Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 43: Mỹ nhân kế
Cập nhật lúc: 2026-02-22 08:59:44
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hình T.ử Hiển thì phá lên , đưa tay véo nhẹ eo bên cạnh một cái: “Cũng nhờ mỹ nhân suy nghĩ chu đáo hỏi nữa là .”
Hôm nay chỉ ngẫu hứng dạo một vòng, ngờ niềm vui ngoài ý , chạm mặt nữ t.ử to gan lớn mật .
Ngoài trừ Tống Vãn của Tống gia c.h.ế.t , từng nữ nhân nào mất mặt như thế đám đông.
Tống Vãn thì thôi, nàng phụ chống lưng giống .
Cô ả con gái nhà thương nhân thì dựa ai?
Bùi Thanh Ngôn ư?
Hắn cũng từng gặp Bùi Thanh Ngôn vài , nếu đúng là bậc đại trượng phu như lời nàng thì thôi nhưng chỉ là hạng nhu nhược, yếu hèn đến chính Hình T.ử Hiển còn chẳng thèm đề mắt.
Chẳng qua dựa thái hậu mà thôi, phụ còn dặn nhường một chút.
Chính vì đem so với hạng như khiến càng thêm tức giận.
Gặp cơ hội hiếm , nếu bắt nàng cúi đầu nhận thua thì nuốt trôi cơn giận.
Hình T.ử Hiển nghĩ thì ung dung sang Tống Vãn: “… kinh thành nơi để ai đó tùy tiện bày trò lừa bịp. Giang cô nương hôm nay bày sạp ở đây chắc là thương hội kinh thành cho phép nhỉ?”
Tống Vãn điềm nhiên đáp: “Hình công t.ử đúng. hôm nay hành y chữa bệnh miễn phí thu lợi. Theo luật pháp Thiên Tề vốn cần thương hội quan phủ cho phép.”
Hình T.ử Hiển rõ ràng định dễ dàng buông tha, lập tức sang lệnh cho hầu phía : “Việc do một ngươi quyết định?”
“Các ngươi cử báo cho Kinh Triệu Doãn . Bổn thiếu gia hôm nay sẽ một phen, duy trì trật tự kinh thành !”
Một gã sai vặt lập tức nhận lệnh rời .
Dân chúng xem kẻ nhận đây là Hình tiểu thiếu gia ngông cuồng ngạo mạn, bất giác thầm lo lắng cho Giang cô nương.
Thật đáng tiếc, một vị cô nương xinh đối nhân xử thế đắc tội với một kẻ thế ?
Tuy Giang gia giàu nhưng địa vị thấp kém, hôm nay đụng kẻ còn công khai kiếm cớ khó dễ như sợ rằng khó lòng thoát .
Một cô nương phu quân ruồng rẫy nếu thật sự giam ngục đúng là đáng thương vô cùng.
Thượng Quan Vũ trong quán xem trò vui cũng mơ hồ nhận biến cố đó. Hắn liếc mắt Quân Cửu Thần vẫn yên bất động, trong lòng chợt nghĩ nên tay hùng cứu mỹ nhân ?
lúc thấy Tống Vãn nhẹ nhàng rũ mắt dậy.
Khi nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng như trời đong đầy nước mắt.
Nàng đau buồn Hình T.ử Hiển, mỹ nhân tuyệt sắc nước mắt lưng tròng khiến ai thấy cũng thốt lên ‘thấy mà thương”.
Tống Vãn cứ chằm chằm Hình T.ử Hiển, cố cho giọng càng thêm thê lương: “Lần đắc tội với Hình công t.ử, công t.ử gây khó dễ cho phu quân ?”
“Giờ rời khỏi phủ hầu …”
“Lẽ nào công t.ử vẫn lòng ?”
Hình T.ử Hiển thấy nàng dậy thì nghĩ rằng Tống Vãn đối đầu với .
Hắn tận mắt thấy thiếu nữ kiều diễm như hoa là nữ nhân đanh đá hung hăng.
Ai ngờ giờ đây thấy nàng tỏ yếu ớt tủi khiến ngây .
Thái độ gì thế …
Sao cứ như biến thành kẻ phụ tình bạc nghĩa, tội tày trời ?
Mãi đến khi bên cạnh tức giận khẽ đẩy một cái, Hình T.ử Hiển mới hồn, thiếu nữ đáng thương mắt.
Giọng điệu phách lối ban nãy cũng yếu hẳn: “Ngươi… ngươi gì !”
Tống Vãn vẫn tỏ ấm ức tủi , hàng mi dài khẽ run rẩy, nước mắt như hạt châu trong suốt long lanh xoay chuyển trong mắt nhưng mãi vẫn rơi xuống.
“Chẳng mới là hỏi Hình công t.ử gì ?”
“Nếu giờ lâm cảnh ngộ thế mà Hình công t.ử vẫn hả giận, nhất định nhốt ngục mới lòng thì cũng chẳng cần công t.ử phí tâm. Ta theo công t.ử đến quan phủ là .”
“Hình công t.ử gán cho tội gì cũng nhận…”
“Để khỏi nơm nớp lo sợ nữa…”
Tống Vãn xong thì những giọt nước mắt cuối cùng cũng lăn dài má nàng như chuỗi châu đứt.
Hình T.ử Hiển thấy nàng nức nở mặt bao thì bất giác lùi một bước.
Nàng… nàng… gì chứ?
Chẳng lẽ quỷ ám ?
Hắn nhớ rõ nàng hung hăng đến nỗi còn chẳng xem đối phương là nữ nhân nữa kìa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-43-my-nhan-ke.html.]
Giống hệt Tống tiểu thư .
giờ nàng tỏ yếu đuối như khiến nhất thời xử trí thế nào.
Tuy là kẻ hư hỏng nhưng xưa nay vẫn thương hoa tiếc ngọc, khinh thường những việc như ức h.i.ế.p nữ nhân.
Hơn nữa…
Theo lời nàng chẳng lẽ nàng vì chuyện mà Bùi gia đuổi ?
Rõ ràng Bùi Thanh Ngôn như !
Bùi Thanh Ngôn bảo nàng phạm thất xuất chi điều, phủ hầu nể tình Giang gia năm xưa mới miễn cưỡng chấp thuận hòa ly mà thôi…
Hình T.ử Hiển tiếng bàn tán thương cảm của đám đông xung quanh, ho khan một tiếng trong lòng thầm rủa xả Bùi Thanh Ngôn.
“Được , ngươi đừng nữa, gọi về là !”
Tống Vãn đưa khăn tay lên lau mắt nhưng vẫn để nước mắt lăn dài má.
Trong lòng nàng thầm nghĩ giờ thường dùng mỹ nhân kế, ngờ hiệu quả ngoài dự kiến.
Nàng cho rằng tỏ yếu đuối là thua kém.
Phụ nàng từng dạy: ở cảnh nào cũng cứ tận dụng những gì để cố gắng thoát .
Nàng học nhanh.
Nếu hôm nay nàng theo Hình T.ử Hiển lên công đường, dù thể nghĩ cách thoát thì cũng đắc tội với .
Để tránh một kẻ như Hình T.ử Hiển bám theo gây sự thì cứ nhân cơ hội kết thúc cho xong.
Tống Vãn thầm tính toán bộ tủi nức nở: “Hay là Hình công t.ử cứ tống ngục cho .”
“Nếu ngày Hình công t.ử nhớ tới chuyện , một thì thôi nhưng phụ mẫu giờ đến kinh thành… Nếu lỡ liên lụy đến nhà thì yên lòng ?”
Hình T.ử Hiển thế, nhíu mày: “Buồn ! Bổn thiếu gia là hạng ?”
Tống Vãn chỉ vô tội như “chẳng ” tiếp tục nức nở.
Lục La bên cạnh thấy vội bước tới bên cạnh tiểu thư, bắt chước Tống Vãn nước nở thương tâm: “Tiểu thư vốn yếu ớt, nay trời lạnh thế , thể chịu nổi khổ sở trong tù! Hơn nữa trong tù đủ loại , tiểu thư nhà nhan sắc thế chẳng may kẻ khác khinh khi bắt nạt thì !”
“Hình công t.ử! Cầu xin ngài, nếu thật sự bắt thì xin bắt nô tỳ cho tiểu thư ! Dù đ.á.n.h c.h.ế.t nô tỳ, nô tỳ cũng chẳng oán nửa lời…”
Nàng xong thì ôm c.h.ặ.t lấy Tống Vãn, hai chủ tớ cùng lóc t.h.ả.m thiết.
Hình T.ử Hiển cảnh chủ tớ lóc bi thương như càng thêm phiền não.
Hắn sẽ gọi về , hai chủ tớ còn thế nào nữa?
“Được , ! Ta cam đoan từ nay về sẽ tìm ngươi gây khó dễ nữa là !”
Hắn nghĩ thêm: “Cũng sẽ kiếm chuyện với nhà của ngươi!”
Tống Vãn lúc mới tỏ nửa tin nửa ngờ mà ngừng , đôi mắt đỏ hoe nước mắt lưng tròn : “Hình công t.ử … thật ư?”
Hình T.ử Hiển thấy nàng cuối cùng cũng chịu ngừng thì vội gật đầu: “Tất nhiên là thật!”
Tống Vãn thì chăm chú một lát cuối cùng mới lộ vẻ mừng rỡ: “Vậy xin cảm ơn Hình công t.ử. Ta tin lời của công t.ử như đinh đóng cột, nhất định lừa .”
Hình T.ử Hiển chỉ bực tức lườm nàng một cái.
Hắn hiểu vì đến đây gây sự mà thành hứa hẹn cam đoan thế ?
Nữ nhân đáng sợ!
Hình T.ử Hiển nghĩ thì rầu rĩ “ừ” một tiếng, ôm eo bên cạnh vội vàng bỏ như gặp ma.
Tống Vãn theo bóng lưng khuất dần, lấy khăn tay lau mắt, lau nước mắt cho Lục La. Hai chủ tớ tỏ vẻ gắng gượng bình tĩnh , đó về chỗ.
Trong đám đông vài bụng thấy cũng lên tiếng an ủi nàng mấy câu.
Tống Vãn đều lượt gật đầu cảm ơn từng .
Trong quán , Thượng Quan Vũ Tùy Phong kể đoạn đối thoại , khóe môi nhịn khẽ giật, sang Quân Cửu Thần: “Đây là…”
“…Mỹ nhân kế ?”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])