Chu Nhược Tình quyết định đến phòng bao Phó Đông Dương ăn cơm để đợi, cô tin Phó Đông Dương .
Vừa , phát hiện Trình Tứ lưng .
“Trình Tứ! Sao ở đây?”
Trình Tứ trợn trắng mắt: “Sao thể ở đây? Đây là nhà cô ?”
Chu Nhược Tình bất mãn với thái độ của Trình Tứ, liễu mi dựng ngược: “Có lén và Đông Dương chuyện ?”
“ còn cần lén ?” Trình Tứ khẩy: “Cô to như , cho dù cũng ép thấy .”
Trình Tứ cũng vệ sinh, nửa đường thì thấy Phó Đông Dương và Chu Nhược Tình đang chuyện.
Cậu cũng ngại qua, còn đặc biệt trốn xa, nấp cây cột.
Trớ trêu giọng Chu Nhược Tình to, cẩn thận hết bộ.
Trình Tứ nghiêm túc : “Chu Nhược Tình, cô đừng bám lấy Dương nữa. Anh Dương bạn gái , họ sắp kết hôn . Anh Dương động chân tình với bạn gái , họ yêu .”
Chu Nhược Tình khinh thường : “Chân ái cái rắm, mới tin!”
Chỉ là một con mụ nhà quê, ngoại trừ khuôn mặt , thì còn ưu điểm gì nữa?
Phó Đông Dương cũng chỉ tạm thời vẻ ngoài của con mụ nhà quê mê hoặc, đợi qua cái cảm giác mới mẻ , thì còn hứng thú gì với Tống Chiêu Đệ nữa?
Cho nên Chu Nhược Tình luôn cảm thấy, Phó Đông Dương và Tống Chiêu Đệ là tương lai.
Nga
Trình Tứ cạn lời : “Sao cô họ chân ái? Vừa Dương đều , yêu vị hôn thê của .”
“Vậy thì ? Đàn ông dễ lòng đổi . Bây giờ là chân ái, vài năm nữa thì ? Nói chừng nữa! Cuộc hôn nhân của họ định sẵn là bền lâu!”
Chu Nhược Tình càng càng cảm thấy lý: “Hai chênh lệch quá lớn! Kết hôn là chuyện của hai ? Không , là chuyện của hai gia tộc!
Nhà họ Phó và nhà họ Tống cách mười vạn tám nghìn dặm.
Bọn họ bây giờ vì tình yêu mà đến với , đợi lúc kết hôn thật , tình cảm nhạt phai , mâu thuẫn giữa hai sẽ ngày càng nổi cộm, kết quả cuối cùng chính là ly hôn!
Nếu như , chi bằng ngay từ đầu đừng ở bên ! Đỡ đến lúc đó đau lòng!”
Trình Tứ vui : “Cô mắc mớ gì mà trù ẻo Dương? Anh Dương là loại nông cạn như ? Anh Dương khi kết hôn, chắc chắn suy xét diện, tìm một bạn đời như thế nào để nắm tay hết cuộc đời!”
“Xùy!”
Chu Nhược Tình khinh thường : “Đông Dương nông cạn, nhưng Tống Chiêu Đệ nông cạn nha! Cô một con mụ nhà quê thì ưu điểm gì thể khiến Đông Dương luôn hứng thú với cô ? Hừ, thấy cô chỉ dùng thủ đoạn của hồ ly tinh thôi!”
Trình Tứ sầm mặt xuống: “Chu Nhược Tình chú ý lời lẽ của cô! Xin đừng vô cớ sỉ nhục một nữ đồng chí!”
“ sỉ nhục ai liên quan cái rắm gì đến ? Cần lo chuyện bao đồng !”
“Cô là vợ của bạn ! Cô chuyện tôn trọng một chút cho !”
Chu Nhược Tình trợn trắng mắt, bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-574.html.]
Trình Tứ hướng về phía bóng lưng cô lớn tiếng mắng một câu: “Đồ thần kinh! Cướp đàn ông của khác mà còn ngượng lớn tiếng rêu rao, hổ hả!”
“Anh…”
Chu Nhược Tình đầu hung hăng trừng mắt Trình Tứ, Trình Tứ trừng .
“ cho cô Chu Nhược Tình, Dương mới thích loại phụ nữ như cô! Ái mộ hư vinh, ỷ việc gia thế liền vẻ đại tiểu thư bề ! Trớ trêu đầu óc trống rỗng, đúng là một thùng rỗng kêu to!”
“Trình, Tứ!” Chu Nhược Tình nghiến răng nghiến lợi, hai tay nắm c.h.ặ.t thành quyền, phẫn nộ tột cùng.
Trình Tứ tiếp tục mắng: “Cô tư cách gì mà so sánh với Tống Chiêu Đệ? Tống Chiêu Đệ ngoại trừ xuất bằng cô, thì điểm nào bằng cô? Cô từ bỏ , Dương căn bản để mắt đến cô ! Đừng si tâm vọng tưởng, cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, mơ!”
“A a a! Trình Tứ cái đồ khốn nạn nhà !”
Chu Nhược Tình tức giận vớ lấy cái túi xách trong tay lao tới, đập về phía Trình Tứ.
Trình Tứ lùi sang bên cạnh hai bước, liền né đòn công kích của cô .
Dù cũng là hàng xóm lớn lên cùng từ nhỏ, Trình Tứ khuyên nhủ: “Chu Nhược Tình, nhận mệnh ! Cô và Dương khả năng ! Dựa gia thế địa vị của cô, thể tìm thanh niên tài tuấn tồi. Đừng sống c.h.ế.t bám lấy Dương, thuộc về cô.”
“ ! nhất định Phó Đông Dương! nhất định gả cho !”
Chu Nhược Tình điên cuồng hét lớn, cái túi trong tay đập về phía Trình Tứ.
“Đồ thần kinh!”
Trình Tứ mắng một câu, bỏ chạy.
Chu Nhược Tình đuổi theo một đoạn, cẩn thận ngã một cú.
Đầu gối va hòn đá, cơn đau thấu tim truyền đến, cô nhe răng trợn mắt bò dậy.
Hướng về phía bóng lưng Trình Tứ gầm lên: “Trình Tứ, sẽ cho thấy và Phó Đông Dương kết hôn! Nhất định sẽ thấy!”
Gầm xong, liền xách túi của , khập khiễng rời .
Trình Tứ thấy cô về hướng cổng, thở phào nhẹ nhõm, đầu thấy Phó Đông Dương.
“Anh Dương.”
Phó Đông Dương hỏi Trình Tứ: “Chu Nhược Tình điên từ lúc nào ?”
Trước đây cô là một cô gái khá bình thường , gặp mặt, tinh thần hình như bình thường cho lắm?
Không lẽ là mấy năm ở nước ngoài biến thành bình thường ?
Trình Tứ sửng sốt, đợi phản ứng ý của Phó Đông Dương, liền ha hả.
“Anh Dương, Chu Nhược Tình điên, cô chính là cái tính đó. Bị nhà họ Chu chiều chuộng đến mức duy ngã độc tôn ngông cuồng tự đại, tính tình đại tiểu thư chứ .”