Phó Đông Dương mặt dày, nghiêm trang trả lời: “Rất ạ.”
“Tốt !” Bà cụ hài lòng gật đầu, đến mức nếp nhăn mặt cũng hằn thêm vài đường.
“Bố !”
“Ông bà nội!”
Lúc , gia đình bốn của Phó Tùng Bách cũng đến. Người đến đông đủ, nhà họ Phó đang định ăn cơm thì chuông cửa bên ngoài vang lên.
“Ai ? Sáng sớm thế đến gõ cửa nhà chúng ?” Phó Tùng Bách tò mò phía cửa. Bà cụ sai bảo Phó Đan Đan: “Đan Đan, cháu mở cửa .”
Phó Đan Đan chạy mở cửa, một lát , dẫn Hứa Tri Viễn bước . Hứa Tri Viễn vẫn mặc bộ vest đen, tóc chải chuốt tỉ mỉ một sợi rối, vô cùng dáng tinh . Cậu cửa chào hỏi vô cùng lễ phép, từ ông cụ Phó đến nhỏ nhất là Phó Đan Đan, tất cả đều chào hỏi.
Bà cụ đặc biệt thích những hậu bối lễ phép, ấn tượng với Hứa Tri Viễn vô cùng .
“Tri Viễn, cháu ăn sáng ?”
Hứa Tri Viễn ngại ngùng : “Bà nội, cháu vẫn ăn sáng ạ!”
“Ây dô, chúng cũng ăn. Lại đây đây, qua đây ăn cùng luôn!”
“Thế ạ?”
Bà cụ kéo tay Hứa Tri Viễn, để xuống ghế. Hứa Tri Viễn vội : “Bà nội, hôm nay cháu qua đây là để đưa đồ cho sư phụ cháu. Mẹ cháu mua đồ cho sư phụ ở Hương Giang, dặn dò cháu nhất định đưa những thứ cho sư phụ. Đồ vẫn còn ở ngoài xe, cháu lấy .”
“Vậy , lấy đồ ăn cơm.”
Người nhà họ Phó đều tò mò về món đồ Hứa Tri Viễn mang đến, ngoại trừ ông cụ và bà cụ, những khác đều ngoài giúp xách đồ. Đồ Tằng Huệ Linh gửi quả thực ít, bánh trái để ăn, quần áo giày dép để mặc, túi xách để đeo, và cả mỹ phẩm để dùng, ngoại trừ bánh trái , tất cả đều là thương hiệu xa xỉ của nước ngoài.
Nga
Tống Chiêu Đệ chút ngại ngùng: “Dì Tằng mua cho nhiều đồ thế !”
Hứa Tri Viễn : “Mẹ , những thứ đều là lúc bà dạo phố thấy, thấy hợp với sư phụ nên mua luôn. Mẹ còn , sư phụ đến Hương Giang nhất định ở Hương Giang thêm một thời gian. Bà thích dạo phố cùng .”
Tống Chiêu Đệ cũng bật : “Vậy cơ hội nhất định sẽ đến Hương Giang dạo phố cùng dì Tằng.”
Tống Chiêu Đệ chỉ bâng quơ thôi, ngờ cơ hội đến nhanh. Ăn cơm xong, Tống Chiêu Đệ chia một phần đồ cho . Bánh trái chia đều ba phần, ông bà cụ một phần, nhà Phó Tùng Bách một phần, Phó Đông Dương và Tống Chiêu Đệ một phần.
Quần áo giày dép đều là kích cỡ của Tống Chiêu Đệ, Tống Chiêu Đệ giữ bộ cho , túi xách cô tặng một cái cho Phó Đan Đan, mỹ phẩm tặng một hộp cho bà cụ, còn tặng một hộp cho Tôn Xuân Lan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-617-mon-qua-tu-huong-giang.html.]
Bà cụ mỹ phẩm ha hả : “Bà già cần mỹ phẩm gì? Chiêu Đệ, cháu mang thứ về .”
Tống Chiêu Đệ nhận, : “Bà nội, cháu thấy mỹ phẩm cũng hợp với bà dùng đấy, bà cứ dùng thử xem ! Dù cháu cũng còn mỹ phẩm khác, dùng cũng hết.”
Bà cụ lúc mới nhận lấy. Chia đồ xong, Hứa Tri Viễn thần bí với Tống Chiêu Đệ: “Sư phụ, đưa đến một nơi.”
“Đi ?”
“Một bữa tiệc.”
Tống Chiêu Đệ lập tức mất hứng: “Không .” Bữa tiệc du thuyền khiến cô ấn tượng sâu sắc, từ đó trở cô chẳng còn hứng thú gì với mấy cái gọi là tiệc tùng, yến tiệc nữa.
Hứa Tri Viễn vội : “Cũng gì , chỉ là cùng thôi. Bữa tiệc vốn dĩ là cả tham gia, nhưng sáng sớm nay cả về Dương Thành , chỉ đành để . mà, ở Kinh Thành lạ nước lạ cái, chỉ đành nhờ cùng thôi. ở đó ít đồ ăn buffet, đều là những món ngon của Kinh Thành, nếm thử ?”
Phó Đông Dương hỏi: “Tiệc gì ?”
“Ồ, là một bữa tiệc thương mại gì đó do Cục XX tổ chức.”
“Là bữa tiệc tổ chức ở khách sạn Đế Hào ?” Phó Nghiên Chu đột nhiên hỏi. Cậu bữa tiệc , là một bữa tiệc thương mại do chính quyền tổ chức, khách mời chủ yếu là các thương nhân giàu ở Hương Giang, Đài Đảo và Ma Cao. Phó Nghiên Chu là một trong những nhân viên hậu cần, còn bận rộn vì bữa tiệc một thời gian dài, nhưng chỉ là một tên tép riu, tư cách tham gia.
Nghe thấy Hứa Tri Viễn mà cất công lái xe đến mời Tống Chiêu Đệ dự bữa tiệc , trong lòng khỏi chua xót.
“ !” Hứa Tri Viễn đáp một tiếng với Tống Chiêu Đệ: “Dù cũng việc gì, là cùng chơi cho vui? Hôm nay gió lớn, thời tiết lạnh, chơi bên ngoài lạnh lắm. Chi bằng đến khách sạn, còn lò sưởi nữa!”
Phó Đông Dương hỏi Tống Chiêu Đệ: “Tống Tống, là chơi thử xem? Dù ở nhà cũng chẳng việc gì.”
Tống Chiêu Đệ thấy Phó Đông Dương , bèn : “Được thôi! Vậy chúng xem thử.”
Thế là, ba quyết định một cách vui vẻ như . Phó Nghiên Chu mà đỏ mắt, cũng ! Cậu ngập ngừng thôi, nhưng mãi dám tiến lên hỏi. Cho đến khi ba Hứa Tri Viễn sắp , mới lấy hết can đảm hỏi: “Anh Hứa, thể cùng ?”
Một tay Phó Nghiên Chu rụt trong tay áo, căng thẳng nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m. Hứa Tri Viễn kinh ngạc một cái, : “Được chứ! Dù ban tổ chức cũng giới hạn lượng .”
Trên đường , Hứa Tri Viễn lái xe, Phó Nghiên Chu ghế phụ, Phó Đông Dương và Tống Chiêu Đệ ghế . Phó Đông Dương hỏi Phó Nghiên Chu: “Nghiên Chu, em việc ở ?”
Phó Đông Dương và Phó Nghiên Chu tuy là em ruột cùng cha khác , nhưng ít về Phó Nghiên Chu. Hứa Tri Viễn qua gương chiếu hậu Phó Đông Dương một cái, thầm nghĩ, hóa nhà họ Phó cũng giống nhà họ Hứa, em hề hòa thuận.