Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 989: Không trông cậy được
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:18:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , Lưu đại tỷ đang Đại Lạt Ba, Ngô Tri Thu, Viên đại di vây ở giữa, trong chòi nghỉ mát của khu dân cư. Lúc trời vẫn còn lạnh, trong chòi ngoài.
“Mọi vây quanh chị gì, chú Quan sảng đấy, chị thật sự tìm bạn già , lớn tuổi thế .” Lưu đại tỷ ngại ngùng.
“Lớn tuổi thì , tìm bạn già cũng chuyện gì mờ ám. Chị tự một còn chán . Hồi đó như thế, đều vượt qua , sống với Cát đại gia nhà chị . Nếu chỉ một , chắc c.h.ế.t nghẹn vì uất ức từ lâu .” Viên đại di lấy bản ví dụ.
“ đấy, chị Lưu, nếu chị để mắt tới chú Quan, em giới thiệu ông cụ khác cho chị. Tầm tuổi , bên cạnh vẫn nên một bầu bạn thì hơn. Trong lòng chị chuyện gì, cũng để chuyện đúng , đỡ nghẹn trong lòng tự khó chịu.” Đại Lạt Ba cũng khuyên.
Ngô Tri Thu nắm tay Lưu đại tỷ: “Chị Lưu, bao nhiêu năm nay chị chỉ một , nếu giúp chị, chị cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Chú Quan đó tâm nhãn thì nhiều thật, nhưng chú cũng là ép đến bước đường cùng. Cái thời đó ăn thịt nhả xương, chú chút tâm nhãn thì c.h.ế.t từ lâu . Mệnh cũng khổ, nếu nhân phẩm vấn đề, em chắc chắn khuyên chị. Chú Quan lớn lên trông khó một chút, nhưng tuổi , đến mấy thì cũng chảy xệ hết cả thôi.”
Lưu đại tỷ đang rơm rớm nước mắt bỗng phì : “Chị trọng ngoại hình.”
Đại Lạt Ba rèn sắt khi còn nóng: “Ông cụ đó đấy. Ta cái khác, điều kiện của chú . Nếu chú , để đủ tiền cho chị, dù viện dưỡng lão thì cũng là viện dưỡng lão nhất. Con bé Tiểu Vũ chúng nó lớn lên, nhân phẩm con bé thì khỏi bàn. Chúng cũng yêu cầu gì khác, thỉnh thoảng đến thăm là , đúng . Em câu khó , chị Lưu , con trai con dâu chị trông cậy .”
Lưu đại tỷ cúi đầu. Bao nhiêu năm nay bà thấu từ lâu , con trai trông cậy , nhưng bà chỉ một đứa con trai , ?
Bà cụ cũng tới: “Tiểu Lưu , con trai cô nhắm cô , cô đồng ý thì thế nào? Cô hầu hạ, nếu chúng nó đưa đến nhà cô thì , đến lúc đó cô tính ?”
Viên đại di vỗ đùi: “Con trai chị thật sự thể chuyện đấy.”
Nước mắt Lưu đại tỷ rơi xuống. , nếu thật sự đưa đến chỗ bà, bà ? Bà thể trơ mắt ông thông gia c.h.ế.t ở chỗ bà , bà mà hầu hạ thì tình ngay lý gian.
“Quan lão đầu mấy năm tuy đắn, nhưng cũng thể thông cảm . Người để tiếng, nhạn bay để tiếng kêu, để hậu duệ cỏ để rễ, ai chẳng một đứa con nối dõi.
Người đó vẫn , điều kiện , cũng thể bảo vệ cô. Vừa nãy hỏi , ông để mắt tới cô từ lâu , vì tự mấy chuyện khốn nạn đó nên mới tiện mở miệng. Đã tầm tuổi , tìm một bầu bạn nóng lạnh, còn hơn là sống một .” Bà cụ nãy thấy ông cụ hỏi Quan lão đầu, nhưng tự suy ngẫm chắc là chuyện như .
Ngô Tri Thu và Đại Lạt Ba , ngờ Quan lão đầu tâm tư từ lâu .
Lưu đại tỷ... Rất ngại ngùng, nhưng bà cụ đều đúng.
“Để suy nghĩ thêm .”
“Thật sự để mắt tới Quan lão đầu thì cũng đừng gượng ép, để Đại Lạt Ba tìm cho cô khác.” Bà cụ an ủi.
“Mấy ngày nay cũng đừng về nữa, con trai chị thật sự đưa ông bố vợ đến chỗ chị thì ?” Ngô Tri Thu kéo Lưu đại tỷ.
Lưu đại tỷ chút ngại ngùng khi gặp Quan lão đầu: “Không , chị chị suy nghĩ thêm, chị chọc giận chúng nó .”
“Vậy chị chuyện gì thì gọi điện thoại cho bọn em nhé.” Ngô Tri Thu lo lắng .
“Được, em yên tâm , chị sẽ khách sáo với .” Lưu đại tỷ dậy chuẩn về.
Ngô Tri Thu và Đại Lạt Ba tiễn bà ngoài khu dân cư, bà lên xe.
Đại Lạt Ba: “Chị Lưu và chú Quan thật sự hợp , thành .”
Ngô Tri Thu: “Xem Tào Quân thế nào . Nếu nó ép Lưu đại tỷ gả cho bố vợ nó, Lưu đại tỷ chắc sẽ tìm .”
“Vậy chuyện chắc chắn thành. Bệnh lâu giường con hiếu thảo, huống hồ là bố vợ. Bảo mẫu miễn phí, còn dựa bà dưỡng lão, chẳng là tận dụng đồ bỏ .” Đại Lạt Ba khẩy.
Ngô Tri Thu gật đầu, bà cũng cảm thấy vợ chồng Tào Quân chắc chắn sẽ buông tha cho Lưu đại tỷ.
Quan lão đầu mắt trông mong bà cụ trở về: “Chị dâu, ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-989-khong-trong-cay-duoc.html.]
Bà cụ: “Bảo là suy nghĩ thêm.”
Quan lão đầu hắc hắc: “Không từ chối là , con trai cô sẽ để cô thời gian suy nghĩ .”
Bà cụ lườm Quan lão đầu một cái: “Ông cứ thất đức .”
Quan lão đầu: “Sao là em thất đức, cũng em bảo con trai cô ép cô lấy chồng. Không em, cô chắc chắn đấu con trai con dâu, gả cho cái lão già liệt thôi. Em cũng coi như giúp cô một tay.”
“Ông lòng thế , nhắm trúng từ lâu ?” Bà cụ bực bội hỏi.
Quan lão đầu hắc hắc: “Tiểu Lưu tồi.”
Bà cụ...
“Hôm nay là ngày lành tháng nha, song hỷ lâm môn, chúng ăn chút gì ngon ngon .” Tâm trạng Quan lão đầu cực kỳ , tình yêu tài vận đều bội thu.
Lưu đại tỷ mang tâm trạng phức tạp về đến nhà, giường ngẩn ngơ.
Bao nhiêu năm nay đều sống một , bà thật sự từng nghĩ đến chuyện tìm bạn già, bây giờ còn lớn tuổi thế .
bà cụ bọn họ cũng đúng.
Nghĩ nghĩ , vẫn đưa quyết định. Trời dần tối, Lưu đại tỷ thở dài, dậy nấu cơm.
Vừa vo gạo xong thì Tào Quân bước nhà.
“Mẹ, nấu nhiều một chút, con cũng ăn.” Tào Quân xách thức ăn tay.
Lưu đại tỷ nhận lấy thức ăn từ tay con trai, gì.
Tào Quân quan sát sắc mặt ruột, bên cạnh giúp đỡ lặt vặt.
Thấy Lưu đại tỷ ngoài việc chuyện thì cảm xúc gì d.a.o động quá lớn, gã cẩn thận hỏi:
“Mẹ, chuyện con với , suy nghĩ thế nào ?”
Tay nhặt rau của Lưu đại tỷ khựng : “Mẹ tìm. Bao nhiêu năm nay, một quen . Hồi trẻ còn tìm, lớn tuổi thế , tìm nữa.”
Tào Quân: “Mẹ, nếu phù hợp, con cũng khuyên tìm. Điều kiện của bố vợ con thật sự , nhà, lương hưu cũng ít, đây còn là lãnh đạo. Quan trọng nhất là, chúng con chăm sóc hai cũng tiện hơn, đỡ chạy chạy hai nơi.”
Lưu đại tỷ một tiếng, đây là lấy chuyện dưỡng lão đe dọa bà đây mà: “Mẹ bây giờ vẫn còn cử động , cũng cần đến con. Bố vợ con điều kiện như , cũng để mắt tới bà già như . Mẹ với cũng chuyện gì để , con đừng cố ghép chúng với nữa.”
“Mẹ, thể như , cũng mà.” Tào Quân chột . Bố vợ gã bệnh, chắc chắn để mắt tới gã.
Lưu đại tỷ: “Con là con trai chắc chắn thấy , nhưng nửa cân tám lạng, trèo cao .”
Tào Quân nghẹn họng: “Trèo cao trèo thấp gì chứ, lớn tuổi , đến với là để bầu bạn, chăm sóc lẫn .”
“Bầu bạn cũng thuận mắt chứ. Chuyện con đừng nhắc nữa.” Lưu đại tỷ nhớ đến bộ dạng của Quan lão đầu, mỉm . Lão già đó chỉ là mặt nhiều nếp nhăn một chút, thật cũng đến nỗi khó .
Tào Quân thể bỏ qua . Mẹ gã , gã , ngày nào cũng ôm cứt ôm đái, gã sắp ướp mùi luôn .
Nếu gã gả cho bố vợ, gia sản chắc chắn đều là của gã, sẽ chút ngoài ý nào.