“Cái phòng chẳng sạch sẽ chút nào!”
Đóng cửa phòng , Tôn Xuân Lan chằm chằm từng ngóc ngách trong phòng, đầu tiên là vỏ chăn và ga trải giường, đó là sàn nhà, bàn, ghế, nhà vệ sinh, góc nào cũng kiểm tra một lượt.
Bà nhíu mày: “Chỗ nhỏ đúng là chỗ nhỏ, chẳng chú trọng vệ sinh gì cả, đến nhà nghỉ cũng bẩn thỉu.”
Phó Tùng Bách cởi áo khoác và giày , lấy dép lê từ trong túi hành lý.
“ tắm đây.”
Nói xong, ông ôm quần áo nhà vệ sinh.
Mấy ngày nay đến cái vòi nước nóng để tắm cũng , khó chịu c.h.ế.t !
Tắm xong, Phó Tùng Bách mặc quần áo sạch sẽ bước , thấy Tôn Xuân Lan đang cầm một cái giẻ lau tay.
Liền : “Đừng lau nữa, tắm ! Ở đây nước nóng đấy.”
Tôn Xuân Lan thèm ngẩng đầu lên: “Bẩn quá, lau sạch chịu nổi.”
Phó Tùng Bách lấy ngón tay quẹt thử lên ghế, nghi hoặc : “Cái ghế bẩn, cần lau .”
Ông thấy căn phòng khá sạch sẽ, ga giường vỏ chăn đều sạch tinh tươm, tuy đến mức vương hạt bụi, nhưng môi trường thực cũng tạm .
Tôn Xuân Lan kiên quyết: “Không ! Bắt buộc lau! Bàn ghế ở đây chỉ bề ngoài sạch sẽ thôi, thực bẩn lắm!”
Phó Tùng Bách cạn lời: “Bà thấy mệt ? Bận rộn bao nhiêu ngày nay, bà nghỉ ngơi chút ?”
“Có nghỉ ngơi thì cũng dọn dẹp sạch sẽ mấy thứ ! Nếu ngủ cũng ngon giấc.”
Phó Tùng Bách cũng nhiều nữa, mặc kệ bà .
Tôn Xuân Lan dọn dẹp bộ căn phòng một lượt, mới lấy quần áo trong tắm rửa.
Tắm rửa xong, bà lay lay Phó Tùng Bách đang giường, : “Lão Phó, Lý Xuân Hoa là kế của Tống Chiêu Đệ ?”
“Mẹ kế gì cơ?”
Phó Tùng Bách đang mơ màng sắp ngủ, Tôn Xuân Lan lay như liền tỉnh giấc.
Tôn Xuân Lan hỏi: “Tống Chiêu Đệ chắc do Lý Xuân Hoa sinh nhỉ? Lý Xuân Hoa là vợ của Tống Đại Thạch ?”
Phó Tùng Bách tỉnh táo hẳn, cạn lời : “Không ! Bà chính là vợ cả của Tống Đại Thạch, ruột của Tống Chiêu Đệ đấy!”
“Sao thể chứ!” Tôn Xuân Lan hét lên, dám tin câu .
Lý Xuân Hoa trẻ trung như , cạnh Tống Đại Thạch như kém mười mấy tuổi, thể là vợ cả ?
“Bọn họ chính là vợ chồng kết tóc xe tơ đấy!”
Phó Tùng Bách cũng trong đầu Tôn Xuân Lan đang nghĩ cái gì, cho rằng Lý Xuân Hoa ruột của Tống Chiêu Đệ?
Hai đó cạnh , hình dáng khuôn mặt cái là con ruột .
Tôn Xuân Lan cam tâm hỏi: “Lý Xuân Hoa năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Năm nay 53, kém Tống Đại Thạch một tuổi.”
Tôn Xuân Lan trừng lớn mắt, trong mắt tràn đầy sự khó tin.
Lý Xuân Hoa mà lớn hơn bà mấy tuổi, nhưng bề ngoài trẻ hơn bà vài tuổi!
Chuyện thể?
Lý Xuân Hoa là một phụ nữ nông thôn quanh năm lụng ngoài đồng, những phụ nữ nông thôn như vì thường xuyên lao động và phơi nắng, bất kỳ biện pháp bảo dưỡng nào, đa mặt mũi đều đen nhẻm, già hơn tuổi thật nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-590.html.]
Lý Xuân Hoa là một ngoại lệ, những đen, mà còn đặc biệt trắng, hơn nữa mặt vết nám nốt ruồi nào, làn da còn hơn cả một thành phố như bà !
Tôn Xuân Lan thể chấp nhận , của Tống Chiêu Đệ dựa cái gì mà trẻ hơn ?
“Bà hỏi mấy chuyện gì?” Phó Tùng Bách kỳ lạ hỏi.
“Không gì!”
Tôn Xuân Lan tức tối phịch xuống giường, bà cũng tại , tóm là tức giận.
Tôn Xuân Lan lúc Lý Xuân Hoa sống cùng Tống Chiêu Đệ trong một thời gian dài, ngày nào cũng uống nước trong gian của Tống Chiêu Đệ, tự nhiên sẽ trông trẻ trung hơn.
…
Phó Đông Dương ngủ một mạch đến hơn 4 giờ chiều mới tỉnh, lúc tỉnh dậy đầu vẫn còn đau.
Phó Đông Dương dang tay dang chân hình chữ "Đại" giường, đến nhúc nhích cũng .
Lúc đầu uống rượu gạo, đó rượu trắng, bia, rượu vang, rượu gạo phiên uống, uống mãi uống mãi say lúc nào .
Tống Chiêu Đệ sờ trán , hỏi: “Đầu đau ?”
“Uống canh giải rượu em nấu cho xong là đau nữa.”
Phó Đông Dương nắm lấy tay cô, hôn một cái lòng bàn tay cô, đó kéo Tống Chiêu Đệ xuống giường.
“Ngủ với một lát .”
Tống Chiêu Đệ đẩy : “Đừng quậy nữa. Mọi đều đang chuẩn bữa tối trong bếp , chúng cũng dậy thôi!”
Phó Đông Dương dậy, cảm thấy cả mềm nhũn, động đậy cũng .
“Không dậy, chỉ ngủ thôi.”
“Dậy ! Sắp ăn tối .”
“Được !”
Hai khỏi cửa phòng, thấy trong phòng khách đang chuyện, âm thanh còn khá lớn.
“Ây dô, Bí thư Phó dậy !” Bí thư chi bộ thôn Tống Cương thấy Phó Đông Dương, vội vàng lên.
Những khác đang trò chuyện trong phòng khách cũng lên theo, nhao nhao chào hỏi Phó Đông Dương.
“Chào Bí thư Phó!”
“Chào Bí thư Phó!”
Phó Đông Dương vội : “Các chú các bác cần gọi cháu là Bí thư gì , cứ gọi cháu là Đông Dương là .”
Tống Cương vui vẻ : “Ha ha, thì gọi cháu là Đông Dương nhé, cho gần gũi!”
Phó Đông Dương nhanh ch.óng kéo qua uống , bên đó là đàn ông , Tống Chiêu Đệ qua đó.
Lý Xuân Hoa thấy Tống Chiêu Đệ, vội hỏi: “Chiêu Đệ, cần đón ông bà nội của Đông Dương về thôn ăn cơm ?”
“Để con hỏi Đông Dương xem .”
Tống Chiêu Đệ suýt chút nữa thì quên mất chuyện , vội vàng chạy hỏi Phó Đông Dương.
Phó Đông Dương : “Gọi điện thoại cho ông nội , hỏi xem ông qua đây ăn cơm .”
Nga