Trùng Sinh: Dọn Sạch Nhà Tra Nam Rồi Tống Hắn Vào Tù - Chương 509: Một Ngày Làm Thầy

Cập nhật lúc: 2026-04-08 20:41:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Động tĩnh ở đây quá lớn, thu hút sự chú ý của ít . Hứa Tri Lễ vẫn đang trò chuyện với một bạn liền nhân viên phục vụ bước nhanh tới, nhỏ giọng gì đó bên tai . Sắc mặt Hứa Tri Lễ trầm xuống, khi xin bạn liền vội vàng tìm Hứa Tri Viễn.

Tống Chiêu Đệ bám sát theo , những lời nhân viên phục vụ rõ mồn một, cũng nắm rõ ngọn nguồn sự việc. Trong lòng thầm cảm thán, quả nhiên trong các bữa tiệc tùng luôn lắm thị phi!

Khi Hứa Tri Lễ chạy tới nơi liền thấy Hứa Tri Viễn và Trần Gia Thụ đang đ.á.n.h lăn lộn, xung quanh vây kín một vòng , ai dám tiến lên can ngăn, một bên xem kịch vui thì cũng chỉ khuyên can bằng miệng bảo họ đừng đ.á.n.h nữa. Sắc mặt Hứa Tri Lễ lạnh lẽo, quát lớn một tiếng: “Dừng tay!”

Hứa Tri Viễn và Trần Gia Thụ đều thấy giọng của Hứa Tri Lễ, cả hai cùng về hướng dừng tay . lúc , cha của Trần Gia Thụ là Trần Chấn chạy tới, liếc đứa con trai đang đất, đó mặt nở nụ chào hỏi Hứa Tri Lễ.

“Tri Lễ! Ha ha, thật ngờ cháu cũng đến tham gia bữa tiệc.”

Sắc mặt Hứa Tri Lễ dịu đôi chút, mỉm bắt tay Trần Chấn: “Bá phụ, lâu gặp.”

“Ha ha, chúng gặp cũng nửa năm nhỉ? Không ngờ nửa năm gặp, Tri Lễ cháu càng thêm phong độ !”

“Bá phụ quá khen!”

Hai khách sáo một hồi, Trần Chấn áy náy : “Đều do Gia Thụ hiểu chuyện, cái miệng cứ ăn xà lơ! Tri Lễ, cháu ngàn vạn đừng để trong lòng.”

Hứa Tri Lễ lắc đầu: “Không . vị Tống tiểu thư bên cạnh cháu đây quả thực là sư phụ của Tri Viễn, mặc dù lễ bái sư nhưng trong lòng Tri Viễn coi cô như sư phụ ! Người thường ‘Một ngày thầy, cả đời cha’, vị trí của Tống tiểu thư trong lòng Tri Viễn tương đương với một cha.”

Trần Chấn khiếp sợ liếc Tống Chiêu Đệ, cô gái nhỏ xinh thì xinh thật, khí tràng cũng mạnh mẽ, nhưng bản lĩnh gì mà đòi sư phụ của Hứa Tri Viễn? Hứa Tri Viễn hạ ngải chứ? Không đúng, chỉ Hứa Tri Viễn hạ ngải mà lẽ Hứa Tri Lễ cũng hạ ngải luôn ! Hay là phận của cô gái nhỏ hề tầm thường? Nhìn cái khí thế , giống thiên kim đại tiểu thư bước từ một đại gia tộc nào đó. Trần Chấn cảm thấy khả năng thứ hai cao hơn.

“Trần Gia Thụ! Lăn qua đây cho tao!” Trần Chấn quát lớn một tiếng, Trần Gia Thụ nhanh ch.óng bò dậy từ đất, chạy chậm đến bên cạnh Trần Chấn. Gã khom lưng, trong biểu cảm mang theo một tia sợ hãi: “Daddy.”

Trần Chấn lạnh mặt, chỉ Tống Chiêu Đệ : “Xin vị tiểu thư !”

Nga

Trần Gia Thụ vẻ mặt chấn động, xin phụ nữ ? Daddy đang cái quái gì ?

“Nhanh lên!” Thấy con trai nhúc nhích, Trần Chấn tung một cước đá m.ô.n.g gã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-509-mot-ngay-lam-thay.html.]

Trần Gia Thụ từ nhỏ đến lớn vô cùng sợ hãi cha , lập tức khom lưng, thành khẩn cúi gập Tống Chiêu Đệ: “Xin vị tiểu thư ! Vừa là do tiện mồm, ăn xà lơ, những lời nên . Xin cô hãy tha thứ cho !”

Tống Chiêu Đệ nhạt nhẽo lên tiếng: “Lời xin của nhận. Trần , cái miệng xin hãy để sạch sẽ một chút, ai cũng dễ chuyện như .”

thế! Nếu sư phụ rộng lượng, chuyện hôm nay xong !” Hứa Tri Viễn dậy từ đất, tay nắm thành quyền vung vẩy: “Sư phụ bạn trai , bôi nhọ như , nếu bạn trai tuyệt đối sẽ chạy tới đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử!”

Trần Gia Thụ thầm hận trong lòng, Hứa Tri Viễn thằng khốn nạn nhà mày, mối thù hôm nay tao nhớ kỹ !

Hứa Tri Lễ về phía Trần Chấn: “Bá phụ, hôm nay Tri Viễn cũng . Là em quá bốc đồng, nên động tay đ.á.n.h . bác cũng đấy, Tri Viễn tính tình thiếu niên, dung túng việc cận của bôi nhọ.” Nói xong, Hứa Tri Lễ gọi Hứa Tri Viễn: “Tri Viễn, qua đây xin bá phụ .”

Sắc mặt Trần Chấn biến đổi, Hứa Tri Lễ bảo Hứa Tri Viễn xin ông chứ xin con trai ông , đây là kiểu xin quái quỷ gì? Hứa Tri Viễn đắc tội ông , nếu thực sự để Hứa Tri Viễn xin , khác chỉ cho rằng Trần Chấn ông bụng hẹp hòi. Trần Chấn nén một bụng lửa giận, mặt vẫn duy trì nụ : “Không cần ! Tri Viễn là trẻ tuổi mà, tính tình bốc đồng thể hiểu . Ha ha.”

Một trận mâu thuẫn dường như cứ thế hóa giải. Đám đông dần dần giải tán. Tống Chiêu Đệ Hứa Tri Viễn: “Cậu chứ?”

Hứa Tri Viễn vỗ vỗ n.g.ự.c: “ thì thể ?”

Tống Chiêu Đệ chằm chằm vết bầm tím mặt hồi lâu, : “Hứa Tri Viễn, con gà rù như Trần Gia Thụ mà cũng đối phó , quá yếu kém!”

Hứa Tri Viễn: … Cậu tủi : “Sư phụ, cần thiết công kích cá nhân như chứ?” Dù thì cũng vì bảo vệ tôn nghiêm của sư phụ mà mặt mới đ.á.n.h cơ mà! Sư phụ nên biểu dương đồ trung tâm hiếu thảo , cớ gì còn đả kích ? Quá đau lòng !

Tống Chiêu Đệ thở dài: “Trần Gia Thụ qua là kẻ chìm đắm trong t.ửu sắc thời gian dài, t.ửu sắc vắt kiệt cơ thể. Một kẻ yếu ớt như gã mà vẫn ăn mấy đ.ấ.m của gã, chứng tỏ cũng chẳng khá khẩm hơn gã là bao!”

Hứa Tri Viễn: …

Hứa Tri Lễ khẽ một tiếng: “Tri Viễn, sư phụ em dạy chí . Sau em theo sư phụ học tập cho t.ử tế !” Hứa Tri Lễ đột nhiên nảy một ý, hiểu ý tứ trong lời của đại ca nhà , lập tức học theo trong phim truyền hình chắp tay hành lễ: “Sư phụ, xin hãy dạy cho đồ nhi vài chiêu!”

 

 

Loading...