Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 658: Quan niệm thay đổi

Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:05:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Vũ cũng gật đầu: “Giáo sư Tằng doanh nghiệp nhà nước gánh vác các chức năng xã hội như y tế, giáo d.ụ.c, dưỡng lão trong thời gian dài, gánh nặng quá lớn. Nhân viên doanh nghiệp nhà nước tư tưởng lạc hậu, chí tiến thủ, các doanh nghiệp hiện tại đều đang trong tình trạng nợ nần. Nếu cải cách lớn, sẽ trụ bao lâu nữa, nhiều doanh nghiệp sẽ tái cơ cấu hoặc đào thải.”

 

Phượng Lan há hốc mồm, Lý Mãn Thương trợn tròn mắt. Lời giáo sư Tằng , họ tin, nhưng dù thế nào cũng tin doanh nghiệp nhà nước sẽ đào thải, bát cơm sắt sẽ mất.

 

Ngô Tri Thu hai cô cháu gái năng rành mạch, tự hào.

 

“Hai thế, trạm thu mua phế phẩm đây cũng sập , mấy trạm thu mua sáp nhập , chuyện gì lạ . Các , cũng học hỏi nhiều , theo kịp bước chân của thời đại.”

 

Phượng Lan Ngô Tri Thu: “Mẹ, đơn vị thật sự thể sập ?”

 

“Không thể cắt đứt ngay lập tức , sẽ vài giai đoạn. Ví dụ như tiên cho công nhân ở những vị trí quan trọng đình lương lưu chức, nếu vẫn thì sa thải một bộ phận, giữ những vị trí chức năng quan trọng. Doanh nghiệp sẽ ngừng đổi, cho đến khi thể tự lực cánh sinh tồn tại. trường hợp của con đặc biệt, đơn vị sẽ chủ động sa thải con .”

 

Phượng Lan là nhà liệt sĩ, bất kể đơn vị ăn , cô cũng sẽ giữ đến cuối cùng.

 

Làn sóng sa thải ban đầu là đình lương lưu chức, chờ việc trong xưởng, cho nghỉ phép dài hạn, đó đưa vài nghìn đồng để mua đứt hợp đồng, một lượng lớn đổ xã hội. Ngô Tri Thu khỏi rùng , bày sạp bán hàng rong cũng chỉ còn một hai năm thời kỳ hoàng kim nữa thôi. Những sa thải, nhiều sẽ chọn cách bày sạp với chi phí thấp.

 

Tiểu Vũ và Mãn Mãn mắt sáng lấp lánh Ngô Tri Thu. Trong mắt Lý Mãn Thương tràn đầy sự đắc ý, bà nhà ông đúng là lợi hại, nhà những ngày tháng đều nhờ ông lấy vợ .

 

“Mẹ, bà ngoại con đúng đấy, cửa hàng của bà ngoại, xưởng của Ba đều thiếu , cần thiết lãng phí thời gian ở xưởng nữa. Hay là cũng giống Ba, khởi nghiệp .”

 

Phượng Lan… “Mãn Mãn, con đ.á.n.h giá cao quá , thì còn , việc khác nổi .”

 

“Mẹ, chính là tự tin. Mẹ xem bác cả bây giờ đang chi viện ở miền Nam, Hai nhà kính chăn nuôi hô mưa gọi gió, sự nghiệp của Ba thì càng , dì út thi đỗ đại học, sẽ lãnh đạo. Đều là cùng một một bố sinh , , chỉ là thôi, chắc chắn sẽ . Mẹ đừng lãng phí gen của bà ngoại và ông ngoại con, đừng quá an phận thủ thường nữa.” Mãn Mãn đội mũ cao cho Ngô Tri Thu và Lý Mãn Thương.

 

Phượng Lan… “An phận thủ thường dùng như thế .”

 

Mãn Mãn cũng sai, cô ngại thừa nhận kém cỏi, nhưng thể trong các con của bố chỉ cô là kém cỏi , thế chẳng mất mặt bố .

 

“Bố , là con mở thêm một cửa hàng t.h.u.ố.c lá rượu bia nữa?”

 

“Trước Tết bận c.h.ế.t , con cứ phụ giúp bố một thời gian . Quen việc thì giao cửa hàng đó cho con, bố con sẽ phụ giúp con.” Ngô Tri Thu tính toán giao cửa hàng cho Phượng Lan , đỡ để cô suốt ngày suy nghĩ lung tung.

 

, , cứ phụ giúp , nhỡ phát hiện việc thì .” Mãn Mãn vô cùng ủng hộ .

 

Phượng Lan ngờ chỉ trò chuyện vài câu, công việc của bay màu.

 

“Mẹ, là con suy nghĩ thêm?” Cô hạ quyết tâm , bây giờ mua một công việc khó bao, cô dám buôn bán, khéo c.h.ế.t.

 

Trong bát khác nhiều đến mấy, cũng bằng bát cơm sắt của cô.

 

“Đừng nghĩ nữa, đình lương lưu chức chứ nữa , đãi ngộ nghỉ hưu các thứ vẫn , chỉ là mất mười mấy năm tiền lương thôi. Tiền lương bao nhiêu tiền, con tính toán giỏi thế, con thử tính kỹ xem, cửa hàng của bố , một năm thể kiếm thành vạn nguyên hộ. Nếu con nhận cửa hàng của bố , chúng tìm một vị trí mở thêm cái nữa, việc buôn bán cũng kém , bài toán con tính .” Ngô Tri Thu khuyên nhủ, ăn kém thế thì đừng lăn lộn ở đơn vị nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-658-quan-niem-thay-doi.html.]

 

Phượng Lan cảm thấy đúng, cảm thấy chỗ nào đó đúng. Nhìn ánh mắt khích lệ của con gái, cô c.ắ.n răng: “Vậy con sẽ đình lương lưu chức, về học buôn bán.”

 

Lý Mãn Thương ngờ chỉ qua một bữa cơm, công việc của Phượng Lan còn. bà nhà ông tính đúng, quả thực chẳng ý nghĩa gì, ngoài hai năm là đủ kiếm tiền lương mấy chục năm . Mấy năm mức lương mấy chục đồng mà ông tự hào, bây giờ trong đại tạp viện chẳng ai thèm ghen tị nữa.

 

“Mẹ, cố lên, con tin tưởng !” Mãn Mãn cổ vũ .

 

“Nếu lỗ, con cứ đợi húp gió Tây Bắc .” Phượng Lan chỉ mũi con gái.

 

“Mẹ, tự mà húp, con ở chỗ bà ngoại, ăn sung mặc sướng, đời nào chịu khổ cùng .” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mãn Mãn đầy vẻ đắc ý.

 

“Cái đồ sói mắt trắng nhà con.” Phượng Lan mắng.

 

Mọi đều Mãn Mãn chọc .

 

Ăn sáng xong, Phượng Lan đến đơn vị, liền tìm lãnh đạo, đình lương lưu chức.

 

Hoàn cảnh của Phượng Lan lãnh đạo đều , cô là đối tượng chăm sóc đặc biệt: “Phượng Lan , xưởng ăn kém chỉ là tạm thời thôi. Nếu cô khó khăn gì, cô cứ với , sẽ lên xưởng xin cho.” Lãnh đạo tưởng Phượng Lan thiếu tiền, trường hợp đặc biệt đơn vị vẫn thể chiếu cố.

 

Phượng Lan : “Cảm ơn lãnh đạo, khó khăn gì, đình lương lưu chức để theo nhà học buôn bán. Điều kiện nhà đẻ cũng khá, thiếu tiền.”

 

“Nhà đẻ cô còn em trai, điều kiện nhà đẻ đến mấy cũng thể cho cô cái gì , vẫn tự một công việc. Cô , cứ việc cho , đừng đám đàn bà trong phân xưởng khua môi múa mép.” Lãnh đạo cảm thấy tính cách mềm mỏng của Phượng Lan chắc chắn đám trong phân xưởng xúi giục. Con gái lấy chồng như bát nước hắt , điều kiện nhà đẻ đến mấy, gia sản cũng thể cho cô , bất kể lúc nào cũng dựa chính .

 

Phượng Lan lãnh đạo cho : “Hoàn cảnh nhà khác, bố đối xử với , điều kiện của các em cũng , chăm sóc . và con gái luôn ăn ở nhà đẻ, chi phí của con gái đều do bố lo, tiền kiếm đều tiết kiệm cả. Đình lương lưu chức cũng là do bố đề nghị, họ lớn tuổi , cửa hàng nữa, em đều bận, ai tiếp quản, về phụ giúp bố .”

 

Thời buổi thật sự giúp đỡ nhà đẻ của con gái nhiều, nhà nào cũng một đống con trai cháu trai lo còn xuể, lấy tiền nhàn rỗi giúp con gái: “Vậy bố cô đối xử với cô thật sự . buôn bán thể diện bằng công việc, bước nữa, vẫn một công việc thì đối phương mới coi trọng cô hơn.”

 

Người thời đều tư tưởng như , buôn bán kiếm nhiều đến mấy, rốt cuộc cũng lên mặt bàn.

 

Phượng Lan mỉm : “ cũng dựa đàn ông nuôi, cần ai coi trọng. ở bên con gái và bố . cũng bước nữa.”

 

Lãnh đạo thở dài: “Xem cô cũng suy nghĩ kỹ , sẽ thủ tục cho cô. Bất cứ lúc nào cô , cánh cửa đơn vị luôn rộng mở chào đón cô.”

 

Mũi Phượng Lan cay cay: “Cảm ơn lãnh đạo.”

 

Mặc dù thời gian ở đơn vị dài, đều quan tâm đến cô. Phượng Lan ký giấy tờ đình lương lưu chức, chào tạm biệt đồng nghiệp.

 

Đồng nghiệp đều vô cùng khó hiểu, công việc như cần, về nhà buôn bán, đầu óc cửa kẹp .

 

Phượng Lan cũng giải thích nhiều, nơi việc mấy năm, thẳng đến cửa hàng.

 

 

Loading...