Trùng Sinh: Dọn Sạch Nhà Tra Nam Rồi Tống Hắn Vào Tù - Chương 576

Cập nhật lúc: 2026-04-09 01:58:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ Chu vội vàng cản cô : “Con tìm ông nội cũng vô dụng, ông coi thể diện lớn hơn trời! Chuyện ông đồng ý thì là đồng ý, con nhiều hơn nữa cũng vô dụng.”

Chu Nhược Tình hậm hực bất bình : “Ông nội lúc nào cũng cái gì mà lợi ích gia tộc, lợi ích gia tộc, đến lúc thật sự liên quan đến lợi ích gia tộc, thì thể diện của ông quan trọng hơn lợi ích gia tộc ?”

Mẹ Chu bất đắc dĩ : “Ông nội con thả lời , đừng lấy chuyện đến tìm ông. Cho nên con tìm ông cũng vô dụng.”

Uy nghiêm của ông cụ ai dám thách thức?

Cũng chỉ Nhược Tình rõ tình hình, mới cứ vướng bận việc bảo ông cụ tìm nhà họ Phó.

“Được , con đường ông nội con là thông .”

Chu Nhược Tình phịch xuống giường, chu môi lên, vẻ mặt vô cùng khó chịu.

Mẹ Chu an ủi: “Nhược Tình, ngày mai cả con đến huyện Thanh Thạch , chắc là thể ngóng ít chuyện. Chúng cứ bình tĩnh , chuyện gì đợi cả con về bàn bạc. Con thấy ?”

Chu Nhược Tình cũng chỉ thể như , bây giờ gặp Phó Đông Dương một cũng dễ, cô cũng chẳng còn cách nào khác.

……

Ngày hôm , Phó Đông Dương và Tống Chiêu Đệ buổi sáng mua đồ dùng cho đám cưới, buổi chiều liền lên tàu hỏa về huyện Thanh Thạch.

Trình Tứ lái xe đưa họ .

Tống Chiêu Đệ : “Trình Tứ, phiền giúp chị chú ý một chút, nếu bán tứ hợp viện, phiền mau ch.óng báo cho chị .”

Hôm qua lúc tụ tập, Phó Đông Dương nhờ Trình Tứ giúp lưu ý xem tứ hợp viện nào bán , nếu thì lưu ý giúp .

Trình Tứ vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Yên tâm ! Em nhất định sẽ chú ý!”

Nói xong nghi hoặc hỏi: “Chị dâu, trong tay Dương ba căn tứ hợp viện , chị còn mua nữa ? Nhà hai thiếu nhà ở, mua nhiều thế gì?”

Tống Chiêu Đệ : “Chị cảm thấy tương lai tứ hợp viện gian tăng giá lớn, mua thêm vài căn.”

Tứ hợp viện mà, càng nhiều càng ít.

Trình Tứ : “Hóa !”

, ăn buôn bán gì ?”

Tống Chiêu Đệ chỉ Phó Đông Dương qua một câu, Trình Tứ là ăn buôn bán, nhưng cụ thể ăn gì thì .

“Ây da, em chỉ là cò con thôi!”

Trình Tứ gãi gãi đầu, ngại ngùng : “Mấy năm cùng chạy đến Dương Thành, buôn bán sang tay một ít quần áo, đồ điện t.ử, kiếm chút tiền.”

Tống Chiêu Đệ nhướng mày, Trình Tứ quả nhiên là ăn, dân buôn những năm 90 kiếm nhiều tiền lắm.

“Em trai lớn của chị cũng nghề buôn bán đấy.”

“Thế ạ?” Trình Tứ bất ngờ.

“Bọn chị nhiều Dương Thành, còn mở một cửa hàng quần áo ở khu vực thành phố chỗ bọn chị, chuyên bán quần áo nhập từ Dương Thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-576.html.]

Nga

Dạo em trai chị còn mua một xưởng may, chuyên sản xuất quần áo. Những quần áo chủ yếu là bán nước ngoài, đương nhiên, cũng một phần tiêu thụ trong nước.”

Mắt Trình Tứ trợn to, thật ngờ nha, em trai của chị dâu lợi hại như , mở nhà máy !

Đương nhiên, nhà máy ở Dương Thành nhiều, lớn nhỏ đều , chỉ nhà máy em trai chị dâu mở lớn cỡ nào.

“Chị dâu, em trai chị lợi hại thật đấy!” Trình Tứ giơ ngón tay cái lên.

Tống Chiêu Đệ : “Cậu cũng kém !”

Lại hỏi: “Trình Tứ, bây giờ còn buôn bán quần áo ?”

“Không nữa. Năm nay em hùn vốn với , định mở một công ty phát triển bất động sản.”

Mấy năm nay thị trường bất động sản ngày càng mở rộng, các công ty bất động sản tư nhân cũng lặng lẽ xuất hiện, Trình Tứ coi trọng thị trường bất động sản tương lai, dự định cũng mở một công ty.

“Tương lai bất động sản sẽ phát triển .” Phó Đông Dương nãy giờ lên tiếng đột nhiên mở miệng: “Trình Tứ, công ty của kinh doanh cho , tương lai tuyệt đối tồi .”

Mắt Trình Tứ sáng lấp lánh: “Anh Dương, cũng cảm thấy bất động sản triển vọng ?”

!” Phó Đông Dương đẩy gọng kính: “Anh vô cùng coi trọng sự phát triển của bất động sản.”

“Anh Dương, quả nhiên hùng chí lớn gặp ! Em cũng vô cùng coi trọng thị trường bất động sản, em cảm thấy nó tuyệt đối là một trong những ngành nghề tiền đồ phát triển nhất trong tương lai!”

Tống Chiêu Đệ đặc biệt hứng thú với công ty của Trình Tứ: “Trình Tứ, công ty của thành lập bao lâu ? Đã lấy đất ?”

“Nửa đầu năm nay mới thành lập, bây giờ đang đấu thầu một mảnh đất.”

Trình Tứ ngại ngùng : “Công ty em vốn nhiều, lấy những khu đất lớn, chỉ thể lấy những khu nhỏ thôi.”

“Vốn bao nhiêu?”

“Cũng chỉ hơn một trăm vạn.”

Tống Chiêu Đệ: ……

Chút tiền đủ mở công ty bất động sản ?

sự nghi hoặc của , mặt Trình Tứ đỏ lên: “Khụ khụ, tuy tiền nhiều, ăn thịt chắc chắn là hết cách , nhưng thể húp chút nước canh mà!”

Tống Chiêu Đệ biểu thị sự nghi ngờ sâu sắc, nhưng .

“Hết cách , tiền nha! Em cũng kiếm thêm chút tiền, nhưng kiếm nha!”

Trình Tứ thở dài một tiếng, cũng vô cùng bất đắc dĩ, vì tiền quá ít, cho nên từ khi công ty thành lập đến nay, bọn họ ngay cả một mảnh đất cũng lấy , bây giờ vẫn bất kỳ nghiệp vụ nào.

Cậu hợp tác mỗi xuất vốn 50 vạn, vốn dĩ bảo nhà hỗ trợ thêm chút, nhưng ông cụ trong nhà đặc biệt ngoan cố, một xu cũng chịu cho.

50 vạn đó của vẫn là bao năm nay dân buôn kiếm , thì là một khoản lớn, nhưng để phát triển bất động sản thì căn bản đủ.

Tống Chiêu Đệ vội an ủi: “Đừng nản lòng. Các cho dù đấu thầu mảnh đất vị trí , thể đấu thầu những mảnh đất vị trí kém hơn một chút mà!”

 

 

Loading...