Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1212: Thôi Được Rồi, Hắn Ngốc
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:28:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão Tam: “Chị cả, nhà viện trưởng Lưu ai họ Tần đến ?”
“Có một tên Tiểu Tần từng đến vài , là cùng cơ quan với thầy Lưu.” Nếu là khác hỏi, Phượng Lan chắc chắn sẽ , nhưng đây là em trai ruột của cô, ngoài.
“Có nào đến cũng tặng đồ đắt tiền ?” Lão Tam thăm dò xem mối quan hệ giữa viện trưởng và Phó chủ nhiệm Tần đến mức độ nào.
Phượng Lan lắc đầu: “Không , quà quá đắt tiền thầy Lưu đều nhận. Bố thầy Lưu là tỉnh Xuyên, nào Tiểu Tần đến cũng mang theo chút đặc sản tỉnh Xuyên, đồ đắt tiền gì. Lúc về thầy Lưu còn đưa cho Tiểu Tần chút đồ mang theo, coi như qua .”
“Quan hệ giữa viện trưởng Lưu và Tiểu Tần ?” Lão Tam hỏi.
Phượng Lan vỗ nhẹ Lão Tam một cái: “Toàn hỏi ngốc, thể đến nhà khách chắc chắn quan hệ tồi .”
Lão Tam... Thôi , ngốc.
“Tô Mạt ở cơ quan bao nhiêu năm nay , nếu lên , lẽ đến lúc nghỉ hưu cũng chẳng còn cơ hội nào nữa. Sự tiến cử của viện trưởng Lưu đặc biệt quan trọng, cho nên em mới qua đây tìm cơ hội.”
“ là một cơ hội, cũng hẳn là cơ hội, chính là bố của thầy Lưu, tim mọc một khối u, tìm một bác sĩ mổ chính tên là Vương gì đó. bác sĩ hiện đang ở nước ngoài, lâu về nước. Dạo thầy Lưu luôn tìm các mối quan hệ, mời bác sĩ Vương về nước phẫu thuật cho bố ông . Người chắc khó mời, thầy Lưu vẫn luôn nhờ vả khắp nơi, phẫu thuật càng sớm càng .” Phượng Lan Lão Tam, mà ngay cả viện trưởng Lưu cũng mời , đây cũng chẳng tính là cơ hội gì, nhưng ngoài chuyện thì cũng chẳng còn cơ hội nào khác.
Lão Tam lập tức nghĩ ngay đến Quan Bác: “Chị cả, bác sĩ đó tên là gì? Em về ngóng thử xem.”
“Chị cũng nhớ rõ, để chị về hỏi giúp em, gọi điện cho em.”
“Vâng, cảm ơn chị cả, đợi lúc nào chị nghỉ em đến đón chị về nhà.”
“Để , chị mua thức ăn .” Phượng Lan xách giỏ, tất tả rời . Cô bây giờ thế mà vẫn thể giúp Lão Tam, trong lòng cô sốt sắng, hy vọng tin tức cung cấp ích cho em trai.
Một tiếng , Phượng Lan gọi điện cho Lão Tam, bác sĩ đó tên là Vương Thanh, hiện đang định cư ở nước ngoài, cơ bản thuộc diện nghỉ hưu, khó mời.
Cúp điện thoại, Lão Tam gọi cho Quan Bác.
Quan Bác buồng bệnh xong.
Lão Tam Quan Bác bận nên cũng khách sáo, hỏi thẳng: “Quan Bác, một bác sĩ tên là Vương Thanh ?”
“Biết chứ, đó là sư bá của em, thế Ba?” Quan Bác cơ bản đoán , hỏi thăm Vương Thanh thì còn gì nữa, chắc chắn là phẫu thuật , nhưng trong nhà ai mắc bệnh.
Lão Tam vui đến mức từ cổ họng cũng thể thấy dày, cứ bảo mà đỏ thế, suôn sẻ đến : “Bác .”
Quan Bác rùng một cái: “Anh Ba, gì cứ thẳng .”
Lão Tam hì hì: “Em rể , chuyện là thế , chị dâu hiện đang một cơ hội thăng chức, vô cùng cần sự tiến cử của viện trưởng chỗ họ. Mà bố già của viện trưởng thì hiện tại vô cùng cần sư bá của mổ chính. Hì hì, Bác , em rể , thể mời sư bá của tái xuất giang hồ ? Chi phí các thứ đều thành vấn đề, ông yêu cầu gì cũng thể đưa .”
Có thể nhắc đến tên sư bá, Quan Bác liền vòng vo tam quốc kiểu gì cũng vòng đến chuyện phẫu thuật. Nếu là khác, Quan Bác chắc chắn sẽ quen Vương Thanh, nhưng Ba thì khác. Anh Hai, Ba với vợ ruột của chẳng gì khác biệt, thậm chí còn thiết hơn. Chị dâu Ba là Phó chủ nhiệm , tiến thêm một bước nữa là Chủ nhiệm, bước quá khó khăn. Chị dâu Ba thăng chức là chuyện lớn, sư bá tái xuất một chuyến cũng đáng giá.
“Anh Ba, sư bá của em khá thích sưu tầm sách y.” Giọng Quan Bác mang theo ý , giúp Ba thì cũng thể để sư bá chịu thiệt .
“Bác , Ba lùng sục ngay đây, chắc chắn để khó xử.” Lão Tam vỗ n.g.ự.c đen đét.
Quan Bác: “Vâng, em đợi tin của .”
Cúp điện thoại, Lão Tam vui đến mức miệng toét đến tận mang tai. Nhà bọn họ sách y mà, Quan lão đầu trộm từ nhà tên nô tài về, cho mấy quyển liền. Hồi đó Bạch thiếu gia còn xin, cho, hì hì, bây giờ dùng đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1212-thoi-duoc-roi-han-ngoc.html.]
Lão Tam vội vàng chạy về nhà, lục tìm sách y , chụp ảnh gửi cho Quan Bác.
Quan Bác chuyển bức ảnh cho sư bá, lặng lẽ kim giây của đồng hồ treo tường.
Mười giây , điện thoại đổ chuông.
“Quan Bác, quyển sách con lấy ở , bao nhiêu tiền, bán cho sư bá !” Giọng sốt sắng từ trong điện thoại truyền .
Khóe miệng Quan Bác treo nụ : “Sư bá, đừng kích động, đây sách của con, là của vợ thứ ba của con, con nhờ xem giúp xem là thật giả!”
“Của vợ con, thế chẳng là của con , giá giá , bao nhiêu tiền sư bá cũng mua!” Sở thích của Vương Thanh chính là sưu tầm sách, đặc biệt là sách y. Quyển mà Lão Tam chụp là từ thời nhà Minh, trong bộ sưu tập của Vương Thanh , nên ông vô cùng sốt sắng.
“Sư bá, nếu là của con, con tặng cũng , nhưng của vợ con, con hỏi xem bán .” Giọng Quan Bác mang theo ý .
Vương Thanh: “Cái thằng ranh con , đừng giở trò lươn lẹo với , lấy sách dụ dỗ , chỗ cần dùng đến ?”
Quan Bác: “Hì hì, sư bá, cái gì cũng qua pháp nhãn của , một ca phẫu thuật nho nhỏ cần mổ chính.”
Vương Thanh... Ông ngay mà, gì bữa trưa nào miễn phí.
“Một quyển , hai quyển sẽ cân nhắc.”
“Sư bá, sưu tầm bao nhiêu năm nay , một quyển cũng ...” Quan Bác lầm bầm nho nhỏ.
Vương Thanh khẩy: “Vậy thì tìm khác phẫu thuật , ca phẫu thuật nho nhỏ, cớ bỏ gần tìm xa, trả cái giá lớn như để tìm gì.”
Quan Bác: “Sư bá, đừng giận mà, đùa chút thôi. Quyển sách cũng củ cải rau cải, dễ kiếm như . Người luôn rõ mà, nếu dễ kiếm như thì còn giá trị sưu tầm nữa.”
“Hừ! Chỉ cái dẻo miệng, dạo dù cũng rảnh rỗi, đang về nước xem , con sắp xếp thời gian .” Vương Thanh kiêu ngạo .
“Vâng ạ, sư bá, con sắp xếp ngay đây!” Quan Bác vui vẻ cúp điện thoại, gọi cho Lão Tam.
Lão Tam vui sướng đ.ấ.m thùm thụp xuống bàn, ông trời ơi, con chính là con trai ruột của . Hắn lập tức liên lạc với Tô Mạt.
“Vợ ơi, em bây giờ tìm viện trưởng của em ngay, em thể tìm Vương Thanh phẫu thuật cho bố ông .”
Tô Mạt: “Cái gì mà lộn xộn thế.”
“Em cứ mau là , bên liên lạc xong xuôi , Vương Thanh lúc nào cũng thể qua đây.” Lão Tam đắc ý đến mức cái đuôi vểnh lên buộc thêm một cũng văng .
Tô Mạt cũng ngốc: “Anh tìm quan hệ giúp em ?”
Lão Tam: “Em là vợ , ngày nào cũng nửa đêm ngủ , thể nghĩ cách giúp em .”
Mắt Tô Mạt cay cay, cô đúng là đồng nghiệp bố viện trưởng mắc bệnh nặng, nhưng cụ thể thế nào thì cô rõ: “Cái ông Vương Thanh đó lợi hại ?”
Lão Tam: “Người mà ngay cả viện trưởng của em cũng mời , thể lợi hại .”
“Chồng ơi, còn lợi hại hơn!” Trong mắt Tô Mạt ngấn lệ, khóe miệng nhếch lên.
“Thế cũng xem là đàn ông của ai, em tìm , cả nhà em đều thắp nén hương to bằng cái chum đấy.” Lão Tam bày bộ mặt đắc ý vênh váo.