Tằng Huệ Linh uống một ngụm nước, đặt cốc xuống lúc mới : “Không thể nào!” Chỉ với 10% cổ phần công ty mà bọn họ buông tha cho tên hung thủ g.i.ế.c Hứa Thiếu Đường, cho dù Tri Lễ đồng ý, bà cũng đồng ý!
“Vậy với ba là cho cả thời gian một ngày?”
“Haha, lừa ông chơi thôi mà!” Tằng Huệ Linh xong, sang với Tống Chiêu Đệ: “Tống tiểu thư, để cháu chê .”
Tống Chiêu Đệ vội : “Dì Tằng, ạ. Mọi cũng thật dễ dàng gì!” Thảo nào những ở mấy phòng khác của nhà họ Hứa ngông cuồng như , Hứa Chí Bằng thiên vị đến mức độ , bọn họ suy nghĩ khác mới là lạ.
Tằng Huệ Linh thở dài: “Cũng là do dì vô dụng, nếu sự việc cũng đến mức .”
Tống Chiêu Đệ lắc đầu: “Dì Tằng, chuyện liên quan đến dì. Đàn ông lòng đổi thì ngay cả con cái cũng chẳng thèm quan tâm, chỉ thể là bọn họ quá tuyệt tình.”
Tằng Huệ Linh vô cùng đồng cảm, đàn ông lòng đổi chẳng là như ?
Buổi tối, Hứa Tri Lễ tan trở về, chuyện Hứa Chí Bằng yêu cầu đến đồn cảnh sát rút án, ánh mắt lạnh lẽo như băng. “Mami, con rút án.”
Tằng Huệ Linh gật đầu: “Suy nghĩ của mami cũng giống con, chúng thể cứ thế buông tha cho bọn Hứa Thiếu Đường !” Hai ý kiến thống nhất, tiếp theo liền bàn bạc xem ngày mai nên đối phó với Hứa Chí Bằng như thế nào. Bọn họ theo ý của Hứa Chí Bằng, Hứa Chí Bằng chắc chắn sẽ dễ dàng buông tha cho bọn họ.
…
Ngày hôm , Hứa Chí Bằng sáng sớm đến nhà chính, chặn Hứa Tri Lễ đang chuẩn ngoài ở ngay cửa. “Hứa Tri Lễ, lát nữa mày cùng tao đến đồn cảnh sát rút án!”
Mặc dù Hứa Tri Lễ tiêm phòng cho bản , nhưng khi cha câu , trong lòng vẫn tràn ngập sự phẫn nộ. “Daddy, Hứa Thiếu Đường dồn con chỗ c.h.ế.t! Nó mạng của con! Lẽ nào trong mắt ba, nó vẫn là một đứa trẻ đang chơi trò chơi ?”
Trên mặt Hứa Chí Bằng chút nhịn : “Ba con chịu ủy khuất, nhưng Thiếu Đường tuổi còn nhỏ, hiểu chuyện. Hơn nữa Thiếu Đường cũng nhận lầm của , sẵn sàng xin con. Con cứ tha thứ cho nó !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-529-vach-tran-bo-mat-that.html.]
“Nó xin một câu, phạm lớn đến con cũng tha thứ cho nó ?” Hứa Tri Lễ trào phúng .
“Tri Lễ, con nên lo nghĩ cho đại cục! Cổ phiếu công ty nhà chúng rớt t.h.ả.m hại như , nếu chuyện còn kết thúc thì hôm nay cổ phiếu sẽ còn tiếp tục rớt giá nữa!”
“Hứa Chí Bằng, đồ vương bát đản nhà ông!” Tằng Huệ Linh đột nhiên từ lầu hai lao xuống, nhào tới bên cạnh Hứa Chí Bằng, móng tay dài cào cấu lên mặt ông . “Hứa Thiếu Đường là con trai ông, Tri Viễn thì là con trai ông ? Ông thiên vị cũng chừng mực chứ! Nếu Tri Lễ đối xử với Thiếu Đường như , ông thể khuyên nó tha thứ cho Tri Lễ ? Ông căn bản là một cha đủ tư cách! Tri Lễ từ nhỏ đến lớn, ông cứ như c.h.ế.t chẳng bao giờ quan tâm đoái hoài, bây giờ nó ám sát nhiều , ông hổ mà nhảy còn nó tha thứ cho sát thủ, ông thực sự trái tim ? Trái tim của ông thể tàn nhẫn vô tình đến !”
Nga
Hứa Chí Bằng mất kiên nhẫn đẩy Tằng Huệ Linh : “Bà điên , buông ! Đàn bà các bà thì cái gì?”
“ ? Haha, quả thực !” Tằng Huệ Linh lớn một tiếng, bất thình lình giơ tay lên, tát một cái bốp mặt Hứa Chí Bằng.
“Chát” một tiếng, tiếng tát tai cực kỳ vang dội, âm thanh đó khiến tất cả đều sững sờ. Hứa Chí Bằng ôm gò má, thể tin nổi Tằng Huệ Linh: “Tằng Huệ Linh, bà dám đ.á.n.h !”
Kể từ khi hai kết hôn, tính cách của Tằng Huệ Linh luôn dịu dàng ôn hòa, đừng là đ.á.n.h , ngay cả lúc lớn tiếng cũng . Đặc biệt là khi công ty của ông ngày càng lớn mạnh, nhà họ Tằng sa sút, đó Hứa Chí Bằng rước thêm năm bà vợ bé nhà, Tằng Huệ Linh cũng chỉ lén lút lau nước mắt, dám mắng ông , càng dám đ.á.n.h ông . hôm nay, bà vì một chuyện nhỏ mà đ.á.n.h ông ! là phản !
Hứa Chí Bằng chủ tịch hội đồng quản trị bao nhiêu năm nay, đến khác cũng cung kính với ông , đầu tiên đ.á.n.h, cho dù là vợ cũng khiến ông cảm thấy đây là một nỗi nhục nhã tột cùng. Hứa Chí Bằng thể nhịn nữa, giơ tay định tát .
Hứa Tri Lễ vẫn luôn chú ý đến động tĩnh của Hứa Chí Bằng, thấy lập tức nắm lấy cánh tay của ông . “Daddy, đ.á.n.h phụ nữ là việc đàn ông nên !”
Hứa Chí Bằng tức giận lôi đình: “Hứa Tri Lễ, mày buông tao ! Đây là chuyện của tao và mami mày, mày phép xen !”
“Con buông!”
“Chát!” Tằng Huệ Linh đột nhiên tát thêm một cái nữa, tát xong còn mắng: “Hứa Chí Bằng, lúc nếu nhà họ Tằng , ông thể ngày hôm nay ? Ông quên mất bản là cái dạng gì đúng ? Nhà họ Hứa các nghèo rớt mồng tơi, dựa việc bố ông khắp hang cùng ngõ hẻm gánh hàng rong bán mới thể miễn cưỡng sống qua ngày. Cứ như , nhà họ Hứa các còn bữa đói bữa no, ăn bữa nay lo bữa mai. Nếu lúc mù mắt trúng ông, tưởng ông là một đàn ông đạo đức cao thượng, trách nhiệm mới bất chấp sự phản đối của bố mà gả cho ông, Hứa Chí Bằng ông thể ngày hôm nay ? Đồ vương bát đản vong ân phụ nghĩa nhà ông! Lúc khi gả cho ông, nhà họ Tằng giúp đỡ ông bao nhiêu?”