Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1226: Tính nóng nảy, há miệng là phun phân

Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:29:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Vi Vi kéo Trần Thư Hàng lóc ầm ĩ, cho Trần Thư Hàng đ.á.n.h dì út của cô .

 

Phương Đông Mai đ.á.n.h đến mức liên tục la hét. Phương Xuân Mai thấy em gái chịu thiệt, cầm lấy chiếc bình hoa kệ cổ, nhắm thẳng đầu Trần Thư Hàng mà đập.

 

“Á! Đừng! Đừng!” Vài tiếng hét ch.ói tai vang lên.

 

Trần Thư Hàng sợ hãi phản ứng chậm chạp. Bình hoa rơi xuống, Trần Thư Hàng dùng tay che đầu nhắm mắt . Cậu cảm thấy nặng trĩu, tiếng bình hoa vỡ vụn vang lên. Trần Thư Hàng mở mắt thì thấy Triệu Na đầu đầy m.á.u đang đè lên .

 

“Mẹ!”

 

“Vợ ơi!”

 

“Triệu Na!”

 

“Á đù, á đù, á đù! Cô cháu c.h.ế.t chứ?” Viên Viên giơ điện thoại lên, trốn rèm cửa. Cậu nhóc nhiệm vụ mà, thể xông lên giúp . Cô ơi, nếu cô mệnh hệ gì, đừng trách cháu nhé!

 

Nhìn thấy Triệu Na đầu đầy m.á.u, Phương Xuân Mai sợ hãi lùi liên tục: “Không đập !”

 

Khương Đào nhíu c.h.ặ.t lông mày, động thủ nữa.

 

“Cái đó, cô tự đập đầu , chị đ.á.n.h . Chúng đến để giải quyết vấn đề, nếu các giải quyết, chúng sẽ báo cảnh sát, kiện Trần Thư Hàng tội cưỡng h.i.ế.p!” Phương Đông Mai hoảng, nhưng đ.á.n.h thì cũng đ.á.n.h , nhà bọn họ là hại, đ.á.n.h cũng là đ.á.n.h công.

 

“Vợ ơi, vợ ơi! Mau gọi 115.” Trần Thành Bình ôm Triệu Na, chẳng thấy gì nữa.

 

“Mẹ, ! Mẹ thế? Mẹ tỉnh !” Trần Thư Hàng lóc t.h.ả.m thiết.

 

Mãn Mãn bình tĩnh lấy điện thoại báo cảnh sát và gọi xe cứu thương. Xương sọ cứng, đập một cái c.h.ế.t . Phải là, dì Triệu Na tay tàn nhẫn thật, dám tự hạ thủ với chính .

 

Lão Nhị trừng mắt Xuân Ni, tay chẳng nặng nhẹ gì cả, xem đập thành thế , chắc chắn là chấn động não .

 

Xuân Ni sờ sờ mũi, Triệu Na , nếu t.a.i n.ạ.n thật cũng cho giúp, cô thể hỏng việc .

 

“Thành Bình , trong nhà t.h.u.ố.c cầm m.á.u .” Ngô Tri Thu thầm thở dài trong lòng. Lấy mồi nhử, cộng thêm nước cờ Mạnh Thành Quang để , chuyện chắc cũng qua . Nói chuyện t.ử tế đàng hoàng , haizz...

 

Trần Thành Bình vội vàng tìm t.h.u.ố.c.

 

Những lời Phương Đông Mai , chẳng ai thèm để ý.

 

“Chỉ chảy chút m.á.u thôi, c.h.ế.t , Vi Vi nhà chúng các cho một lời giải thích!” Phương Xuân Mai ác độc .

 

“Kiện ! Đi kiện ! Cứ việc kiện! cưỡng h.i.ế.p cô , là cô tự nguyện mà.” Trần Thư Hàng suy sụp hét lên, tay mặt là m.á.u của Triệu Na!

 

“Các bằng chứng thì kiện , cũng tuyệt đối tha cho các .” Trần Thành Bình lạnh lùng .

 

Khương Đào, Phương Xuân Mai đều về phía Phương Đông Mai. Phương Đông Mai ngớ , ngờ nhà họ Trần cứng rắn như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1226-tinh-nong-nay-ha-mieng-la-phun-phan.html.]

 

“Các đừng tưởng chúng dọa các , nếu chúng kiện Trần Thư Hàng tội cưỡng h.i.ế.p, Trần Thư Hàng sẽ tù. Nhà các chỉ một mụn con trai độc đinh thôi, các nghĩ cho kỹ , t.h.u.ố.c hối hận để mua .” Phương Đông Mai chỉ nghĩ bây giờ Trần Thành Bình đang mất trí.

 

“Đừng sủa bậy nữa, mở miệng là rãnh răng chạy loạn, cuống lưỡi đảo điên, cổ họng tắc nghẽn, da môi lật ngược. Đồn công an do nhà mày mở , mày thì là . Ai trói con gái nhà mày lên giường, ai banh chân nó ? Chúng mày chịu, chúng tao còn chịu đây . Thằng con trai tân ngoan ngoãn nhà tao phá hoại, nhà chúng mày thấy điều kiện nhà tao , cố ý gài bẫy, cả nhà sống nổi nữa, đến đây tống tiền đúng . Xem quy trình nhà chúng mày thành thạo phết nhỉ, dùng mấy , con gái nhà mày giúp nhà mày kiếm bao nhiêu tiền ? Còn gả nhà tao con dâu, minh hôn cũng đến lượt chúng mày !” Một Triệu Na ngã xuống, một Xuân Ni khác lập tức thế, sức chiến đấu của Xuân Ni cực kỳ đáng gờm.

 

“Đánh rắm mày, con mụ c.h.ế.t tiệt, ông đây đập c.h.ế.t mày.” Mắt Khương Đào đỏ ngầu vì tức giận.

 

Phương Xuân Mai tức đến run rẩy cả : “Con đĩ già , tao xé nát miệng mày.”

 

Phương Đông Mai... Không tiền đều vô văn hóa thế , còn c.h.ử.i khó hơn cả mấy bà thím đầu làng.

 

Xuân Ni... Xin nhé, mấy bà thím đầu làng căn bản đối thủ.

 

Khương Đào xông tới định đ.á.n.h Xuân Ni, Lão Nhị bước tới tóm lấy cánh tay Khương Đào. Lão Nhị là Trần Thành Bình, Xuân Ni chống nạnh.

 

“Lão Nhị, đ.á.n.h gãy răng , vặt sạch lông , bóp cổ , lấy mạng cho ! Thật sự coi nhà chúng dễ bắt nạt . Đòi chút tiền, nuôi con cái học, chúng bịt mũi nhận cho xong. Ai bảo từ xưa đến nay đều cho rằng chuyện là đàn ông chiếm tiện nghi chứ. Các tham lam vô độ , coi chúng là địa chủ mà đ.á.n.h . Các tảo mộ cũng dám ước nguyện như thế . Đi đôi giày rách, xách cái của nợ lăng nhăng, nhe cái răng hô , cái đéo gì chúng mày cũng dám nghĩ tới. Tao cho chúng mày , chúng mày đây là tống tiền, đột nhập nhà hành hung, còn kiện chúng tao, chúng tao còn kiện chúng mày đây !” Xuân Ni b.ắ.n liên thanh...

 

Chửi cho Khương Đào ấn đường đen kịt, đầu lưỡi run rẩy, liều mạng đ.á.n.h c.h.ế.t Xuân Ni.

 

Phương Xuân Mai như phát điên lao về phía Xuân Ni.

 

Xuân Ni hề sợ hãi, lao cào cấu với Phương Xuân Mai.

 

Phương Đông Mai sốt ruột giậm chân bình bịch. Sao ai cũng bốc đồng thế , chuyện đàng hoàng chứ. Ầm ĩ thành thế , thu dọn tàn cuộc đây. Đừng để chẳng vớt vát gì, tốn công vô ích, còn mang tiếng . Dì rảnh quản chị cả rể cả nữa, tìm Lý Mãn Thương.

 

“Bác trai, bác là chủ, hai nhà chúng đừng ầm lên nữa, xuống giải quyết chuyện đàng hoàng . Nếu các cảm thấy yêu cầu của chúng khó, thì thế , chúng cần tứ hợp viện nữa, cho chúng một căn chung cư lầu là chứ gì.” Phương Đông Mai ngậm đắng nuốt cay nhượng bộ.

 

Lý Mãn Thương: “ họ Lý, là hàng xóm của họ, chủ , cô cầu nhầm thần .”

 

Ngô Tri Thu... Ông già nhà bà cũng hài hước phết.

 

Phương Đông Mai... Dì tin một dấu chấm câu nào. Loại chuyện sợ nhất là truyền ngoài, ai chủ động gọi hàng xóm đến xem náo nhiệt chứ.

 

“Bác trai bác gái, hai bác đừng lời tức giận nữa. Cháu đe dọa hai bác , tội cưỡng h.i.ế.p , chẳng nhà gái là tính . Chúng cũng là vì danh tiếng của bọn trẻ, hai đứa trẻ với , chúng nhận cũng nhận. Điều kiện nhà hai bác cũng thiếu chút , cho con dâu tương lai đúng , cũng cho ngoài, thịt nát trong nồi cả mà.” Phương Đông Mai liến thoắng, chuyện đổ vỡ. Trần Thư Hàng mà tù thật, thì chẳng lợi ích gì cho bọn họ cả.

 

Lý Mãn Thương lặng lẽ nhường chỗ một chút, để Ngô Tri Thu đang xem náo nhiệt lên sân khấu.

 

Ngô Tri Thu... là ông già của bà, chuyện gì cũng nghĩ đến bà.

 

“Cô xem cô tính nóng nảy thế , cũng thể há miệng là phun phân . Cô cứ như con khỉ nhảy nhót lung tung, cháu gái bán giá cao, cô kích động thế đây. Lê cái chân tàn tật vểnh cái mỏ năm màu, bận rộn một trận, cứ cố vơ vét lòng. Đó là nát trong nồi , đó là xóa đói giảm nghèo chuẩn xác thì . Vải bó chân quấn lên đầu cô , tưởng bây giờ là xã hội cũ . Dựa lời một phía của các , là thể định tội cho khác . Trẻ con nhà chúng quan tâm đến danh tiếng, ở trường vui thì cùng lắm là nước ngoài, chẳng cả.” Ngô Tri Thu oai một trận.

 

Phương Đông Mai nghẹn đến mức thở hổn hển mấy : “Ra nước ngoài thì chứ, tiền án cũng thế thôi, cả đời đừng hòng tiền đồ.”

 

Ngô Tri Thu: “Gia đình chúng gia nghiệp lớn thế cần trẻ con tiền đồ gì chứ. Trẻ con nhà chúng sinh là để hưởng phúc, các cảm thấy tiền đồ thì đối với chúng chỉ là cuộc sống bình thường. Trẻ con cứ an , chúng cũng mong bọn trẻ kiếm cái gì về.”

 

 

Loading...