Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 987: Khá là hợp nhau
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:18:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
MC thu micro : “Ông cụ, chương trình kết thúc , hậu kỳ thể còn cần ông phối hợp thêm.”
Chu Trường Thuận phát hiện lừa, chắc chắn sẽ phát điên, còn tìm đến đài truyền hình nữa.
Quan lão đầu trưng cặp mắt cá c.h.ế.t: “Cậu cắt ghép lung tung, để nhân dân cả nước c.h.ử.i , còn phối hợp với chắc?”
MC gượng vài tiếng: “Ông cụ, chuyện tiến triển từ từ chứ. Tập phát sóng xong, chắc chắn ai c.h.ử.i ông nữa , đều khen ông trọng tình trọng nghĩa.”
Quan lão đầu hừ nhẹ một tiếng: “Đó là do diễn đạt.”
MC... Diễn đạt đến mấy thì cũng cắt ghép cho ông chứ.
Quan lão đầu lưu địa chỉ của MC, đó cùng Lý Mãn Thương và Tiểu Vũ rời khỏi phòng công chứng.
“Căn nhà đòi thật , Chu Trường Thuận sét đ.á.n.h hỏng não ?” Lý Mãn Thương nghĩ mãi , đ.â.m đầu để lừa thế .
Quan lão đầu lắc lư cái đầu, vô cùng đắc ý: “Sơn nhân tự diệu kế, cứ học hỏi .”
Tiểu Vũ bụm miệng trộm: “Bố, là do MC lừa đấy.”
Quan lão đầu... “Cái con bé phản đồ , khuỷu tay mày chĩa ngoài .”
Lý Mãn Thương ha hả: “Đây là con gái ruột của , đương nhiên là với . mà, ông lừa mười mấy năm, thể nhớ đời chút nào chứ.”
Quan lão đầu: “Anh cái rắm mà , thì nghĩ thông cái rắm gì, cháu gái cũng ngu theo .”
“Hừ, thì cái mạng già của ông cũng tong .” Lý Mãn Thương liếc xéo Quan lão đầu.
Quan lão đầu... Đây sẽ trở thành vết nhơ cả đời của ông.
Ba về nhà, Cát đại gia, Tăng Lai Hỷ bọn họ đều đang ở đó, khí trong nhà chút nặng nề.
Trên sô pha, mắt Lưu đại tỷ đỏ hoe, Ngô Tri Thu và Đại Lạt Ba hai bên bồi tiếp.
Quan lão đầu chớp chớp đôi mắt già nua: “Tiểu Lưu đến , lâu lắm gặp cô.”
Lưu đại tỷ từ nhà bố vợ của con trai về, đang ngẩn ngơ ở nhà thì Đại Lạt Ba gọi điện thoại bảo bà qua. Những hàng xóm cũ lâu lắm tụ tập, hôm nay khó khăn lắm mới gom đủ, chỉ thiếu mỗi Lưu đại tỷ.
Lưu đại tỷ trong lòng bức bối, lau nước mắt, bắt taxi qua đây.
Ngô Tri Thu thấy tâm trạng bà đúng, hỏi han thêm vài câu. Lưu đại tỷ coi những hàng xóm cũ như nhà đẻ, nỗi khổ trong lòng tuôn như trút nước, dựa Ngô Tri Thu tu tu một hồi lâu.
Mọi đều ngờ Tào Quân thể chuyện như , coi ruột là cái gì chứ?
Bắt ruột gả cho bố vợ, còn là ông bố vợ liệt, nó thể nghĩ nhỉ. Thà là bọn họ chăm sóc xuể, nhờ ruột đến bảo mẫu , còn lọt tai hơn một chút.
lúc Quan lão đầu, Lý Mãn Thương về tới.
Lưu đại tỷ lau nước mắt: “Chú Quan, hôm qua cháu thấy chú lên tivi, hôm nay cháu qua xem thử, chuyện bên chú xử lý xong ạ?”
“Xử lý xong , viên mãn, tự dưng một căn nhà.” Quan lão đầu hắc hắc.
Ông cụ nhướng mí mắt: “Cho ông thật ?”
“Sang tên cho con trai , còn giả chắc.” Quan lão đầu vô cùng đắc ý.
Ông cụ nhếch mép: “Thằng họ Chu ông hạ bùa ngải ?”
Quan lão đầu: “Nói gì thế, với cái đầu óc của em, xử nó chẳng chỉ là trò trẻ con , nó chỉ nước mắc mưu thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-987-kha-la-hop-nhau.html.]
Ông cụ: “Trâu ông thổi bay lên tận trời đấy.”
“Mãn Thương, mau cho bố xem sổ đỏ , để thấy sự thật, cứ như mười mấy năm nay bận rộn vô ích bằng.” Quan lão đầu đắc ý c.h.é.m gió phần phật.
“Tiểu Vũ , kể cho ông xem chuyện là thế nào.” Ông cụ mới tin lời quỷ sứ của Quan lão đầu. Thằng họ Chu cũng ngu đến mức hết t.h.u.ố.c chữa, chuyện bại lộ , thể giao nhà cho Quan lão đầu .
Quan lão đầu ho khan một tiếng, bảo Tiểu Vũ chú ý lời lẽ một chút, chủ yếu là khen ngợi ông.
“Sao thế, khô cổ , uống ngụm nước .” Ông cụ đẩy cái ca lớn sang.
Mọi đều bụm miệng trộm.
Tiểu Vũ , kể tóm tắt sự việc một .
Ông cụ liếc xéo Quan lão đầu. Ông ngay lão già mười mấy năm bận rộn vô ích mà, MC , tiền đền bù theo nhân khẩu còn chia cho thằng họ Chu một nửa đấy.
Quan lão đầu gượng hai tiếng: “Nếu diễn đạt, thằng họ Chu thể sảng khoái thế .”
Ông cụ bĩu môi: “Ông tự sắp xếp đến ở căn nhà đó , thằng họ Chu dễ dàng dọn . Sau phát hiện lừa, nó còn tìm ông, kiện ông đấy.”
“Tìm ? Nó tìm, tìm chắc. Kiện thì kiện, cũng ép nó ký thỏa thuận với , đều là tự nguyện, công chứng , đổi ý cũng vô dụng. Người trưởng thành dám chơi dám chịu, nếu thua, thứ mất là mạng sống, nó chỉ mất chút vật ngoài , rẻ cho nó .” Quan lão đầu vẫn cảm thấy hả giận.
Ông cụ... Chu Trường Thuận lừa, sống còn khó chịu hơn c.h.ế.t.
“Tiểu Lưu thế ?” Quan lão đầu thấy mắt Lưu đại tỷ sưng như bóng đèn, bèn hỏi một câu.
Đại Lạt Ba nhanh mồm nhanh miệng, kể chuyện Tào Quân một lượt.
Quan lão đầu chép miệng. Thằng con trai còn đáng hận hơn cả Chu Trường Thuận. Chu Trường Thuận tính kế ông, còn bỏ mười mấy năm đấy. Thằng ranh ỷ việc là con ruột, tính kế kiêng nể gì, suy xét đến cảm nhận của ruột.
Quan lão đầu đảo mắt: “Cái đó, là Tiểu Lưu, cô về sống với .”
Tất cả những mặt đều ngoáy ngoáy tai, nghi ngờ nhầm. Bọn họ thấy cái gì ?
Mặt già của Lưu đại tỷ đỏ bừng: “Chú Quan, chú linh tinh gì thế.”
Quan lão đầu hắc hắc hai tiếng: “Gọi chú gì chứ, cũng lớn hơn cô mấy tuổi. thật đấy, cô gả cho , bảo vệ cô!”
Đại Lạt Ba ngậm cái miệng đang há hốc : “Chú Quan, chú đùa chứ? Chuyện thể mang trò nhé?”
Quan lão đầu càng nghĩ càng thấy hợp lý: “Có ai lấy chuyện đùa , nghiêm túc đấy. Cô một , cũng một , còn coi như rõ gốc gác của . Có bảo vệ, thằng nghịch t.ử của cô còn dám đ.á.n.h chủ ý lên cô , cho nó mất việc luôn.”
“Chú Quan, chú đừng bậy. Đã lớn tuổi thế , cháu tìm bạn già .” Lưu đại tỷ đỏ bừng mặt già, mặt nóng ran. Nói những lời như , bà còn mặt mũi nào đến đây nữa.
Người nhà họ Lý Lưu đại tỷ, Quan lão đầu.
“Quan lão đầu, ông đùa thật chứ?” Bà cụ lên tiếng. Quan lão đầu tuy đắn, nhưng từng mở những trò đùa quá đáng thế .
“ thật mà. Cô một , cũng một . Tuy lớn tuổi một chút, nhưng nếu bảo dưỡng cơ thể , sống thêm mười năm nửa năm nữa thành vấn đề chứ. Hai chúng ở bên còn bầu bạn.
Con trai cô dám thế thế nọ, chẳng là ức h.i.ế.p cô nơi nương tựa ? Phụ nữ đời dễ dàng gì, đến nhân gian một chuyến giống như khách qua đường . Ở nhà bố đẻ tạm trú vài năm, ở nhà chồng ở nhờ vài năm, cuối cùng dừng chân ở nhà con trai.
Con trai cô chẳng dùng điều để nắm thóp cô ? Nếu , để tiền dưỡng lão cho cô, con cháu chắc chắn sẽ phụng dưỡng cô đến lúc lâm chung.” Quan lão đầu thu nụ , nghiêm túc .
Nước mắt Lưu đại tỷ tuôn rơi lã chã, dựa Ngô Tri Thu tu tu. Những lời chạm đến tận đáy lòng bà, dường như đang về chính cuộc đời bà. Bà mạnh mẽ cả đời, tại dám trở mặt với con trai, chẳng vì cuối cùng vẫn dựa nó .
Những phụ nữ mặt đều ngẫm nghĩ lời của Quan lão đầu, dường như chính là cuộc đời của bọn họ.