“ .” Phó Tùng Bách nhấp một ngụm , trong lòng kinh ngạc, Chu Ái Quốc hỏi chuyện gì? Hai nhà bọn họ sớm còn quan hệ gì nữa, Đông Dương lấy vợ thì liên quan gì đến nhà họ Chu.
Tròng mắt Tôn Xuân Lan đảo một vòng, liếc Chu Nhược Tình một cái, đột nhiên hiểu mục đích hôm nay nhà họ Chu đến đây. Bà : “Đông Dương kết hôn tuần , đến lúc đó mời qua uống chén rượu mừng.”
Chu Ái Quốc : “Rượu mừng thì thôi, tuần chúng đều việc bận, qua .”
Lúc , Chu Nhược Tình nãy giờ ép cho chuyện mới lên tiếng: “Bác Phó, dì Tôn, Đông Dương thật sự kết hôn tuần ạ? Thứ mấy tuần ?”
Tôn Xuân Lan: “Thứ sáu.”
“Ây da, bác Phó dì Tôn, hôn sự của Đông Dương cũng vội vàng quá! Cháu cho hai …”
“Nhược Tình!” Chu Ái Quốc quát lớn một tiếng, ánh mắt sắc bén trừng Chu Nhược Tình, Chu Nhược Tình cam tâm tình nguyện ngậm miệng .
Tôn Xuân Lan Chu Nhược Tình, Chu Ái Quốc: “Nhược Tình, cháu định gì ?”
Ôn Tú Chi : “Không gì, chỉ là hai của Nhược Tình một chuyện về con dâu tương lai của chị. mà, mấy chuyện đều là đồn thôi, thể coi là thật .”
Phó Tùng Bách nghiêm túc hẳn lên: “Em dâu, con trai lớn của em chuyện gì? Nói cho xem nào!” Về chuyện của Tống Chiêu Đệ, Phó Tùng Bách vẫn khá để tâm, mặc dù ông thật sự thích Tống Chiêu Đệ.
“Chuyện …” Ôn Tú Chi vẻ mặt khó xử: “Là Tiểu Lỗi nhà em , thể coi là thật .”
“Không , em cứ !”
Lúc Ôn Tú Chi mới mở lời: “Anh Phó, những lời em sắp tiếp theo đây đảm bảo là sự thật nhé, xong đừng tức giận. Chuyện là thế , dạo Tiểu Lỗi nhà em công tác ở tỉnh khác, tình cờ ngang qua huyện Thanh Thạch. Nghe thấy các đồng chí ở huyện Thanh Thạch đang trò chuyện phiếm, họ bàn tán về một chuyện lạ ở địa phương. Nghe một nữ đồng chí, dung mạo vô cùng xinh , ngoại hình đặc biệt xuất chúng. Sau khi ly hôn với chồng cũ, mà bám đầu địa phương, hai bây giờ sắp kết hôn .”
“Tiểu Lỗi nhà em vô cùng kinh ngạc, hỏi tên của nữ đồng chí đó, gọi là Tống Chiêu Đệ. Tiểu Lỗi nhà em hỏi thăm thêm, đầu đó chẳng chính là Đông Dương ?”
Nói đến đây, Ôn Tú Chi ngại ngùng : “Tiểu Lỗi công tác về, liền kể chuyện cho chúng em . Ái Quốc nhà em liền nghĩ, hai nhà Chu Phó chúng dù cũng là thế giao, loại chuyện vẫn nên cho chị .”
Chu Ái Quốc cũng : “Anh Phó, thật sự xin , chuyện là việc riêng của nhà , nhưng xét về tình về lý, em đều tiện giấu giếm .”
Sắc mặt Phó Tùng Bách khi thấy Tống Chiêu Đệ từng ly hôn, trở nên xanh mét, trong đầu "ong ong ong", trống rỗng. Tôn Xuân Lan cũng vô cùng khiếp sợ, ngờ Tống Chiêu Đệ mà từng ly hôn! Phó Đông Dương điên , lấy một phụ nữ hai đời chồng?
Ôn Tú Chi tiếp tục : “Hơn nữa Tiểu Lỗi nhà em còn , khi Tống Chiêu Đệ ly hôn, cả nhà chồng cũ của cô thê t.h.ả.m lắm. Chồng cũ của cô tù , bố chồng cũ liệt giường qua đời, chồng cũng qua đời, em trai chồng cũ phạm tội xử b.ắ.n, em gái chồng cũ đ.á.n.h c.h.ế.t.”
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-597-nha-ho-chu-dam-choc.html.]
Tôn Xuân Lan vẻ mặt tò mò: “Chuyện thì liên quan gì đến Tống Chiêu Đệ?”
Ôn Tú Chi : “Em cũng cảm thấy mấy chuyện liên quan đến Tống Chiêu Đệ. mà, dân địa phương , là do Tống Chiêu Đệ hại cả nhà chồng cũ thê t.h.ả.m như . Mọi đều cô tâm địa độc ác, chỉ vì chồng cũ coi thường cô , đối xử với cô , cô liền trả thù, chỉnh đốn cả nhà chồng cũ cực kỳ thê t.h.ả.m.”
“Cái gì?” Sắc mặt Tôn Xuân Lan đại biến, kinh hô thành tiếng: “Là Tống Chiêu Đệ chỉnh đốn bọn họ thê t.h.ả.m như ?”
“Ha ha, đều là đồn thôi. Em cảm thấy chuyện chắc là thật , đúng ? Tống Chiêu Đệ một phụ nữ nông thôn, lấy bản lĩnh lớn như ?”
Phó Tùng Bách gượng : “Quả thực, Tống Chiêu Đệ lấy năng lực lớn như ? Ha ha, tin đồn thì vẫn là tin đồn, truyền cũng quá huyền hồ .”
“Bác Phó, chuyện đó khó lắm!” Chu Nhược Tình đột nhiên xen : “Hôm nay cháu và Ngô T.ử San dạo phố, tình cờ gặp Tống Chiêu Đệ đưa nhà cô mua sắm. Bọn họ mua cực kỳ nhiều quần áo, quần áo chất thành một ngọn núi nhỏ, tổng cộng tiêu hết hơn 1 vạn 7 ngàn tệ.”
“Hơn 1 vạn 7 ngàn tệ?” Giọng Tôn Xuân Lan the thé đến mức lạc cả .
Phó Tùng Bách cũng vẻ mặt khiếp sợ Chu Nhược Tình: “Thật sự tiêu nhiều như ?”
“Thật ạ!” Chu Nhược Tình khẳng định gật đầu: “Nếu hai tin, thể hỏi Ngô T.ử San, lúc đó cô cũng mặt.”
Phó Tùng Bách tin , sắc mặt vẫn luôn khó coi, cũng thèm để ý đến nhà họ Chu nữa. Chu Ái Quốc đạo lý điểm đến là dừng, trò chuyện vài câu với Phó Tùng Bách, liền đưa nhà rời .
“Xoảng!”
Người nhà họ Chu chân rời , chân Phó Tùng Bách liền ném vỡ nát chiếc bình hoa giá cổ.
“Nghịch t.ử! Nghịch t.ử!”
Phó Tùng Bách còn ném chiếc bình hoa thứ hai, nhưng chiếc bình đó Tôn Xuân Lan ôm lấy, cho ông ném.
“Lão Phó, ông tức giận đến mấy cũng đập đồ! Bình hoa vỡ tốn tiền mua.”
Phó Tùng Bách chuyển sang đá một cước tủ, đá đến mức tủ kêu bình bịch: “Phó Đông Dương nó úng não ? Loại phụ nữ mà cũng dám lấy? Nghe xem, khi ly hôn còn chỉnh đốn cả nhà chồng cũ, tống tù thì cũng cho c.h.ế.t, khiến nhà nhà tan cửa nát! Đây là độc ác bình thường !”