Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1232: Không được phép sai sót
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:29:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Mãn Thương cảm thán tiền thật !
Quan lão đầu nhe răng , chuyện đó còn cần ông đ.á.n.h rắm .
“ tính đào một tầng hầm sát chân tường nhà các , đồ đạc chuyển thẳng từ lòng đất qua, việc đục thông và vận chuyển vẫn tự chúng .”
Lý Mãn Thương: “Được, ngài thấy lúc nào thích hợp, chúng sẽ tay.”
Từ ngày đó, Quan lão đầu bắt đầu bận rộn, tìm thợ, chọn vật liệu, tự tay việc. Đây chính là tài phú mà tổ tiên nhà họ Quan tích cóp , phép sai sót.
Lão Tam trong văn phòng, những tòa nhà cao tầng mới mọc lên cách đó xa. Bây giờ ngành bất động sản đang hưng thịnh, trong lòng đang suy tính mạng lưới quan hệ của , nghĩ cách chia một chén canh.
Lúc điện thoại reo vang, là Tam Bảo. Tam Bảo nghiệp cao đẳng, về nhà tiếp quản mớ bòng bong của Lão Nhị, chọn học liên thông lên đại học. Năm ngoái tự chọn một tập đoàn nông nghiệp ở nơi khác để thực tập.
“Cháu trai, thế, về ?”
Tam Bảo: “Chưa ạ, chú Ba, dạo cháu phát hiện một dự án lắm, chú hứng thú ?”
“Nói xem nào.” Lão Tam rảnh rỗi cũng chẳng việc gì, xem thử cháu trai phát hiện cơ hội kinh doanh gì.
“Chú Ba, bây giờ cháu đang ở Quảng Lĩnh, bên là khu tự trị, chú chứ?” Giọng điệu của Tam Bảo mang theo sự phấn khích.
Lão Tam: “Biết chứ, nhưng bên đó chắc lạc hậu lắm nhỉ.”
“Ối giời ơi chú Ba, chú đúng là kiến thức rộng rãi nhất nhà , nhưng đó là , bây giờ bên phát triển lắm.” Tam Bảo hì hì.
Bên đó cũng chẳng chính sách gì , thể đến chứ. Lão Tam bận tâm hỏi: “Sao cháu chạy đến đó? Đi lúc nào thế?”
Tam Bảo: “Cháu đến hơn hai tháng . Chú Ba chuyện chính sự , cháu phát hiện một dự án cực kỳ , chú qua đây một chuyến .”
“Dự án gì thế? Cháu cứ .” Lão Tam thầm nghĩ một sinh viên thì phát hiện dự án gì chứ.
“Chú đến tận nơi xem, cháu cũng rõ . Dù chú cũng chẳng việc gì, đến xem thử , thật sự là dự án cực kỳ .” Tam Bảo sốt sắng .
“Thằng sinh viên đại học nhà mày, chuyện ? Làm cái gì cũng rõ ?” Lão Tam cảm thấy Tam Bảo kỳ kỳ quái quái.
“Chú Ba, chú đến là ngay, thật sự là dự án cực kỳ , cháu trai chú còn lừa chú .”
“Cháu cứ , thật sự là dự án thì chú sẽ xem. Chẳng gì cả, chú xem cái gì? Chuyện gì mờ ám , mà thể . Chú cho thằng nhóc mày nhé, chuyện phạm pháp là đấy.” Lão Tam cảm thấy Tam Bảo bình thường, năng ấp a ấp úng.
Tam Bảo: “Chú Ba, cháu thể chuyện phạm pháp . Bên là khu tự trị, chính sách khác với các khu vực khác. Cháu cũng là phát hiện dự án , những nơi khác đều , mới chú qua đây.”
“Những nơi khác ? Sao thể chứ?” Lão Tam tin. Cho dù chính sách địa phương khác biệt, bây giờ kinh tế trong nước đang bùng nổ, cái nơi đó đến nước canh cũng chẳng mà húp. Không chính sách của nhà nước, ai đặt dự án ở cái nơi đó chứ.
“Thật đấy, chú Ba, cháu còn lừa chú ? Những nơi khác thật sự , chú đến là ngay.” Tam Bảo sức thuyết phục.
Lão Tam càng lúc càng cảm thấy bình thường, rõ ràng, cứ một mực khuyên đến đó gì.
“Bây giờ cháu đang ở thành phố nào, chỗ đó món gì ngon .” Lão Tam chuyển chủ đề.
“Cháu đang ở Châu Thành, thành phố ven biển, hải sản trái cây nhiệt đới nhiều lắm, cực kỳ thích hợp để du lịch. Chú Ba, bên chú cũng bận, qua đây chơi , coi như du lịch.” Tam Bảo mời mọc.
Lão Tam càng cảm thấy , nhưng cũng nhiều, ậm ừ vài câu cúp máy. Càng nghĩ càng thấy Tam Bảo bình thường, liền lên mạng tìm kiếm về Châu Thành.
Thành phố ven biển, nhưng giống nhiều thành phố ven biển nổi tiếng khác, nơi đó coi như mới khai phá, danh tiếng, ngành du lịch phát triển.
Lão Tam liên tục lướt trang web, nơi đó giới thiệu nhiều, nhưng một bài đăng thu hút Lão Tam, lập tức bấm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1232-khong-duoc-phep-sai-sot.html.]
Chủ thớt hỏi ai về công trình 1040 ở Châu Thành ? Có thật ?
Bên vài bình luận trả lời.
“Người em, đó là truyền tiêu (đa cấp), đừng bọn chúng lừa phỉnh, mau .”
“Có bạn đang ở Quảng Lĩnh, Châu Thành ? Người bảo bạn đầu tư năm vạn, là thể kiếm 1040 vạn? Haha!”
“Thằng ngu, đồ đen đủi, truyền tiêu thì là truyền tiêu, còn công trình cái gì, một đám ngoại tỉnh, đến chỗ chúng loạn.”
...
Lão Tam trong lòng suy đoán chẳng lành, vội vàng cầm điện thoại lên, thông qua bạn bè tìm hiểu tình hình bên đó.
Bên đó chẳng dự án gì cả, là ngoại tỉnh đến đó truyền tiêu, bây giờ trở thành sào huyệt truyền tiêu .
Lão Tam lạnh toát cả cõi lòng, vội vàng về nhà tìm Lão Nhị.
Lão Nhị xong tức gần c.h.ế.t, là thực tập, bây giờ truyền tiêu , lập tức gọi điện cho Tam Bảo: “Mày chạy , mau cút về đây cho tao!”
“Bố, bây giờ con bận, đợi đến Tết con về. Có chú Ba về nhà , con chỉ giới thiệu cho chú Ba một dự án , chú Ba hiểu lầm ?” Tam Bảo giải thích.
“Hiểu lầm cái rắm, mày mau cút về đây cho tao, ở nhà một đống việc đang đợi mày đấy, mày ngoài truyền tiêu, não mày rắm b.ắ.n hỏng , đó là phạm pháp mày ?” Lão Nhị gầm lên.
Tam Bảo: “Ây da, bố, bố đến, chuyện gì . Phạm pháp con còn , bố đừng gió tưởng mưa. Không truyền tiêu, là dự án nhà nước hỗ trợ, chính phủ ủng hộ, những nơi khác căn bản chính sách như . Thật sự là cơ hội cực kỳ , con mới nghĩ đến chú Ba đấy.”
“Đánh rắm mày, dự án nhà nước hỗ trợ cái gì, chính là truyền tiêu. Mày học đến ngu , đúng sai cũng phân biệt nữa? Mau cút về đây!” Lão Nhị c.h.ử.i.
Tam Bảo: “Bố, bố tin thế, nhà nước đều văn bản cả, thật sự là dự án hỗ trợ, truyền tiêu.”
Lão Nhị còn định c.h.ử.i tiếp, Lão Tam giật lấy điện thoại: “Tam Bảo, chú hỏi cháu, cháu cái trò đó cần phát triển tuyến , tuyến tìm ?”
“Chú Ba, chú đến, chú hiểu .”
Lão Tam: “Chú hỏi cháu ?”
“Phải, nhưng...” Tam Bảo còn định giải thích.
“Thế thì chẳng là truyền tiêu , còn nhưng cái rắm. Có cháu đe dọa ?” Lão Tam và Lão Nhị , đều cảm thấy chắc chắn Tam Bảo mất tự do .
Tam Bảo: “Không , chú Ba, cháu vẫn khỏe mà. Hay là chú qua đây xem thử, cháu cũng rõ .”
Lão Tam: “Mấy ngày nữa chú sẽ qua đó.”
“Thế thì quá, chú Ba, chú máy bay tàu hỏa, cháu đón chú!” Giọng điệu Tam Bảo mang theo sự phấn khích.
“Đặt vé xong chú sẽ báo cho cháu.” Lão Tam trầm giọng , cúp máy.
“Anh Hai, Tam Bảo chắc chắn ổ truyền tiêu khống chế .”
“Làm bây giờ, báo cảnh sát?” Lão Nhị trong lòng thấp thỏm yên.
Lão Tam suy nghĩ một chút: “Dân địa phương cái trò đó, đều thành sào huyệt truyền tiêu , em sợ địa phương quản.”
“Thế bây giờ, cái thằng ranh con c.h.ế.t tiệt , ngày tháng đéo sống, về tao bẻ gãy chân nó.” Lão Nhị tức giận c.h.ử.i bới.