Trùng Sinh: Dọn Sạch Nhà Tra Nam Rồi Tống Hắn Vào Tù - Chương 639: Cuộc Cãi Vã Giữa Đôi Tình Nhân

Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:00:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôn Dao dựa lưng tường, cạnh cột đèn đường, ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trông trắng, nhưng mũi thì đỏ ửng. Rõ ràng Tôn Dao đây lâu .

Phó Nghiên Chu lập tức thấy xót xa, vội vàng tháo khăn quàng cổ của xuống khoác cho Tôn Dao: “Dao Dao, em lạnh ?”

“Phó Nghiên Chu, giờ mới về?” Giọng Tôn Dao mang theo âm mũi như sắp đến nơi: “Em đợi gần một tiếng đồng hồ ! Sao giờ mới về!”

Phó Nghiên Chu vội vàng ôm lấy Tôn Dao: “Xin xin , hôm nay em sẽ đến tìm . Bữa tối ăn ở nhà ông nội, hai chị dâu hai cũng ở đó, ăn xong còn trò chuyện một lúc nên về muộn.”

Tôn Dao nhào lòng , nức nở: “Em sắp c.h.ế.t cóng đây ! Phó Nghiên Chu, xa quá!”

đúng đúng, xa! Anh là đại ma đầu xa!”

Hai âu yếm một lúc, Phó Nghiên Chu liền đưa Tôn Dao đến một quán cà phê gần đó. Ngồi trong quán cà phê ấm áp, Phó Nghiên Chu hỏi: “Dao Dao, hôm nay em đến tìm ?”

Tôn Dao trừng mắt: “Anh còn mặt mũi mà ! Mùng một Tết đến nhà em?”

và Phó Nghiên Chu sắp đính hôn , xét về tình về lý, Phó Nghiên Chu đều nên đến nhà họ Tôn một chuyến mùng một. Kết quả Tôn Dao đợi trái đợi , Phó Nghiên Chu căn bản hề đến. Không chỉ Tôn Dao tức giận, mà nhà họ Tôn cũng vô cùng tức giận. Nên khi theo lời khuyên của nhà, Tôn Dao quyết định ngoài tìm Phó Nghiên Chu hỏi cho rõ ràng xem rốt cuộc là chuyện gì.

Phó Nghiên Chu vẻ mặt áy náy: “Xin Dao Dao, hôm qua và hôm nay thực sự là quá bận! Em cũng đấy, ông nội nhiều bạn bè, hôm qua từ sáng đến tối đều ở nhà tiếp khách, lúc nào ngơi nghỉ. Thậm chí buổi tối trong nhà vẫn còn khách đến.” Anh vẻ mặt bất lực: “Anh đến nhà em, nhưng trong nhà thực sự dứt .”

Tôn Dao tin, bận đến mấy thì thời gian đến nhà cô cũng ? Lửa giận của Tôn Dao bốc lên ngùn ngụt: “Anh lừa em! Phó Nghiên Chu, rốt cuộc gì? Chúng còn đính hôn nữa ?”

Phó Nghiên Chu khổ: “Dao Dao, lừa em thì lợi ích gì? Nhà thực sự quá nhiều khách đến, hơn nữa nhiều là lãnh đạo lớn, bố cho phép ngoài.”

Tôn Dao hừ một tiếng: “Bỏ , chuyện em tính toán với nữa. Vậy chuyện đính hôn thì ? Nhà họ Phó các rốt cuộc nghĩ thế nào? Đám cưới còn cưới nữa ?”

“Đương nhiên là cưới ! Chỉ là,” Phó Nghiên Chu liếc Tôn Dao, ngập ngừng thôi.

Lại cái bộ dạng ! Lửa giận của Tôn Dao bốc cao thêm vài phần: “Phó Nghiên Chu, là đàn ông con trai cơ mà! Có lời gì thì thẳng , đừng ấp a ấp úng!”

“Haizz!” Phó Nghiên Chu thở dài một tiếng, : “Dao Dao, bố , chúng kết hôn sẽ chỉ cho một mặt dây chuyền vàng và một cặp nhẫn vàng, ngoài gì khác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-639-cuoc-cai-va-giua-doi-tinh-nhan.html.]

Tôn Dao trợn tròn mắt: “Vậy chúng kết hôn xong ở ? Còn xe máy thì ? Tủ lạnh, tivi, máy giặt ? Tất cả đều ?”

Phó Nghiên Chu gật đầu.

“Vậy tiền sính lễ thì ? Tiền sính lễ luôn chứ!”

“Tiền sính lễ?” Phó Nghiên Chu vẻ mặt mờ mịt: “Mặt dây chuyền vàng và nhẫn vàng đó coi như là sính lễ !”

Tôn Dao suýt hộc m.á.u, nếu mặt dây chuyền vàng và nhẫn vàng coi là sính lễ thì sính lễ của cô t.h.ả.m hại đến mức nào! Tôn Dao sắp đến nơi: “Phó Nghiên Chu, coi thường em, coi thường nhà họ Tôn chúng em ?”

Phó Nghiên Chu lập tức lắc đầu: “Dao Dao, thể coi thường em, coi thường nhà họ Tôn các em ? Nếu thực sự coi thường, căn bản sẽ ý định kết hôn với em.”

“Vậy ý gì? Người khác kết hôn nhà cửa xe cộ cái gì cũng , chúng kết hôn cái gì cũng ! Lúc hai kết hôn...”

Phó Nghiên Chu ngắt lời cô : “Dao Dao, còn của hồi môn của em thì ? Chúng kết hôn nhà họ Tôn các em cho bao nhiêu của hồi môn?”

Nga

Tôn Dao sững sờ, nhanh liền hỏi ngược : “Anh... đ.á.n.h chủ ý lên của hồi môn của em?”

“Anh đ.á.n.h chủ ý lên của hồi môn của em, chỉ là em bao nhiêu của hồi môn?”

“Em... em...” Tôn Dao ấp úng, cô của hồi môn nào? Lúc , cô kết hôn sẽ cho 500 tệ, một bộ quần áo mới, hơn nữa tiền còn là dựa cơ sở yêu cầu nhà họ Phó đưa 2000 tệ tiền sính lễ mới . Lúc đó cô còn cảm thấy của hồi môn hề mỏng, nhưng mặt Phó Nghiên Chu, cô đột nhiên thốt nên lời.

Phó Nghiên Chu đoán suy nghĩ của Tôn Dao, vô cùng thất vọng: “Cho nên bố em căn bản chuẩn của hồi môn cho em?” Sau sự thất vọng là tức giận: “Dao Dao, em luôn miệng đòi tiền sính lễ. nhà họ Tôn các em cũng chuẩn của hồi môn, em ngượng ?”

Tôn Dao tức giận : “Ai của hồi môn? Mẹ em cho em 500 tệ của hồi môn, còn một bộ quần áo mới!”

Phó Nghiên Chu càng thêm thất vọng. “Nhà họ Tôn các em yêu cầu nhà họ Phó chúng mua nhà, mua hai bộ trang sức, kết quả các em chỉ bỏ 500 tệ, một bộ quần áo mới! Nhà họ Tôn các em đòi sính lễ cao, nhưng của hồi môn cho keo kiệt c.h.ế.t . Tôn Dao, em cảm thấy nhà họ Tôn các em quá đáng ?”

“Tôn Dao, nếu nhà họ Tôn các em chỉ cho ngần của hồi môn, thì sính lễ cũng chỉ mặt dây chuyền và nhẫn, ngoài gì khác. Nếu em nhà và những thứ khác, thì xin nhà họ Tôn các em cũng bỏ những thứ giá trị tương đương! Không thể lúc nào cũng bắt nhà họ Phó chúng kẻ ngốc chăn dắt chứ?”

 

 

Loading...