Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 268: Đến lúc ra tay thì phải ra tay**
Cập nhật lúc: 2026-04-09 09:52:53
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chú Trương chắp tay lưng bước trung tâm môi giới. Bà cụ và Hồ loa phóng thanh sáng nay đến nhà máy dệt bông. Lý Mai giúp liên hệ với vài nữ thanh niên đến tuổi, họ qua đó tìm hiểu tình hình, xem các cô gái yêu cầu gì về đối tượng. Bên trai nào phù hợp thì sẽ giúp giới thiệu.
Mấy cô gái đều cùng phân xưởng với Lý Mai, bình thường quan hệ cũng khá . Các cô bàn bạc với , chị Lý rõ gốc gác, trung tâm môi giới giúp kiểm tra cũng , dù cũng cần họ bỏ tiền.
Hai đăng ký xong thông tin của mấy cô gái thì thấy Chú Trương bước .
“Chú Trương , để rót cho chú cốc nước.” Đây chính là khách hàng lớn của đại tạp viện, nhà nhiều con cháu kết hôn nhất, Hồ loa phóng thanh lăng xăng rót nước cho Chú Trương.
Chú Trương xua tay: “Đừng bận rộn nữa, chị dâu Lý, đến hỏi xem ai bán nhà ?”
Bà cụ cũng tưởng ông đến chuyện đối tượng cho cháu trai: “Chú yêu cầu gì về nhà cửa ?” Bà cụ thẳng là , mà hỏi nhu cầu của Chú Trương .
Chú Trương dậy đ.á.n.h giá ba gian cửa hàng và căn nhà phía : “Bà chị , căn nhà của các mua bao nhiêu tiền ?”
“Một vạn rưỡi.” Bà cụ đáp.
Chú Trương xong tặc lưỡi. Mấy năm mới bình phản, căn nhà như thế cũng chỉ vài ngàn. Lúc đó mua, nếu tiền thì đành chịu, đằng tiền mà mua, bây giờ đúng là hối hận xanh ruột!
“Bây giờ nhà ở Kinh Thành là hàng hot đấy, giá cả cũng tăng vùn vụt. Nhà bây giờ đắt hàng như gái tơ , chú chần chừ một chút là nẫng tay ngay. Giá nhà bây giờ mỗi ngày một giá, còn giành chứ.” Chú chê đắt, nhưng nhiều chê đắt. Muốn mua nhà thì do dự, đến lúc tay thì tay. Bà cụ với Chú Trương rằng bây giờ nhà là lắm , tàm tạm thì chốt ngay, nếu chú cứ đắn đo suy nghĩ thì chắc chắn mua .
“Nhà đắt quá, mua nổi.” Chú Trương thở dài. Cái sân đủ cho năm đứa cháu trai cưới vợ đấy, tiếc là trong tay nhiều tiền như .
“Chú Trương, để cho chú giá nhà ở Kinh Thành bây giờ nhé.” Sống mấy chục năm , Hồ loa phóng thanh vẫn hiểu rõ hàng xóm cũ , mua nhà nhưng bỏ tiền lớn.
“Bây giờ hai gian nhà trong đại tạp viện ở thành phố giá một ngàn rưỡi đến hai ngàn, tùy thuộc diện tích và tình trạng trong nhà. Nhà ba gian độc lập thì bốn ngàn. Ngoại ô thì rẻ hơn nhiều, nhà ba gian sân riêng hai ngàn, còn xem độ cũ mới của ngôi nhà và diện tích sân nữa.” Hồ loa phóng thanh dựa theo những gì Ngô Tri Thu , giới thiệu cho Chú Trương.
Chú Trương sửng sốt một chút: “Năm ngoái, căn nhà độc lập con bé Phượng Lan mua đến ba ngàn ?”
“Chú Trương, chú cũng đó là năm ngoái , qua hơn nửa năm . Cái giá hôm nay với chú, tháng chú chắc mua .
Chú xem Kinh Thành chúng bao nhiêu ngoại tỉnh đổ về, bây giờ là đông nhà ít, giá nhà cứ như bọ hung rơi hố phân, lăn lộn mà tăng lên.”
Hồ loa phóng thanh Ngô Tri Thu cũng tặc lưỡi, ngờ giá nhà tăng nhanh như . Căn nhà của họ may mà bán cho Ngô Tri Thu, nếu bán cho khác, bà và Tăng Lai Hỷ đừng hòng mua nổi nhà nữa.
Chú Trương cũng dám do dự nữa: “Vậy... hai tìm cho một căn hai gian nhỏ nhé. Cái đó... nếu thành công thì hai thu bao nhiêu tiền?”
“Bình thường chúng thu một phần trăm giá giao dịch, nhưng đều là hàng xóm cũ, nếu thực sự thành công, chú đưa mười tệ là .” Bà cụ híp mắt. Nhà dễ tìm, đây đúng là giá hữu nghị .
“Vậy thì chiếm tiện nghi .” Chú Trương cũng hớn hở. So với căn nhà mấy ngàn tệ, mười tệ chỉ là hạt muối bỏ biển.
Chú Trương , bà cụ liền tìm Ngô Tri Thu. Bà rành nghiệp vụ ! Bà và ông lão dạo bao nhiêu ngày mới tìm một căn nhà như , cứ tìm theo cách chắc chắn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-268-den-luc-ra-tay-thi-phai-ra-tay.html.]
Trung tâm môi giới của họ mới mở, ai đến đăng ký nguồn nhà.
Bà cụ hùng hổ tìm cô con dâu cả. Lão Tam đang ở trong cửa hàng đùa cợt nhả chuyện với Điền Thanh Thanh. Thanh Thanh dạo ngày càng cách ăn mặc, tuy vóc dáng đổi rõ rệt, nhưng cách phối đồ, trang điểm mỗi ngày, chuẩn một tín đồ thời trang. Quần áo, mỹ phẩm của cô đều là những mẫu mới nhất của mùa do họ từ Cảng Thành gửi về.
Lão Tam Thanh Thanh ngày một xinh , cảm thấy đang chìm đắm trong biển tình yêu. Thanh Thanh tỏa sáng rực rỡ, một vợ xinh , giỏi giang, tính tình , gia cảnh như , tranh thủ thời gian rước về nhà mới .
Mỗi khi trai trẻ nào Điền Thanh Thanh thêm vài cái, Lão Tam lập tức hóa thành sứ giả hộ hoa, trừng mắt che khuất tầm của khác, tuyên bố chủ quyền.
Triệu Na ngày nào cũng lật bạch nhãn đến mỏi cả mắt. Người đến cửa hàng mua đồ, các cô là nhân viên phục vụ, thể thêm vài cái, thêm vài câu ! Sợ mang về nhà ôm chăn chắc, cứ như ba năm tắm , bám c.h.ế.t.
Lúc Lão Tam đang c.h.é.m gió văng cả nước bọt với Điền Thanh Thanh, thì cửa hàng đón những vị khách mời mà đến. Kim Sơn dẫn theo một cô gái bước .
“Lý Hưng An, đây đúng là cửa hàng nhà mày ?” Kim Sơn quanh quất.
Mặt Lão Tam lập tức sầm xuống, nhưng đến là khách, khi những lời lọt tai, Lão Tam vẫn gặp cãi : “ , bên cạnh cũng là của nhà , đúng , nhà mới mua thêm ba gian cửa hàng nữa.”
Là cãi , nhưng giọng điệu là khoe khoang.
Mặt Kim Sơn mất tự nhiên, nhưng vẫn trái lương tâm một câu: “Nhà dì cả đúng là giỏi thật, phát tài lớn , mấy họ hàng chúng chiếu cố nhiều hơn mới .”
“Mày bố , đến lượt dì cả chiếu cố.” Lão Tam nể nang một câu nào.
Kim Sơn... Liếc cô gái bên cạnh, cô gái đang mải ngắm những bộ quần áo , chú ý lắm đến cuộc đối thoại của họ.
Cố nén cục tức, họ đính hôn xong, xem ngày là chuẩn tổ chức đám cưới : “Đây là đối tượng của tao, Tiểu Cúc, mày gọi chị dâu là .” Kim Sơn nở nụ khiêu khích với Lão Tam. Bọn họ bằng tuổi , xem sắp kết hôn , Lão Tam vẫn đối tượng. Có cửa hàng thì , thể so với công nhân chính thức như , đó là bát cơm sắt thể truyền mấy đời đấy.
Lão Tam liếc cô gái đó, đến một mét sáu, miệng móm, tướng mạo bình thường, nhưng cảm thấy ghép với Kim Sơn thì phí phạm.
“Ây dô, thế thì chúc mừng mày nhé.” Lão Tam ác ý gì với cô gái , cũng tuổi ch.ó điên, bạ ai cũng c.ắ.n. Chỉ cần Kim Sơn trêu chọc , thể coi như một cái rắm, thả cho xong.
Kim Sơn đắc ý, cũng thèm để ý đến Lão Tam, với Tiểu Cúc: “Thích bộ nào thì cứ thử, mua cho em.”
Mắt Tiểu Cúc lập tức sáng rực: “Thật ? Anh Sơn, đối xử với em quá.” Giọng ăn nhập với tướng mạo, điệu đà chảy nước, còn bóp giọng, khiến Lão Tam rùng một cái.
Ngày nào ở cửa hàng cũng giọng cái kìm của Triệu Na, thỉnh thoảng thấy giọng bóp nghẹt, khiến quen. Quan trọng là cái răng hô của cô gái đó quá lạc quẻ, mở miệng thì , mở miệng là răng chìa .
Kim Sơn vô cùng tận hưởng giọng , cưng chiều : “Ưng bộ nào thì cứ lấy, mua hết cho em.”
Lão Tam... Không hổ là con trai độc đinh trong nhà, cách tay ... chậc chậc chậc, quần áo trong cửa hàng của họ đắt, thích là lấy thì mấy trăm tệ khỏi cửa .
**