Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 983: Thần tài qua đường

Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:18:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không đồng ý , chúng cũng thể ngày nào cũng xin nghỉ, ngày nào cũng vứt quần thế thì tốn bao nhiêu tiền chứ.” Lương Lệ Quân vui .

 

“Đừng mấy lời vô dụng đó nữa, bà đồng ý, chẳng lẽ còn trói bà đến chắc.” Tào Quân phiền não day day trán.

 

“Mẹ thể nghĩ cho chúng một chút , bà một chăm sóc bố em là , lỡ dở công việc của chúng , chúng còn thể ngày nào cũng đến thăm bà . Bà còn thế nào nữa, vàng trong nhà đều đưa cho bà , sinh hoạt phí chúng lo, bà còn chỗ ở, thế còn ?” Lương Lệ Quân chất vấn.

 

Tào Quân: “Mẹ cũng ngu, vàng đó là cho bà chắc, bà chỉ là thần tài qua đường thôi. Anh còn chuyện bố em bệnh mà bà đồng ý .”

 

“Xì, nếu bố em ốm đau bệnh tật gì, liệu thèm để mắt tới ?” Lương Lệ Quân lườm Tào Quân một cái.

 

“Không để mắt tới thì em tìm bà vợ của bố em . Thấy bố em bệnh là bà chạy mất dép , em giỏi giang thế thì tìm bà về hầu hạ bố em ?” Tào Quân mất kiên nhẫn .

 

Nhắc đến chuyện , Lương Lệ Quân liền đuối lý, giọng điệu mềm mỏng hẳn xuống: “Nếu mà tìm về thì chẳng phiền đến . Em cũng hết cách , em là con gái chăm sóc bố cũng bất tiện, thời gian ngày nào cũng ở đây. Thuê bảo mẫu một tháng đắt quá, chút tiền lương của bố em căn bản đủ. Có tiền thuê bảo mẫu thà để còn hơn, tiền đó chúng giữ cho con cái học. Mẹ sạch sẽ gọn gàng, hầu hạ bố em là hợp nhất. Chỉ cần giúp chúng chăm sóc bố em, dưỡng lão em chắc chắn sẽ lo.”

 

Tào Quân thở dài: “Để khuyên thêm, tiền lương của bố em nhất là để cho , bắt xuất tiền xuất lực, bà chắc chắn .”

 

Lương Lệ Quân đảo mắt: “Được, tất. Tiền lương của đủ cho bà và bố em tiêu, tiền tiết kiệm cũng là của con trai chúng . Để chỗ thì để chỗ , chỉ cần bà vui là , em cũng là vì cho cái nhà thôi.”

 

Tào Quân quanh căn nhà: “Chúng chăm sóc bố em, căn nhà trai em thể về tranh giành nhỉ?”

 

“Anh cắt đứt quan hệ với bố em , tranh giành cái gì. Yên tâm , đợi một thời gian nữa bố em khỏe hơn chút, em sẽ bảo ông lập di chúc, căn nhà chắc chắn là của chúng .”

 

Tào Quân yên tâm , chỉ cần căn nhà thuộc về bọn họ là , già hy sinh một chút cũng đáng.

 

Lương Quang Minh đang trong phòng, quần còn mặc, tay chân cử động nhưng tai điếc. Nghe thấy con gái và con rể tính kế , thậm chí còn chẳng thèm giấu giếm, ông trào phúng nhếch mép.

 

Lúc tại bệnh viện.

 

Ông chú MC đến bệnh viện. Tỷ suất xem tối qua cao, phản hồi của quần chúng , đường dây nóng gọi đến cháy máy. Không c.h.ử.i Chu Trường Thuận thì cũng c.h.ử.i Quan lão đầu, còn ít c.h.ử.i cả ông .

 

Ông c.h.ử.i quen , nếu nhờ màn hòa giải kỳ ba của ông , chương trình thể hot thế .

 

Hai ngày nay Chu Trường Thuận luôn túc trực ở bệnh viện, xem tivi nên nổi tiếng khắp đại giang nam bắc .

 

Thấy MC và thợ phim tới, gã vội vàng đón. Trong lòng gã, MC là phe .

 

Chu Trường Thuận nhỏ giọng hỏi MC: “Hôm nay thể điều tra tài sản tên bố nuôi của Tiểu Vũ ? nghi ngờ bố dượng tẩu tán tài sản sang tên họ .”

 

MC liếc Chu Trường Thuận: “ của cục công an mà điều tra ai thì điều tra. Hai bên các tự nguyện thì thể giúp, khác thì .”

 

Chu Trường Thuận xoa xoa tay: “Vậy đây, nếu tên bố dượng và Tiểu Vũ gì cả, chẳng ... chẳng sẽ trắng tay . Mẹ bây giờ vẫn đang trong phòng hồi sức tích cực ngoài, bác sĩ xác suất tỉnh thấp. Chi phí điều trị và chăm sóc , gánh nổi .”

 

“Cứ điều tra , ông cụ cũng ngốc, thể nào đem tài sản để hết tên ngoài. Anh ủy ban phường hỏi thăm xem hộ giải tỏa đó tên ông cụ tên ai , hỏi một câu là rõ ngay thôi.” MC chủ ý.

 

Chu Trường Thuận vỗ đùi cái đét: “ , nghĩ nhỉ, hỏi ngay đây.”

 

MC híp mắt: “Gọi một cuộc điện thoại là , cần cất công một chuyến , chuyện cũng chẳng cần bảo mật gì.”

 

, hỏi ngay đây.” Chu Trường Thuận rút điện thoại , gọi 114 tra của ủy ban phường, hỏi xem danh sách giải tỏa tên Quan lão đầu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-983-than-tai-qua-duong.html.]

 

Phường trả lời, nếu giải tỏa thì tên.

 

Chu Trường Thuận hưng phấn nắm c.h.ặ.t hai nắm đ.ấ.m. Hóa căn nhà tên lão già đó, suýt chút nữa thì lão già lừa . Thủ đoạn của lão già c.h.ế.t tiệt đúng là quá cao tay, gã tưởng tên bọn họ chẳng gì, đồng ý phân chia tài sản chung, gã suýt thì mắc mưu.

 

“MC, bản thỏa thuận hôm nay ký.”

 

MC híp mắt: “Tình hình hiện giờ thế nào, thể ký tên ?”

 

Chu Trường Thuận: “Mẹ e là tỉnh , ?”

 

MC tỏ vẻ khó xử: “Vậy bảo bác sĩ cấp cho tờ giấy chẩn đoán , chứng minh năng lực hành vi. Tốt nhất là công chứng ngay lập tức, nếu sợ đêm dài lắm mộng.”

 

Chu Trường Thuận: “Ý ông là đối phương sẽ đổi ý?”

 

MC gật đầu: “Có khả năng . Trước ống kính máy , chắc ông sẽ đổi ý , nhưng ai đó thì , đúng ?”

 

Chu Trường Thuận liên tục gật đầu: “Ký thỏa thuận xong chúng lập tức công chứng!”

 

Hai thì thầm to nhỏ một lúc, Chu Trường Thuận nhét n.g.ự.c MC một phong bao giấy dày cộp.

 

MC chỉnh quần áo, tìm thợ phim, bắt đầu ghi hình.

 

Đầu tiên là cảnh bà cụ đang cắm ống thở, đó là cảnh Chu Trường Thuận ôm đầu xổm ngoài hành lang, trông vô cùng tiêu điều và bất lực.

 

Tiểu Vũ từ cơ quan chạy tới, hội họp với Quan lão đầu lầu bệnh viện.

 

“Ông nội.” Tiểu Vũ ngượng ngùng gọi. Tối qua cô xem tivi ở ký túc xá, dư luận đều lợi cho cô. Lãnh đạo và đồng nghiệp trong cơ quan đều gọi điện hỏi thăm, lãnh đạo còn đặc biệt nếu khó khăn, cơ quan thể tổ chức quyên góp giúp đỡ.

 

Tiểu Vũ toát mồ hôi hột, vội vàng từ chối, ấn tượng của lãnh đạo về cô càng hơn.

 

“Hôm nay ông rửa nhục, !” Quan lão đầu nghiến răng.

 

Tiếng xe lăn lộc cộc vang lên trong hành lang, ống kính máy chĩa thẳng Quan lão đầu và Tiểu Vũ.

 

“Bà nó ơi, bà nó ơi, bà ở ? Bà nó ơi, bà tỉnh , xin bà mở mắt , xem đáng thương nhường nào!” Quan lão đầu thấy máy là bắt đầu gào t.h.ả.m thiết.

 

Tiểu Vũ suýt thì vấp ngã. Đây là rửa nhục , gào mấy tiếng e là nhục càng thêm nhục thì .

 

MC bụm miệng trộm. Hiệu ứng chương trình thế đều là nhờ ông cụ diễn quá đạt, quá đáng hận.

 

Chu Trường Thuận đang cúi đầu, suýt thì trợn trắng mắt. Nhớ nhung thế mấy ngày nay đến thăm?

 

Quan lão đầu: “Con ơi, con trai ơi, con , tỉnh ? Bố về nhà mà trong lòng là hình bóng con, ăn ngon ngủ yên, con báo cho bố một tiếng hả?”

 

Chu Trường Thuận ngẩng khuôn mặt thật thà lên: “Bố, bố đến . Mẹ con vẫn tỉnh, con cũng sợ bố lo lắng nên cho bố .”

 

Tiểu Vũ... Hai đang tranh giải Ảnh đế đấy ?

 

 

Loading...