Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 879: Trương thúc mất rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:14:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

mua một căn nhỏ là , ở gần một chút, đến lúc mất, thể giúp chăm sóc Tiểu Viên.” Cát đại gia , còn phiền những hàng xóm cũ .

 

“Cát gia, ông yên tâm, ông còn nữa, Viên nãi nãi cháu sẽ giúp chăm sóc, ông và Viên nãi nãi đều lo chuyện dưỡng lão, hai ông bà nhà, đủ để hai dưỡng lão, cháu chỉ là tiện tay giúp đỡ thôi.” Bạch Tiền Trình , hai vợ chồng mấy năm nay sống , Cát đại gia giúp đỡ ít, trong lòng Bạch Tiền Trình, Cát đại gia còn hơn cả ông nội ruột của .

 

“Cháu đúng là đứa trẻ ngoan.” Hốc mắt Cát đại gia đỏ hoe, Viên đại di lau khóe mắt, ông lão lúc nào cũng lo lắng cho bà.

 

Ngô Tri Thu về nhà với ông cụ, bà cụ chuyện mua hai tòa nhà.

 

Ông cụ bà cụ gì ngạc nhiên, họ nhà thằng cả mấy năm nay mua ít nhà, chỉ riêng tiền đền bù giải tỏa nhiều lắm , tiền tậu bất động sản là việc chính đáng.

 

“Căn nhà giải tỏa , hai em mày chia đều, chúng còn mấy chỗ nhà nữa, nếu động tĩnh gì, vẫn là hai em mày chia đều, những thứ chúng đang trong tay bây giờ, chia đều cho Lý Mai và Lý Tú, mặc kệ còn tao mày, cứ sống với hai em mày, thằng cả đến lúc đó mày sắp xếp.” Ông cụ dặn dò Lý Mãn Thương.

 

“Cha, thế còn những thứ thì ?” Lý Mãn Thương chỉ về hướng đại trạch t.ử, đất còn chôn ít đồ.

 

“Quyên góp hết , chúng cầm những thứ đó cũng bỏng tay, là sợ nghèo, thấy tiền là bước nổi chân, bây giờ tiền của chính chúng mấy đời cũng tiêu hết, những thứ đó thì trả cho nhà nước , nghèo sinh tà tâm, giàu sinh lương tâm, chúng bây giờ cần thiết mạo hiểm như .” Ông cụ nhạt giọng .

 

“Vâng, con cha.” Bao nhiêu năm nay, những thứ đó đều đụng đến, bây giờ cũng lý do gì để đụng đến, nhưng của Triệu Tiểu Xuyên, của Quan lão đầu, thì trả cho .

 

Lúc ở tiền viện truyền đến tiếng ồn ào.

 

Ngô Tri Thu rướn cổ ngoài, liền thấy một tàn ảnh của Đại Lạt Ba, bà lão nhỏ thó bảy mươi tuổi mà chân cẳng vẫn nhanh nhẹn như .

 

“Mẹ, con xem .” Xuân Ni cũng chạy chậm theo .

 

Ở tiền viện, Trương thẩm t.ử từ lúc chuyển từng , đang cửa căn nhà cũ, Trương thẩm t.ử gầy gò ốm yếu, giọng thều thào .

 

Mấy đứa con trai con dâu nhà họ Trương đều cửa với ánh mắt thèm thuồng như hổ rình mồi.

 

Người hàng xóm mới chuyển đến cũng ở đây bao nhiêu năm , nhưng với trong viện chỉ là quan hệ chào hỏi, giao tình sâu đậm.

 

Cát đại gia trong nhà qua cửa sổ xem náo nhiệt, Viên đại di cầm hạt dưa xán gần, chia cho Đại Lạt Ba và Xuân Ni mỗi một nắm.

 

“Chuyện , nhà họ Trương về ?” Đại Lạt Ba hỏi.

 

“Ối ơi, nhà đúng là cho mở mang tầm mắt, hẻm chúng sắp giải tỏa, hối hận vì bán nhà, nên đến đòi nhà đấy.” Viên đại di khinh bỉ .

 

Đại Lạt Ba...

 

Xuân Ni... “Cái thứ mà cũng hối hận ?”

 

Đại Lạt Ba c.ắ.n một hạt dưa: “Hối hận thì thể hối hận, ở cái chỗ ai từng bán nhà, sắp giải tỏa, ai mà hối hận, hối hận thì ở nhà mà vỗ đùi , chạy về đây ầm ĩ lên là thế nào.”

 

“Ai chứ, ỷ việc già m.ô.n.g lỏng, ở đây ngang ngược vô lý.” Viên đại di vốn ưa Trương thẩm t.ử, bây giờ càng chướng mắt.

 

“Trương thúc về?” Đại Lạt Ba thấy Trương thúc.

 

Viên đại di: “Vừa nãy mấy năm mất , thế chẳng nhà là do Trương thúc bán, bọn họ cũng đồng ý, nên ở đây ầm ĩ lên .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-879-truong-thuc-mat-roi.html.]

 

“Trương thẩm t.ử tám mươi mấy tuổi , sức khỏe vẫn còn chán.” Đại Lạt Ba cảm thán một câu.

 

Viên đại di: “Con trai con dâu khiêng đến đấy, bà tưởng bà tự nguyện đó , dậy nổi nữa .”

 

Đại Lạt Ba...

 

Xuân Ni...

 

Đám con cái cũng quá tàn nhẫn .

 

Trương thẩm t.ử vỗ đùi: “Đây là nhà của , mau trả nhà cho , nếu hôm nay sẽ c.h.ế.t ở đây, ai cũng đừng hòng sống yên .”

 

Người đàn ông nhà họ Đinh hàng xóm mới trong nhà buổi trưa về ăn cơm, liền nhà chặn trong nhà, bắt trả nhà, nhà là do Trương lão đầu bán, bọn họ đều , mua bán tính.

 

Tiểu Đinh suýt nữa thì tức c.h.ế.t, lúc đó tiền mua nhà trực tiếp mấy đứa con trai lấy , bây giờ , để một bà lão sống dở c.h.ế.t dở ở đây ghê tởm, dám đụng bà lão sợ ăn vạ, chỉ đành khóa cửa trong nhà, gọi điện báo cảnh sát.

 

“Thằng họ Đinh , mày đây, trả nhà cho nhà tao! Đây là nhà họ Trương chúng tao, những hàng xóm đều thể chứng.” Con dâu cả của Trương thúc la lối om sòm.

 

Viên đại di, Đại Lạt Ba, Xuân Ni đồng loạt trợn trắng mắt, coi họ là s.ú.n.g của nhà họ Trương , đúng là tự chân thối.

 

mua nhà hợp tình hợp lý, ở mười mấy năm , dựa mà trả cho các .” Tiểu Đinh ở cửa sổ tức giận đến mức mặt mày xanh mét, từng thấy nào vô như .

 

“Dựa việc đây là nhà của chúng tao, nhà chúng tao bán cho mày, ai bán cho mày thì mày tìm đó.” Con dâu hai chống nạnh, bày vẻ mặt lý lẽ hùng hồn.

 

Tiểu Đinh: “Các thật nực , tưởng Trương lão đầu c.h.ế.t , là thể đòi căn nhà ? Căn nhà sang tên , chính là của , cho các đừng ở nhà mà càn quấy, báo cảnh sát .”

 

“Báo , mày báo nhà tao cũng báo, mày ăn cắp nhà của nhà tao ở bao nhiêu năm nay, trả tiền thuê nhà cho chúng tao.” Con dâu cả ngang ngược vô lý.

 

Tiểu Đinh tức giận trong nhà: “Chưa từng thấy loại vô thối tha như các , sắp giải tỏa, liền hối hận vì bán nhà chứ gì? Đưa một bà già sắp c.h.ế.t đến, liền ăn vạ đòi nhà, đúng là mơ giữa ban ngày.”

 

“Đánh rắm mặt mày, cái gì gọi là ăn vạ, đây vốn dĩ là nhà của nhà tao, nhà tao ở đây mấy chục năm, mảnh đất đều là của nhà tao.” Con dâu hai nhảy cẫng lên c.h.ử.i.

 

“Bà già sắp c.h.ế.t , bà mau đòi nhà , căn nhà đòi , thì trực tiếp tiễn bà luôn.” Con dâu cả thấy Trương thẩm t.ử động tĩnh gì, liền c.h.ử.i.

 

Trương thẩm t.ử run rẩy cả , dựa cửa phòng, đập cửa: “Trả nhà cho , trả nhà cho !”

 

Viên đại di “phi” một tiếng nhổ vỏ hạt dưa trong miệng : “Trời đ.á.n.h thánh đ.â.m, đối xử với già như , cũng sợ trời đ.á.n.h sét đ.á.n.h.”

 

“Cái đồ già tuyệt tự nhà bà, liên quan cái rắm gì đến bà.” Con trai cả của Trương thúc đầu tức giận trừng mắt Viên đại di.

 

“Cái đồ thất đức bốc khói nhà mày, nhe cái răng vàng khè , mày đang chuyện với ai đấy, cút khỏi viện chúng tao, đến viện chúng tao càn, còn dám múa may cuồng với chúng tao, chiều mày sinh hư , tuyệt tự còn hơn đẻ một lũ súc sinh, đúng là kiều mạch trong ruộng cao lương rặt một lũ tạp chủng.” Xuân Ni chống nạnh, chắn mặt Viên đại di.

 

“Bà c.h.ử.i thêm câu nữa xem?” Con trai cả của Trương thúc hung ác trừng mắt Xuân Ni, trong cái viện họ hận nhất chính là nhà họ Lý, nếu hồi đó nhà họ Lý giúp họ tìm việc , thì nhà họ đến nỗi bán nhà để tìm việc, công việc đó hai năm thì sa thải, tiền mất tật mang, nhà cũng còn, bây giờ giải tỏa là cả triệu bạc đấy, đều tại nhà họ Lý, nếu nhà họ thể tổn thất lớn như .

 

“Nghe nhặt tiền, từng nhặt c.h.ử.i, tưởng bà đây dọa cho lớn lên chắc, giỏi thì mày đụng tao một cái thử xem?” Xuân Ni bước vài bước mặt Trương lão đại.

 

 

Loading...