Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1235: Không bao giờ thiếu người tiếp theo
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:29:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão Tam: “Chị dâu Hai, máy bay sắp cất cánh , chúng thôi.”
“Các ! Để Lý Uy đây.” Tiểu Manh níu lấy cánh tay Tam Bảo.
Tay Lão Nhị như gọng kìm siết c.h.ặ.t lấy Tam Bảo, ánh mắt Tiểu Manh chút thiện cảm.
Tam Bảo ánh mắt của Lão Nhị, vội vàng che cho Tiểu Manh: “Manh Manh, về Kinh Thành với bố , giải thích rõ ràng với họ, mấy hôm nữa sẽ thăm em.” Nói nháy mắt với Tiểu Manh.
Ánh mắt Tiểu Manh đổi: “Anh sẽ bỏ rơi em chứ?”
Tam Bảo: “Yên tâm , nhất định sẽ .”
Xuân Ni gạt tay Tiểu Manh , cả nhóm qua cửa an ninh.
Tam Bảo lưu luyến vẫy tay với Tiểu Manh: “Mấy hôm nữa về, đợi ! Đến nơi sẽ gọi điện cho em.”
Tiểu Manh rơi hai hàng nước mắt, bịt miệng vẫy tay với Lão Tam.
Xuân Ni dùng sức đẩy Tam Bảo, về cái đầu quỷ nhà mày.
Cả nhóm qua cửa an ninh, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Xuân Ni véo mạnh Tam Bảo mấy cái vẫn hả giận, lợn nái gõ cửa, cô đẻ một thằng ngu thế .
Lão Nhị lườm Tam Bảo, đợi về đến nhà, nhất định lột một lớp da của nó.
Tam Bảo rụt cổ .
Lão Tam khoác vai Tam Bảo: “Cháu trai , cháu cũng là đứa khôn lanh, đến đây lâu như chắc chắn bọn họ đang gì. Hoàn cảnh nhà đến mức để cháu những việc ? Ai thời trẻ mà vài chuyện hồ đồ, chuyện qua thì cho qua , đừng liên lạc với con nhỏ đó nữa. Vẻ ngoài đẽ chắc tấm lòng . Chúng đến một đứa thì yêu một đứa, một đứa thì quên một đứa, bao giờ thiếu đứa tiếp theo, đừng treo cổ một cái cây. Về thì ngoan ngoãn, đừng tơ tưởng bên nữa.”
“Về nhà tao đ.á.n.h gãy chân mày, cho mày chạy ngoài.” Lão Nhị hung hăng .
Tam Bảo vội vàng ôm lấy chân : “Bố, , chú Ba, con định , con là may lắm , còn nữa thì con điên .”
Lão Nhị lạnh, giở trò với ông , hừ hừ, về nhà là bẻ gãy chân ngay.
“Mày mặt một kiểu lưng một kiểu, mày đợi về nhà , nếu tao để mày ngoài , tao gọi mày bằng .” Xuân Ni cũng tin lời Tam Bảo.
Lão Tam cũng cảm thấy Tam Bảo đang giở trò.
“Bố, , chú Ba, con thật sự sẽ . Nếu con , liệu đưa con ? Anh rể, , con thật sự .” Tam Bảo lo lắng Mạnh Thành Quang.
Mạnh Thành Quang gật đầu: “Nếu nó , đúng là phiền phức.” Tam Bảo thành niên, bố cũng thể ép buộc nó.
“Sao thế, đây bọn họ khống chế tự do của cháu ? Chú thấy cháu với quan hệ khá mà, cứ một mực khuyên chúng lên xe.” Lão Tam liếc Tam Bảo.
“Con khuyên nhưng cũng thể lên xe . Con thấy đến là về nhà chắc , con mà loạn lên thì ai cản nổi.” Tam Bảo nịnh nọt với Xuân Ni.
“Bọn họ thật sự khống chế tự do của con ? Có đ.á.n.h con ?” Xuân Ni lo lắng xem Tam Bảo thương .
“Không , họ đ.á.n.h , chỉ là nhiều phiên lên lớp cho con, để con tin cái dự án mà họ . Ăn ngon uống , con khổ sở gì cả.” Đâu chỉ là khổ sở, ngày nào cũng mỹ nhân bên cạnh, nếu nhà đến nhanh như , Tam Bảo còn .
“Mày là đa cấp, mày còn gọi tao đến?” Lão Tam bực bội .
Tam Bảo: “Con trở thành của , phát triển tuyến chứ. Con nghĩ, nơi ở lâu , chỉ thể liên lạc với chú Ba triển vọng nhất nhà họ Lý chúng thôi. Chú Ba chắc chắn cách đưa con về.”
“Mày phét, mày thể báo cảnh sát ? Tao tin chút cơ hội nào, cảnh sát ở đây mà quản, mày xem công an ở sân bay đến, đám sợ đến mức co rúm .” Lão Nhị tin lời dối của Tam Bảo, cho rằng nó đang cố họ mất cảnh giác, cố tình lừa họ.
Xuân Ni: “ , con báo cảnh sát? Ở đây mấy tháng , chút biện pháp tự cứu nào ?”
“Không con đang sống chung với Tiểu Manh đó , con báo cảnh sát, lỡ cô c.ắ.n ngược con thì ?” Tam Bảo lí nhí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1235-khong-bao-gio-thieu-nguoi-tiep-theo.html.]
Lão Tam mắt cá c.h.ế.t: “Cắn ngược cái gì, mày ngủ với đủ ? Có mày lừa tao đến đây, để cho con bé yêu của mày coi trọng mày hơn ? Vừa mày chính là chúng đều theo.”
Tam Bảo liền xua tay: “Chú Ba, trời đất chứng giám, con hề nghĩ như . Con nỡ xa Tiểu Manh, nhưng tuyệt đối ý định lừa nhà. Con đến chắc chắn sẽ đưa con về , con cũng thật sự sợ nếu hợp tác với họ, đám đó sẽ tống con tù, nên mới phối hợp diễn một chút, như con mới dễ thoát .”
Lão Nhị, Lão Tam và Xuân Ni đều nghi ngờ Tam Bảo, từng đa cấp, lời thể tin .
“Cậu quen cô bé Tiểu Manh đó như thế nào?” Mạnh Thành Quang tò mò hỏi.
Tam Bảo: “Quen mạng.”
“Cậu cũng gan thật, xa như mà cũng dám đến. Lừa đa cấp còn đỡ đấy, còn vụ mổ cướp nội tạng ?” Mạnh Thành Quang dọa Tam Bảo, thật sự trường hợp gặp bạn qua mạng mổ cướp nội tạng.
“Thằng ranh con, thằng khốn nạn, mày háo sắc thế hả, cái đồ mê gái, chỗ nào mày cũng dám , mày c.h.ế.t ?” Xuân Ni véo mạnh Tam Bảo mấy cái.
“Mẹ, con về nhà tiếp quản cái đống của và bố.” Tiểu Manh xinh là một chuyện, mặt khác là Tam Bảo công việc liên quan đến nông nghiệp nữa, thật sự thích.
“Mày tiếp quản thì ai tiếp quản? Mày học cao đẳng đại học chẳng đều học chuyên ngành , tiếp quản thì sách vở coi như suông , tao vứt tiền qua cửa sổ .” Xuân Ni mắng.
Tam Bảo: “Chẳng bố bắt con học , con con học, bố .”
“Nghe lời mày, để mày ngoài đa cấp ?” Nếu đang ở sân bay, Lão Nhị thật sự đ.á.n.h c.h.ế.t cái thằng nghịch t.ử .
Tam Bảo cúi đầu gì.
“Anh Hai, nó thật sự thích thì thôi .” Lão Tam khuyên.
“Không thích thì gì, suốt ngày chạy lung tung lăng nhăng , sớm muộn gì cũng c.h.ế.t vì đàn bà.” Lão Nhị bực bội .
Lão Tam… Đợi Hai xả hết cơn tức hãy .
“Đối tượng của cháu chỉ dựa vẻ ngoài đó mà lừa ít ?” Lão Tam huých Tam Bảo.
Tam Bảo… Theo thì cũng mấy .
Nhìn vẻ mặt táo bón của Tam Bảo, Lão Tam đoán ngay, hì hì: “Tình yêu giống như lá mùa thu, xanh thì cũng vàng.”
Tam Bảo… Cậu cưới Tiểu Manh, cắm sừng là .
Bốn đến Hỗ Thị , đó chuyển tiếp về Kinh Thành, về đến nhà là nửa đêm.
Ngô Tri Thu và Lý Mãn Thương ngủ, thấy Tam Bảo bình an trở về, mới yên tâm.
Lão Nhị nhà liền tìm hung khí, cái nào tay, liền vớ lấy cái móc áo mà quất.
Tam Bảo quất đến mức la oai oái: “Ông bà ơi, con sai , con dám nữa, đau quá, cứu con!”
Lý Mãn Thương và Ngô Tri Thu coi như thấy.
“Mẹ, cứu con!”
Xuân Ni xắn tay áo lên, còn cứu nó, cùng Lão Nhị đ.á.n.h!
“Chú Ba!”
Lão Tam khanh khách, chẳng trách ngày xưa ai cũng thích xem đ.á.n.h, đúng là thú vị thật.
Mạnh Thành Quang cảm thấy cũng đau, Hai tay thật ác.
Lão Nhị quất gãy hơn chục cái móc áo, thở hổn hển dừng tay.