Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 737: Thông minh lên rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:08:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thiết kế thì đấy, nhưng sửa một chút, sản xuất hàng loạt chú trọng tính thực dụng hơn. Lão Tam chọn một bản, một chiếc váy liền xếp ly lá sen, cảm thấy thể sửa , thành áo sơ mi ngắn, phối với chân váy trơn màu đơn giản, cả bộ đều là lá sen, bình thường mặc sẽ trông cồng kềnh.

 

Điền Thanh Thanh cất những bản vẽ còn : “Sau bản vẽ , thể bán cho ?”

 

Lão Tam... Điền Thanh Thanh yêu quái nhập ? Sao cảm giác là cùng một nữa nhỉ? Thật lấy thanh kiếm gỗ c.h.é.m cho một nhát, xem là yêu nghiệt phương nào.

 

Hắn khô khan : “Được, cửa hàng của cô nữa ?”

 

“Làm chứ, đưa cho , cũng ảnh hưởng đến việc , chẳng qua là chuyện muộn vài ngày thôi. Nếu cửa hàng của buôn bán , chắc chắn sẽ bán cho .” Ý là bán , chi bằng để thị trường , cô ở phía húp nước canh, bản vẽ cũng bán tiền, nguyên vật liệu lấy giá rẻ, một công ba việc, dù bản vẽ cũng do cô thức đêm thiết kế, bán cũng xót.

 

Lão Tam... Thôi , phụ nữ đột nhiên thông minh lên, còn thích ứng .

 

Dẫn Điền Thanh Thanh tìm chủ quản kho, nhu cầu gì về vải vóc thể trực tiếp việc với chủ quản, giữa họ vẫn nên ít tiếp xúc thì hơn.

 

Lão Tam liền về văn phòng, gọi chủ quản bộ phận thiết kế đến, đưa hai bản vẽ cho xem.

 

“Sếp Lý, mẫu Trung Hoa mới thiết kế khéo léo, chắc chắn sẽ trở thành mẫu hot, bản vẽ ai thiết kế , thể đào góc tường đến công ty chúng , nhường chức chủ quản cho đó.” Chủ quản thiết kế càng mẫu Trung Hoa mới càng thích.

 

Lão Tam... Đào góc tường cái nỗi gì, phụ nữ đó hắc hóa, khéo họ còn nhái mẫu của chứ.

 

“Mẫu thế , thấy ?” Lão Tam tách phần giữa của chiếc váy lá sen , vẽ thêm một chiếc chân váy ôm sát.

 

Chủ quản thiết kế cau mày một lúc, cầm b.út sửa sửa , cuối cùng mang về bộ phận thiết kế cùng các đồng nghiệp sửa đổi. Cuối cùng thành quần ống rộng trơn màu, áo hai dây lá sen biến thành đường nét rộng, phía thêm một hàng cúc, phía lá sen, thêm thiết kế chiết eo.

 

Lão Tam hài lòng, hơn cái cũ nhiều.

 

Thế là bộ phận thiết kế bắt đầu lên rập, dựa sự kết hợp giữa kiểu Trung Hoa mới và lá sen thiết kế mấy mẫu váy sườn xám dáng rộng, đồ bộ, đồ Đường trang mới tầng tầng lớp lớp cởi cũng thấy mệt.

 

Bộ phận thiết kế cắm đầu vòng xoáy phỏng cổ.

 

Buổi tối lúc Lão Tam đón Tô Mạt, kể chuyện Điền Thanh Thanh đến tìm , kẻo cô vợ cưới hiểu lầm.

 

Tô Mạt hiểu lầm, cô phân tích: “Có thể là Điền Thanh Thanh kích thích gì đó, đột nhiên tỉnh ngộ chăng, như cũng , loại đàn ông như Cao Minh Viễn xứng đáng ngày tháng . Ngày mai đến nhà em, chuyện kiềm chế một chút, bố em thích điềm đạm.”

 

“Yên tâm , nhất định sẽ bố em hài lòng, em gả, họ cũng đồng ý.” Lão Tam lòng tin. Khoảng thời gian , ngày nào cũng tìm hiểu chính trị quốc tế, tình hình trong nước, xu hướng tài chính, xu hướng phát triển, các loại thời sự, bao gồm cả kỳ thi đại học sắp tới, đều tìm giáo sư Tằng thỉnh giáo một phen. Bố vợ vợ uyên bác đa tài, hạ chút khổ công, thể ôm về .

 

Tô Mạt lườm , đàn ông lúc nào cũng tự cảm thấy , chữ mặt dày thế nào.

 

“Đến nhà em xong, em đến nhà nhé.”

 

“Được thôi.” Tô Mạt hào phóng đồng ý.

 

Cuối tuần, Lão Tam mang theo lễ vật hậu hĩnh đến nhà họ Tô.

 

Bố Tô nhiệt tình, Tô hỏi Lão Tam một tình hình gia đình, bếp.

 

Bố Tô trình độ văn hóa của con rể cao, cho nên luôn trò chuyện trong phạm vi mà ông cho rằng Lão Tam nhận thức, để Lão Tam khó xử.

 

Cứ như , những gì Lão Tam chuẩn đều đủ dùng, hết cách, cách quá lớn.

 

Tô Mạt thỉnh thoảng chọc , điều hòa khí, bố Tô Tô coi như hài lòng.

 

Từ nhà họ Tô bước , Lão Tam lau mồ hôi tồn tại trán.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-737-thong-minh-len-roi.html.]

Tô Mạt phì : “Đến mức đó , cái gan bé tí của kìa.”

 

“Đến mức đó ? Bố em moi sạch sành sanh vốn liếng trong bụng , chuyện với ông áp lực của lớn quá.”

 

Tô Mạt... “Thực bố em luôn nhường đấy, chuyện gì sâu xa với .”

 

Lão Tam... Hủy diệt .

 

“Sau và bố em sẽ thường xuyên tiếp xúc, thời gian lâu , bố em chuyện với thể sẽ giữ kẽ như nữa, sẽ tùy tâm sở d.ụ.c hơn một chút, khảo nghiệm cũng thể. Cho nên tiểu quỷ , cưới em dễ thế , cách mạng thành công, đồng chí vẫn cần cố gắng! Nếu quá kém, chui gầm chạn cả nhà , bố em cũng đồng ý .” Tô Mạt cho Lão Tam một ánh mắt tự cầu phúc.

 

Lão Tam... Còn tàn nhẫn hơn cả mười đại cực hình của Mãn Thanh!

 

“Hay là...”

 

Tô Mạt lạnh lùng Lão Tam, Lão Tam nuốt nước bọt dám mặc cả.

 

“Không việc gì thì học hỏi nhiều , kiến thức và sự hiểu học đều trong đầu , để cuộc sống của chúng thêm nhiều chủ đề chung, chúng cùng cố gắng.” Tô Mạt đ.ấ.m xoa.

 

Lão Tam... Coi là trẻ con mà dỗ dành chắc, cả nhà chỉ cần cố gắng thôi, nhà họ Tô mà cố gắng nữa, thì còn để sống .

 

Ra khỏi nhà họ Tô, định xong tuần Tô Mạt chính thức đến thăm nhà họ Lý, chuyện của hai cứ thế quyết định.

 

Ngô Tri Thu và Lý Mãn Thương dạo cũng khá bận, sắp thi đại học , Mãn Mãn và Tiểu Vũ đều tham gia thi đại học, khối 12 bắt đầu dốc lực chạy nước rút cho kỳ thi đại học, đều nghỉ nữa.

 

Ngô Tri Thu sợ bọn trẻ áp lực quá lớn, dinh dưỡng theo kịp, quyết định ngày nào buổi trưa, buổi tối cũng mang cơm cho hai đứa trẻ, tăng cường dinh dưỡng.

 

Hai đứa trẻ cũng nỗ lực, bình thường ăn ở nhà ăn, đang thảo luận việc học, thì là đang học thuộc lòng đề, hoặc là cau mày suy nghĩ cách giải bài, áp lực lớn lớn, thần kinh luôn ở trạng thái căng thẳng cao độ.

 

Ngô Tri Thu xin phép nhà trường mang cơm cho hai đứa trẻ, Tiểu Vũ và Mãn Mãn vui mừng khôn xiết, ăn đồ ngon, trò chuyện với nhà để thư giãn.

 

Ngô Tri Thu và Lý Mãn Thương nhét hộp cơm qua hàng rào của trường.

 

Cũng mấy phụ học sinh giống họ mang cơm cho con.

 

Tiểu Vũ và Mãn Mãn cứ thế bên hàng rào ăn.

 

“Bà, ông ngoại, cơm trong trường ngon thế , hai quá.” Mãn Mãn ăn miếng thịt kho tàu to, cảm động đến mức nước mắt sắp rơi xuống.

 

“Bố , vất vả quá ạ, chúng con ăn ở trường cũng .” Nhà cách trường gần, Tiểu Vũ xót họ chạy chạy .

 

Mãn Mãn cũng gật đầu: “Bà, ông ngoại, một tuần hai mang cho chúng con một .”

 

“Mang chút cơm thì vất vả gì, hai đều nghỉ hưu , trong nhà chẳng việc gì cần hai bận tâm, mang cơm cho các con hai còn việc để . Nhìn các con ăn ngon miệng, hai cảm giác thành tựu lắm, mấy cái đầu nhỏ của các con, đừng lo lắng vớ vẩn.”

 

Hai đứa trẻ đều là những đứa trẻ hiểu chuyện khiến xót xa.

 

“Hì hì, thì cảm ơn bà, ông ngoại, cơm ở trường thực sự khó ăn.”

 

, ăn cơm mà mùi đề thi.” Tiểu Vũ hùa theo.

 

“Vậy buổi sáng cũng đừng ăn ở nhà ăn nữa, buổi sáng ông cũng mang bữa sáng cho các con.” Lý Mãn Thương thấy hai đứa trẻ quầng mắt đều đen sì, đồng phục rộng thùng thình, xót xa.

 

“Không cần , cần , buổi sáng sữa mang từ nhà , chúng con mua chút bánh bao gì đó ăn là .” Tiểu Vũ vội vàng xua tay.

 

 

Loading...