Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 985: Làm trái tim tôi lạnh lẽo
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:18:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Trường Thuận cứng cổ, sức biện bạch: “Bố ngã, đúng lúc sắp qua năm mới, chúng con đều tưởng chuyện gì lớn, định ăn xong bữa cơm đoàn viên mới bệnh viện. Chính bố lúc đó cũng . Bố nuôi Tiểu Vũ đến, bố chúng con đưa bố bệnh viện. Con dù là con riêng, cũng hầu hạ bố bao nhiêu năm nay, thể đưa bố bệnh viện chứ.”
Quan lão đầu lau đôi mắt già nua: “ , tại đưa bệnh viện chứ. Lúc đó công an còn phát hiện vết dầu ăn ở chỗ ngã. Ây da, nhiều chuyện nghĩ nhiều, chỉ sống những ngày tháng yên , khó quá. Nếu chuyện giải tỏa , cũng thể yên sống đến lúc c.h.ế.t.”
“Bố, bố là ý gì, nghi ngờ chúng con hại bố ? Chuyện bằng cớ bố thể xằng bậy . Chúng con hầu hạ bố bao nhiêu năm nay, hàng xóm láng giềng đều thấy, ai chẳng con còn hơn cả con ruột, bố đẻ cũng chỉ đến thế là cùng. Bố, bố thể trái tim con lạnh lẽo như !” Biểu cảm của Chu Trường Thuận như thể chịu nỗi oan ức tày trời.
Quan lão đầu dang tay: “ , cũng hỏi tại . Trước hận thể ho một tiếng là lập tức bệnh viện, bây giờ ngã gãy chân để nhà chịu đựng, ngay cả cũng cho gặp, tại chứ? Vài gặp mặt, mở miệng ngậm miệng là căn nhà giải tỏa. nghĩ nhiều , nhưng mục đích của quá rõ ràng, cũng ngốc!”
Nước mắt Chu Trường Thuận rơi xuống: “Bố, con cũng nhắc đến, nhưng chi phí bệnh viện quá lớn, chỗ nào cũng cần tiền, con cũng hết cách .”
“ hỏi Trường Thuận, cho dù căn nhà đó của lập tức giải tỏa, tiền thể đưa ngay cho ? Có kịp chữa bệnh cho ? Thôi bỏ , tình nghĩa bố con một hồi, cũng là do vô dụng, lớn tuổi thế còn dựa cháu gái nuôi dưỡng. Nếu tiền, sẽ trơ mắt trở mặt thành thù.
Các trong lòng chính là ruột thịt nhất! Nếu tiền, cần mở miệng Trường Thuận, thể bà nó chịu khổ thế .” Quan lão đầu đ.ấ.m thùm thụp n.g.ự.c , đôi mắt già đục ngầu là nước mắt, khiến ai thấy cũng sinh lòng thương xót.
Chu Trường Thuận “bịch” một tiếng quỳ xuống mặt Quan lão đầu: “Bố, con xin , đều do con vô dụng, con gánh nổi chi phí cao như nên mới nhắm căn nhà của bố. Con với bố. bố , con sống với bố bao nhiêu năm nay, căn nhà đó cũng một phần của bà chứ. Nể tình vợ chồng một hồi, chúng cứ theo thỏa thuận hôm đó, công chứng . Sau con chăm sóc con, cũng lo cho bố nữa, xin bố.”
Quan lão đầu sửng sốt, liếc Tiểu Vũ. Tình huống gì đây? Lại giở trò gì nữa? Không đến mức ngu xuẩn thế chứ, mấy ngày mà gã đang lừa ông ?
Tiểu Vũ cũng hiểu . Chu Trường Thuận ngu, hơn nữa còn tinh ranh, chuyện là ?
MC hắng giọng một cái: “Ông cụ , thỏa thuận miệng chia đôi tài sản hôm nọ còn tính ?”
Quan lão đầu gật đầu, chắc chắn là tính , ông cầu còn chứ.
“Vậy ông còn bổ sung gì ?” MC lén nháy mắt.
Quan lão đầu: “Các chuẩn , để suy nghĩ .”
Chu Trường Thuận tưởng Quan lão đầu đổi ý: “Bố, bố đồng ý mặt nhân dân cả nước , bố định đổi ý đấy chứ?”
Quan lão đầu... Lấy nhân dân cả nước ép ông ? Nếu là chuyện chịu thiệt, lấy mồ mả tổ tiên ép ông cũng vô dụng.
“Chuyện hứa thì một bãi nước bọt là một cái đinh, đàn ông con trai đái, chuyện đổi ý. chỉ đang suy nghĩ xem còn cần bổ sung gì thôi.”
MC với Chu Trường Thuận: “Người em họ Chu, chuẩn . Ông cụ đồng ý thì chắc chắn sẽ đổi ý , là chứng, chứng cho .”
Chu Trường Thuận gật đầu, yên tâm hơn một chút: “Cần chuẩn những gì?”
MC: “Anh mượn bệnh viện một phòng họp , liên hệ luật sư bên . Viết xong thỏa thuận, chúng công chứng.”
“Được.” Chu Trường Thuận đồng ý, lập tức chuẩn . MC bảo thợ phim theo Chu Trường Thuận.
Trong phòng chỉ còn Quan lão đầu, Tiểu Vũ và MC.
Quan lão đầu nghi hoặc MC. Có mối quan hệ của Tô Mạt, MC bây giờ đáng lẽ hướng về phía bọn họ mới đúng.
“Ông cụ, Chu Trường Thuận gọi điện cho ủy ban phường , bên đó xác nhận trong danh sách giải tỏa tên ông.” MC .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-985-lam-trai-tim-toi-lanh-leo.html.]
“Cậu tìm giả ?” Phản ứng đầu tiên của Quan lão đầu.
MC: “Ông cụ, nào dám, ông vốn dĩ tên trong danh sách giải tỏa mà.”
Tiểu Vũ vỗ tay, bừng tỉnh đại ngộ: “Ông nội, hộ khẩu của ông ở đó mà! Tiền đền bù theo nhân khẩu phần của ông, trong danh sách giải tỏa chắc chắn tên ông .”
Quan lão đầu cũng vỗ đùi cái đét, đúng lúc vỗ trúng cái chân đau, đau đến mức nhe răng trợn mắt: “Ông còn thật sự nhớ chuyện , hắc hắc!” Thảo nào Chu Trường Thuận tự chui đầu rọ.
“Cảm ơn nhé, trong lòng ông cụ hồ đồ .” Quan lão đầu trao cho MC một ánh mắt.
MC hiểu ý, nhắc nhở: “Ông cụ, chẳng bà cụ chia cho ông mấy chục vạn tiền nợ .”
Quan lão đầu cũng nghĩ tới, giơ ngón tay cái với MC: “Nhận tình của !”
MC , bước những bước chân hình vuông ngoài.
Quan lão đầu và Tiểu Vũ .
Tiểu Vũ: “Có ác quá ông?”
“Nương tay với kẻ thù chính là tàn nhẫn với bản . Chuyện nhỏ nhịn, chuyện lớn ác, cơ hội thì trực tiếp đè c.h.ế.t nó, đừng cho nó một chút cơ hội lật nào.” Quan lão đầu tàn nhẫn . Tiền đền bù theo nhân khẩu cũng chỉ mười mấy vạn, chia một nửa cũng chỉ mấy vạn tệ, còn bà cụ là ba gian nhà tập thể đấy.
Chẳng bao lâu , luật sư và phòng họp đều chuẩn xong.
Chu Trường Thuận liên tục hít sâu. Mưu tính bao nhiêu năm nay, tuy kết quả lý tưởng, nhưng cũng là kết quả nhất thể tranh thủ lúc .
“Cái đó, vài lời .” Quan lão đầu lên tiếng .
Chu Trường Thuận căng thẳng đến mức lòng bàn tay toát mồ hôi: “Bố, xong việc .”
Quan lão đầu: “Có liên quan đến chuyện , xử lý .”
“Ông cụ, ông .” MC phối hợp.
Quan lão đầu về phía Chu Trường Thuận: “Trước khi chia tài sản, chúng xử lý chuyện nợ nần . Trước đây đòi chia một nửa tài sản của , bao nhiêu năm nay cũng chẳng bản lĩnh gì, vay mượn ít tiền, cũng chủ động gánh một nửa. Khoản nợ nhận ?”
Chu Trường Thuận ánh mắt của Quan lão đầu, nếu gã nhận, lão già lập tức đổi ý. Khoản nợ tuy nhiều, nhưng so với tiền đền bù giải tỏa thì chỉ là hạt muối bỏ biển.
“Giấy nợ con ký con nhận. Dù bố cũng bố con bao nhiêu năm nay, con cắm đầu xuống đất cũng sẽ trả tiền .”
Quan lão đầu vui mừng gật đầu: “Cũng cần cắm đầu xuống đất. Căn nhà của một nửa của , lấy một nửa của gán nợ , một nửa của cũng gán nợ. Giá trị căn nhà xấp xỉ với khoản nợ, sang tên thẳng căn nhà cho chủ nợ .”
Chu Trường Thuận... “Thế , căn nhà đó cả nhà con còn đang ở, bán cả nhà con ở .”
“Vậy chia cho một nửa là lừa ? Vậy MC , chuyện bỏ , khi nào rảnh đến thăm bà nó.” Quan lão đầu sầm mặt, xoay xe lăn định .
“Không bố, con lừa bố. Bố đột nhiên nhắc đến căn nhà , con kịp phản ứng.” Chu Trường Thuận vội vàng cản .