“Có chút chuyện.”
“Anh đợi chút, thông báo cho cô .”
Tống Phán Đệ tin Khâu Ninh Khang gặp , chút cạn lời.
Cô đặc biệt gặp Khâu Ninh Khang, nhưng dù cũng là bố của bốn đứa trẻ, thế là liền khỏi lò mổ.
Vừa thấy Khâu Ninh Khang, Tống Phán Đệ mất kiên nhẫn hỏi: “Có chuyện gì?”
Khâu Ninh Khang cảm thấy thái độ của Tống Phán Đệ , nhíu mày: “Phán Đệ, chúng hơn một tháng gặp . Cô chính là thái độ ?”
“Anh thái độ gì?” Tống Phán Đệ đồng hồ, lát nữa còn cho Tiểu Lão Tứ b.ú sữa nữa, cô rảnh rỗi ở đây tán gẫu với Khâu Ninh Khang.
“Dù chúng cũng từng là vợ chồng…”
Nga
“Chúng ly hôn ! Khâu Ninh Khang, rắm mau phóng, lời mau !”
“Cô…”
“Mau ! Không đây!”
Thấy Tống Phán Đệ mất kiên nhẫn như , Khâu Ninh Khang trong lòng khó chịu, ngược cũng lải nhải nữa, : “Nghe cô mua cổ phiếu của Khoáng nghiệp Thanh Thạch?”
“. Anh hỏi cái gì?”
Tống Phán Đệ hồ nghi , Khâu Ninh Khang gì?
“Cô mà thực sự mua! Cô điên ?”
Khâu Ninh Khang tức giận mắng: “Khoáng nghiệp Thanh Thạch là doanh nghiệp gì cô hiểu ? Đó chính là một doanh nghiệp sắp phá sản! Không sống bao lâu nữa ! Có thể qua hai ba năm nữa là sập tiệm !”
“Lãnh đạo của doanh nghiệp đó bắt gần hết , những thực lực bộ đều tù! Cả doanh nghiệp rắn mất đầu!”
“ mỏ vàng của Khoáng nghiệp Thanh Thạch sớm một đám sâu mọt đào sạch , Khoáng nghiệp Thanh Thạch bây giờ chỉ là một cái vỏ rỗng, chẳng cái gì cả! Căn bản đáng tiền!”
“Tống Phán Đệ, cô lừa ! Cô mau đòi tiền , thể mua !”
Tống Phán Đệ mặt cảm xúc : “ mua cái gì liên quan cái rắm gì đến ?”
“Là liên quan đến , nhưng tiền của cô liên quan đến cuộc sống của bốn đứa con ! Cô xem liên quan ?”
“Không!”
“Tống Phán Đệ, cô bướng bỉnh như chứ? Cô bên ngoài về Khoáng nghiệp Thanh Thạch thế nào ? Cô cái gì cũng , cô dám mua cổ phần của nó, cô tiền chỗ tiêu đúng ? Nếu cô chỗ tiêu, đưa tiền cho , tiêu giúp cô!”
Thấy Khâu Ninh Khang gấp gáp nhảy dựng lên, cứ như thể là lấy tiền của mua cổ phiếu .
Tống Phán Đệ đột nhiên : “Khâu Ninh Khang, đó là tiền của , tiền của ! Tại đưa cho tiêu?”
Khâu Ninh Khang hổ : “Đàn bà cô đúng là tóc dài kiến thức ngắn! Trong tay chút tiền là tiêu xài hoang phí, cũng tiết kiệm.
thì khác, đầu tư, kiến thức rộng rãi, còn văn hóa! Tiền của cô giao tay , thể biến nhiều tiền hơn trả cho cô!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-538.html.]
Tống Phán Đệ khiếp sợ Khâu Ninh Khang, cô , đàn ông từ khi nào trở nên hổ như ?
Vậy mà thể những lời !
Tống Phán Đệ đột nhiên mất ham phản bác : “Tiền của cần giúp đầu tư, tự đầu tư! Ồ đúng , quên cho , em gái Chiêu Đệ cũng mua cổ phần của Khoáng nghiệp Thanh Thạch, hơn nữa lượng mua hề nhỏ!”
Khâu Ninh Khang híp mắt , Tống Chiêu Đệ mà cũng mua?
Tại Tống Chiêu Đệ mua cổ phiếu của Khoáng nghiệp Thanh Thạch?
Có là tin tức gì ?
Phải rằng, Tống Chiêu Đệ chính là vị hôn thê của Phó Đông Dương, chừng tin tức nội bộ gì đó từ chỗ Phó Đông Dương.
, Khâu Ninh Khang cảm thấy, nhiều tin tức nội bộ hơn nữa cũng vô dụng.
Hắn kiên định tin rằng, mỏ của Khoáng nghiệp Thanh Thạch sớm một đám sâu mọt đào sạch , bây giờ chỉ là một cái vỏ rỗng.
Hắn còn thêm vài câu để thuyết phục Tống Phán Đệ, nhưng Tống Phán Đệ rõ ràng ham chuyện nữa.
“Anh còn chuyện gì nữa ? Không chuyện gì khác thì đây.”
“Ây, đừng vội! Chuyện mua cổ phiếu vô cùng quan trọng, cô …”
Tống Phán Đệ nhạt giọng : “Khâu Ninh Khang, tiền cấp dưỡng tháng vẫn đưa!”
Cô chìa tay : “Bốn đứa trẻ ăn mặc, còn chi phí học, mau đưa tiền đây!”
Khâu Ninh Khang ngượng ngùng : “Tiền sớm muộn gì cũng sẽ đưa cho cô, nhưng bây giờ đang kẹt tiền, tiền.”
“Tại tiền? Anh việc ở lò mổ bao lâu nay, tiền lương của bao giờ tiêu đến, tiền?”
“Bây giờ vẫn tìm việc , bây giờ tiêu đều là tiền tiết kiệm, thực sự tiền!”
Khâu Ninh Khang dám ở thêm nữa, ném một câu: “ còn việc khác, đây!”
Khâu Ninh Khang vội vã rời .
Tống Phán Đệ bĩu môi, vẻ mặt đầy khinh bỉ.
Trên đường trở về, nhớ bản , cô cảm thấy vô cùng kỳ lạ, cô thể chịu đựng loại như Khâu Ninh Khang chứ?
Ích kỷ tư lợi, gánh vác tinh thần trách nhiệm.
Cả nhà quanh năm suốt tháng trong túi chẳng mấy đồng, nghèo c.h.ế.t, ăn cơm cũng thành vấn đề, quần áo càng rách rưới, miếng vá chồng miếng vá.
Đã nghèo đến cái bộ dạng quỷ quái , vẫn chịu ngoài tìm việc , cứ nằng nặc đòi ở trong làng.
Ở trong làng chịu việc chân tay, mắt cao tay thấp, kén cá chọn canh, quanh năm suốt tháng chẳng kiếm mấy đồng, ngay cả chi phí sinh hoạt của cả nhà cũng đủ.
Cô cũng kỳ lạ thật, còn coi loại đàn ông là bầu trời của , gì nấy, vô cùng ngoan ngoãn, bao giờ chê bai , cũng bao giờ nảy sinh ý định rời xa .