Thanh kiều diễm nửa trốn lưng , đôi mắt như nai con lấp lánh ánh sáng: 

“Đa tạ Thế t.ử ca ca, Uyển Thanh khi kinh, từng ai đối đãi với Uyển Thanh như .” 

Nói xong, nàng c.ắ.n môi

“Tỷ tỷ, tỷ đừng giận Uyển Thanh ? Sau Uyển Thanh nghịch ngợm nữa, cũng khỏi viện, chỉ ở trong viện của bảo đảm ngoài, ?”

Tạ Chiêu trầm mặt

“Ngọc Thanh, nàng hạ nhún nhường như , nàng còn thế nào nữa?”

Ta khẽ một tiếng, tiến lên vài bước, chậm rãi

“Thế t.ử, từ đầu đến cuối hề một câu nào. Cho đến tận bây giờ, đều là Thẩm Uyển Thanh tự tự diễn, ngài thấy câu trách cứ nào ?”

Tạ Chiêu cứng họng, lớn tiếng quát: 

“Nàng xị mặt đó, nàng tự nhiên sẽ sợ. Không lời nào thì nghĩa là nàng khắt khe với nàng , nếu tại nàng sợ nàng?”

Ta nhướng mày Thẩm Uyển Thanh: 

“Vậy tại Nhị sợ , , chi bằng Nhị cho xem?”

Uyển Thanh liều mạng lắc đầu: “Muội sợ tỷ tỷ, tỷ đối với , Thế t.ử ngài đừng hỏi nữa.”

Các quý nữ lưng lên tiếng: “Thế t.ử, loại mánh khóe chắc chỉ ngài thấy nàng đáng thương thôi.”

thế, đại gia khuê tú ai leo cây, ai rơi lòng tỷ phu ngay trong ngày định của tỷ tỷ .”

“Cái điệu bộ lóc thút thít , khác gì kỹ t.ử trong thanh lâu chứ?”

“Các ngươi đang ồn ào cái gì ?” Phụ dẫn theo vài vị khách đột nhiên xuất hiện bên cạnh vườn hoa.

Uyển Thanh thấy phụ , nước mắt liền rơi lã chã: 

“Phụ ơi, con lớn lên ở thôn dã, con quy củ trong kinh thành. con trèo lên cây chỉ để lấy con diều mắc kẹt đó thôi, cố ý quyến rũ Thế t.ử. Thế t.ử cũng chỉ vì cứu con nên mới bất chấp nam nữ đại phòng mà ôm lấy con.”

“Kính xin phụ trách phạt.”

“Tỷ tỷ trách con mất mặt cũng là lẽ đương nhiên, là con mất mặt mũi Thượng thư phủ.”

Phụ đen mặt

“Con trưởng tỷ như ? Uyển Thanh từ nhỏ lớn lên ở thôn dã, sống khổ cực, khi phủ dặn đối đãi với nó một chút, tỷ   hòa thuận, mà con chế nhạo nó, nó mất mặt thế ?”

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Ta đột nhiên thấy nguội lạnh cả lòng. 

Thẩm Uyển Thanh là đứa con riêng phụ đưa về một năm , là do thanh mai trúc mã biểu của ông sinh

Năm đó ông mang thai, lên kinh ứng thí, khi đạt công danh thì ngoại tổ phụ "bảng hạ tróc tế". Sau khi cưới mẫu , ông vẫn luôn về cố hương.

Một năm nhận thư từ mới biểu sớm sinh hạ nữ nhi  cho ông, nay trưởng thành, nhưng bà chẳng còn bao nhiêu ngày nữa, nên khi lâm chung giao Uyển Thanh cho phụ đưa về phủ.

Phụ đau lòng cho thanh mai ch.ết  sớm, càng đau lòng cho Uyển Thanh chịu khổ bên ngoài mười mấy năm.

 

Loading...