Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1245: Ai dám lật bàn
Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:44:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão Nhị và Lão Tam xổm bậc thềm, trong nhà: “Anh Hai, bảo khách sạn giao cơm muộn một chút, kẻo lát nữa đ.á.n.h lật tung cả bàn lên.”
Lão Nhị: “Đang ăn Tết, ai dám lật bàn ở nhà ?”
“Anh thể dùng tư duy bình thường để suy nghĩ về hai con cầm thú ? Anh xem huyệt thái dương của bác Cả tức đến mức giật giật kìa. Còn Cả diễn vai bệnh tâm thần giống thật đấy, chỉ tiểu thuyết mà còn hợp đóng phim nữa, giải Oscar nợ một tượng vàng. Anh Cả nhịn , xem cô cháu gái lớn của bắt đầu sờ soạng khắp nơi kìa, mục tiêu chắc chắn là bố . Bố nhịn , nhưng vợ nhịn ?” Lão Tam phân tích từng chút một.
“Không nhịn cũng là do con trai mày châm lửa. Mày xem con trai mày cứ như con khỉ nhảy nhót, chạy lên chạy xuống, chỉ sợ trong nhà thái bình quá.” Lão Nhị liếc xéo Lão Tam. Thằng nhóc nhảy nhót còn hăng hơn cả Lão Tam hồi bé, con trai giống bố đúng là cùng một giuộc.
Lão Tam: “Anh đừng ỉa đổ tại cái bô, cô cháu gái lớn của cái tâm tư đó thì con trai em châm lửa kiểu gì.”
Lão Nhị lườm mắt cá c.h.ế.t: “Mở miệng là Cả , cô cháu gái lớn của , như mày nhà họ Lý .”
“Hai em mày đang rỉ tai cái quái gì thế, bao giờ thì dọn cơm?” Quan lão đầu, Lưu đại tỷ, Viên đại di tới.
“Đại chiến sắp bùng nổ, chúng cứ xem náo nhiệt một lát , lát nữa ăn mới ngon.” Lão Tam chỉ La Phán Phán và Lý Băng Ngọc trong nhà.
“Chuyện nhà mà cũng xem náo nhiệt.” Viên đại di mắng.
“Không đ.á.n.h , mau dọn cơm .” Quan lão đầu liếc một cái. Đang ăn Tết, chẳng ai thèm chấp nhặt với hai đứa , đ.á.n.h đ.ấ.m cái gì.
Lão Tam cũng thấy đúng, còn thấy khá thất vọng. Hiếm khi đông đủ thế , tới bến chứ, Tết nhất cái gì, cố kỵ nhiều thế gì, ai cũng thể ở bên năm cũ .
Cơm của khách sạn giao đến đúng giờ, nhà họ Lý chính thức dọn cơm.
Đàn ông đều tụ tập uống rượu, phụ nữ thì trò chuyện việc nhà, khí hân hoan vui vẻ.
Tiểu Ngư Nhi cùng bàn với chị em Viên Viên và đám trẻ con nhà Hưng Hổ.
U u liếc Tiểu Ngư Nhi, bưng bát chen sang bàn của Tô Mạt và Xuân Ni.
Tiểu Ngư Nhi ghét nhất là Viên Viên, Viên Viên nhe răng sát cạnh cô .
Bữa cơm tất niên thịnh soạn, một bàn đầy ắp thức ăn, hải sâm bào ngư, cua hoàng đế, cái gì cũng .
Tâm trí Viên Viên đều dồn hết thức ăn, thực sự tâm trạng đấu võ mồm với Tiểu Ngư Nhi, cho dù cũng ăn no .
Viên Viên bẻ một cái chân cua hoàng đế, nhai rôm rốp.
“Viên Viên, bây giờ mày đang học trường nghề ?” Tiểu Ngư Nhi cảm thấy Viên Viên chắc chắn thi đỗ cấp ba, cảm giác ưu việt trỗi dậy.
Viên Viên: “Nhiều đồ ăn ngon thế cũng bịt cái miệng của chị ?”
Tiểu Ngư Nhi tưởng đoán đúng, giọng điệu mang theo sự mỉa mai: “Trường nghề cũng , học một nghề, lớn lên đến nỗi c.h.ế.t đói.”
Viên Viên... Dùng tình cảm cảm hóa, bằng dùng đao thương gậy gộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1245-ai-dam-lat-ban.html.]
“Củ cải to của trường chị chị ăn hết , rắm rít nhiều thế. Mặc quần áo rách rưới mà còn lo chuyện mặc lụa là gấm vóc, hút t.h.u.ố.c Hademen mà đòi nổ bốc phét t.h.u.ố.c Trung Hoa. Cái miệng chị bôi cứt , nhà bẻ một góc nhà cũng đủ cho phá hoại cả đời , thái giám mà đòi lo chuyện của hoàng thượng. Bản học cái trường đại học rởm nào còn tự phận, tự sống còn chật vật, đến chỗ tìm cảm giác ưu việt.”
Cả bàn... Cái miệng của Viên Viên như tẩm độc .
“Đồ chân lấm tay bùn trúng mánh, tí tiền tưởng ghê gớm lắm, tố chất, thấy việc đời, cả đời chỉ là tầng lớp đáy xã hội.” Tiểu Ngư Nhi khách khí phản kích. Cô coi thường Viên Viên nhất, là coi thường thực chất là ghen tị. Viên Viên học dốt, cả mỡ, dựa mà ông bà nội đối xử với nó. Cô mặt nào cũng giỏi hơn Viên Viên, ông bà nội ưa cô , chẳng vì chú Ba trèo cao, tìm Tô Mạt, ông bà nội mới coi trọng nhà họ . Nói cho cùng, cả cái nhà đều là lũ tiểu nhân nâng cao đạp thấp.
“Nhà chính là tiền, chính là ghê gớm đấy. học dốt thì , nhà tiền cho học trường cấp ba điểm, đỗ đại học thì cho du học. Có tiền thì nào, lôi trứng dái giật mật đắng bắt chị đeo ba lô nhảy dù ? lăn lộn kém nhất thì về nhà kế thừa công ty của bố . Cái mạng tầng lớp đáy xã hội , đúng là thật đấy, giống ai đó vì một công việc mà tính toán đủ đường. Bà chị , cho chị , tính toán cũng đừng nản lòng, đừng nhụt chí, con đường đều dẫn đến nấm mồ.”
Cái miệng nhỏ của Viên Viên liến thoắng, tay cũng rảnh rỗi, một cái chân cua bóc , hút một cái, bộ chui tọt miệng: “Bà chị, ăn nhiều , qua cái làng là cái quán tiếp theo đợi chị , khi cả đời chị cũng ăn nữa .”
Tiểu Ngư Nhi nghiến răng: “Cứ đắc ý , cái xưởng của bố mày , đợi mày tiếp quản thì phá sản .”
Đoàn Đoàn gắp cái chân cua trong đĩa cho Viên Viên, ánh mắt cổ vũ Viên Viên, thì em nhiều .
Viên Viên... Anh mồm , .
Đoàn Đoàn... Da mặt mỏng, ngại những lời cay nghiệt.
Viên Viên cảm thấy khiếp sợ sự vô sỉ của Đoàn Đoàn, nhưng bây giờ lúc tính toán với Đoàn Đoàn.
Viên Viên khởi động miệng: “Trời cao đất dày ơi, trĩ thì đừng đ.á.n.h rắm chứ. Chị xem cái bụng lép kẹp, chân vòng kiềng, mũi khoằm, mồm to hôi thối của chị kìa, sự ghen tị chị biến dạng . Ngoài việc sướng cái miệng , chị chẳng đổi gì .
Có một , vì một công việc mà vắt óc suy nghĩ. Có một công việc dễ như trở bàn tay, giống như ba chị em chúng , ở trường đại học giảng dạy, công chức, doanh nghiệp nhà nước, khởi nghiệp, chỉ là chuyện một câu . là cùng mà khác mạng!
Kiếp chắc chắn chúng tích đức lớn nên mới đầu t.h.a.i bụng . Bà chị , chị cũng đừng nản lòng, kiếp chắc chắn chị thất đức lớn, kiếp quả báo . Kiếp chị cũng chẳng việc gì , kiếp chị cũng chẳng khá khẩm hơn . Chị nghĩ thoáng , c.h.ế.t t.ử tế bằng sống lay lắt, c.h.ế.t thì đường sống, đường sống thì còn đường c.h.ế.t.”
Cả bàn suýt nữa thì phun cơm trong miệng . Cái miệng của Viên Viên quá độc địa, chọc nhóc, kiếp cũng cho chị sống yên .
Xuân Ni vẫn luôn trộm, nhịn bật thành tiếng. Hậu sinh khả úy, cái miệng của Viên Viên còn độc hơn cả Lão Tam.
Đoàn Đoàn gắp cho Viên Viên một con hải sâm, em trai vất vả , mau bồi bổ .
Tiểu Ngư Nhi tức đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng: “Viên Viên, mày chuyện kiểu gì thế hả, mày tiếng .”
“Gặp tiện nhân thì lời tiện, gặp ma thì tiếng ma, gặp ch.ó thì tiếng ch.ó. tiếng , còn phụ thuộc kẻ chuyện với là .” Viên Viên há to miệng ăn con hải sâm. Một bàn thức ăn ngon thế cũng bịt miệng, cứ đ.â.m đầu tìm c.h.ử.i, mà tiện thế.
“Ông, bà, Viên Viên c.h.ử.i cháu, đang ăn Tết mà còn trù ẻo bố cháu, kiếp cũng .” Tiểu Ngư Nhi tức giận dậy mách lẻo.
Viên Viên... Cậu nhóc c.h.ử.i bác Cả lúc nào, họa đến nhà, nhóc vẫn giới hạn đấy nhé.
“Viên Viên, đừng ồn, ăn cơm đàng hoàng !” Tô Mạt mắng Viên Viên một câu, ánh mắt cảnh cáo, đang ăn Tết đừng tự chuốc lấy bực .
“Con c.h.ử.i bác Cả, là Lý Băng Ngọc nhà là đồ chân lấm tay bùn trúng mánh, tầng lớp đáy xã hội, còn trù ẻo xưởng nhà phá sản, con mới c.h.ử.i chị . Kẻ trêu chọc là kẻ tiện, c.h.ử.i cũng là đáng đời.” Viên Viên phục, nhóc sai , dựa mà nhóc.