Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1200: Tuyển con rể tới cửa

Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:28:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lão Tam… Thế mà giống . Tiểu Vũ chỉ đơn giản là tuyển con rể tới cửa, Tiểu Vũ tìm Quan Bác chắc chắn cũng tốn nhiều tâm tư. Bạch Kiều Kiều từ nhỏ nuôi dưỡng sung sướng, tâm cơ sâu sắc và ý chí kiên cường như Tiểu Vũ.

 

“Đều là con một, tuyển rể tuyển rể gì chứ, đều là hai bên gia đình cùng hỗ trợ tổ ấm nhỏ của bọn trẻ. Thanh niên chịu ở rể ít lắm, kém cỏi về mặt thì chắc chắn ưng. Cậu đừng tự quyết định con cái, lỡ dở con bé. Chỉ cần rời khỏi Kinh Thành, bây giờ cưới gả cũng như cả.” Tăng Lai Hỉ cũng khuyên nhủ. Ở rể thì chỉ tìm điều kiện kém hoặc nhân phẩm kém, tội gì thế.

 

“Haiz, cháu chỉ sợ Kiều Kiều chịu ấm ức thôi.” Bạch Tiền Trình cũng hiểu đạo lý .

 

“Gả gần một chút, ngày nào cũng thấy là .” Lý Mãn Thương mắng.

 

“Hay là gả cho hai, ba của cháu .” Viên Viên chớp chớp đôi mắt nhỏ.

 

Bầu khí hiện trường lập tức trở nên gượng gạo.

 

Nói về điều kiện gia đình thì Nhị Bảo, Tam Bảo chắc chắn là . Xuân Ni là một bà chồng ghê gớm, Bạch Tiền Trình để con gái tìm một bà chồng như . Trong thâm tâm , nhưng mặt nhà họ Lý khó .

 

Tô Mạt ngượng ngùng đến mức ngón chân khoét luôn một căn hộ ba phòng khách. Cái thằng ranh con c.h.ế.t tiệt , miệng cửa nẻo gì cả, cái gì cũng dám bô bô ngoài.

 

Tăng Lai Hỉ Lý Mãn Thương, Bạch Tiền Trình, cảm thấy cũng đấy chứ. Đều là lớn lên từ nhỏ, rõ gốc gác quá còn gì.

 

Lý Mãn Thương nhận Bạch Tiền Trình , gượng hai tiếng: “Cái thằng nhóc linh tinh gì thế. Đều lớn lên trong cùng một viện, hai ba cháu coi Kiều Kiều như em gái ruột .”

 

đúng đúng, cùng lớn lên, giống như em ruột .” Bạch Tiền Trình hùa theo.

 

Lão Tam vài câu khách sáo xách Viên Viên . Vốn dĩ đang chuyện vui vẻ, thằng nhóc cho thể tiếp nữa.

 

Ra khỏi phòng bệnh, Viên Viên vùng vằng: “Bố, bố véo con gì? Anh hai ba con thế còn gì. Nếu hồi nhỏ chú Bạch từng bế con, con còn lâu mới giới thiệu cho Bạch Kiều Kiều.”

 

Viên Viên mặt đầy vẻ phục. Hắn chú Bạch ưng hai ba của .

 

“Mày ngứa đòn ? Anh hai ba mày cần mày tìm đối tượng cho chắc? Mày lo mày , mày mà đỗ trường cấp ba trọng điểm, tao lột da mày.” Lão Tam hung hăng đá Viên Viên mấy cước. Trẻ ranh nứt mắt lo chuyện bao đồng.

 

Nhắc đến trường cấp ba, Viên Viên xìu xuống: “Bố, bố đến đồn công an hỏi thử xem, c.o.n c.ung cấp manh mối bắt đám tóc vàng, tính là kiến nghĩa dũng vi ? Thi chuyển cấp cộng cho con một hai trăm điểm ?”

 

“Mày đừng mơ mộng hão huyền nữa. Mày nhiều việc , xem con trai mày cộng điểm .” Tô Mạt nhạt nhẽo .

 

Viên Viên… Hắn mới mười lăm tuổi, còn cộng điểm, dựa mà con trai cộng? Hơn nữa việc dễ thế , việc , suýt chút nữa thì thành thám t.ử cho cụ cố .

 

“Đừng lúc nào cũng nghĩ đến việc dùng đại pháp thuật nữa. Mày chỉ một con đường duy nhất, đó là tự học hành cho t.ử tế!” Lão Tam bồi thêm cho Viên Viên một cước. Suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy trò tà đạo.

 

“Bố, hồi trẻ bố việc bao giờ ? Con hưởng chút phúc ấm nào, cộng thêm một hai trăm điểm ?” Viên Viên ôm m.ô.n.g phục.

 

Lão Tam lườm bằng đôi mắt cá c.h.ế.t: “Chưa từng việc cộng điểm thi chuyển cấp, thi đại học bao giờ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1200-tuyen-con-re-toi-cua.html.]

“Mọi chuyện đều tiền lệ chứ. Con chính là tạo tiền lệ đó. Bố, nếu bố bắt vài tên đặc vụ, lập công hạng nhất, bố chẳng cần phần thưởng gì, chỉ một yêu cầu là cho con trường trung học trực thuộc Đại học Nhân dân. Con cần thi, họ cũng đặc cách nhận con.”

 

Lão Tam tung thêm một cước. Hắn để lập công hạng nhất bây giờ, nộp cái mạng già cũng vô ích: “Tao cho mày , thi đỗ thì mày vác than cho ông. Ở nhà tao cho mày cái gì hết, nhà nuôi kẻ ăn bám.”

 

“Bố chẳng thi đỗ cái gì, ông bà nội cũng bắt bố vác than .”

 

“Tao một câu, mày cãi một câu, mày ngứa đòn .” Lão Tam nổi giận.

 

Viên Viên rụt cổ: “Con vệ sinh.” Nói chạy biến về phía nhà vệ sinh công cộng gần phòng bệnh.

 

“Em xem con trai em kìa, một câu, nó một trăm câu đợi sẵn, đều do em chiều hư đấy.” Lão Tam chỉ bóng lưng Viên Viên, ôm một bụng tức.

 

Tô Mạt lườm bằng đôi mắt cá c.h.ế.t: “Anh quản em cản . Tự quản đổ tại em. Viên Viên nhiều thế, giống . Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con của chuột thì đào hang.”

 

“Hồi trẻ thông minh tuyệt đỉnh, phong lưu phóng khoáng, tướng mạo đường hoàng, tài hoa xuất chúng…” Lão Tam dùng hết những từ ngữ ca ngợi thể nghĩ để đắp lên .

 

Tô Mạt bĩu môi: “Thôi đừng bốc phét với em nữa. Cái gốc gác của em còn lạ gì. Cứ thi là xách hai quả trứng vịt về nhà, nhà chẳng cần chợ mua thức ăn nữa.”

 

Lão Tam… Tức run , vu khống, là vu khống. Hắn thế là để giảm bớt gánh nặng cho gia đình… Thôi bỏ , tự , cái của ai hiểu nổi.

 

“Này, tại Bạch Tiền Trình Nhị Bảo và Tam Bảo con rể ? Em thấy hợp mà, thanh mai trúc mã bao.” Tô Mạt chuyển chủ đề.

 

“Chê chị dâu hai ghê gớm, sợ Bạch Kiều Kiều nhà họ chịu ấm ức. Hai là ưng Nhị Bảo Tam Bảo, cảm thấy xứng với con gái họ. Xùy.” Lão Tam xùy một tiếng.

 

Tô Mạt: “Chị dâu hai ghê gớm một chút, nhưng cũng điều. Anh xem bên Đại Bảo kìa, cần tiền bỏ tiền, cần sức bỏ sức. Xã hội bây giờ chuyện gì mà tiền giải quyết chứ. Chỉ cần tiền chỗ, xem quan hệ chồng nàng dâu hòa hợp bao. Chị dâu hai căn bản can thiệp chuyện của hai vợ chồng trẻ, sống bao. Nhị Bảo Tam Bảo thật thà chất phác, nếu thành đôi thì cũng mà.”

 

“Không thì thôi. Cháu trai cũng tìm đối tượng. Đại Bảo Nhị Bảo tuy ở công ty logistics, nhưng đều cổ phần ở đó. Cơ ngơi của nhà hai đều là của Tam Bảo. Bố còn nhiều tài sản như , đối tượng thế nào mà cháu trai chẳng tìm .” Lão Tam chắc chắn là bênh vực cháu trai ruột của . Tuy quan hệ với Bạch Tiền Trình cũng , nhưng ưng cháu trai , trong lòng Lão Tam vẫn thấy khó chịu.

 

Tô Mạt: “Lớn tồng ngộc , rộng lượng chút . Người chỉ cảm thấy hợp, cũng . Hơn nữa hai chị dâu hai chắc đồng ý , chỉ tại Viên Viên nhà nhanh nhảu đoảng.”

 

Lão Tam nghĩ cũng đúng. Chị dâu hai chắc đồng ý cho Bạch Kiều Kiều con dâu. Ông bà nội của Bạch Kiều Kiều đều là tội phạm cải tạo lao động. Sau con cái tiền đồ lớn cần thẩm tra lý lịch, vì chuyện lỡ dở, chị dâu hai chẳng đào mả tổ nhà họ Bạch lên mới lạ. Nghĩ Lão Tam liền nhẹ nhõm. Bạch Tiền Trình bằng lòng, nhà họ cũng bằng lòng. Chuyện lỡ dở tiền đồ của con cháu tuyệt đối thể .

 

“Này, mấy hôm em chủ nhiệm của em sắp nghỉ hưu, em cơ hội ?” Lão Tam nhớ đến chuyện ở cơ quan Tô Mạt. Chủ nhiệm bộ phận của Tô Mạt vì bệnh nên xin nghỉ hưu sớm. Tô Mạt và một phó chủ nhiệm khác đều cơ hội thăng tiến.

 

Tô Mạt thở dài: “Hy vọng lớn. Phó chủ nhiệm Tần quan hệ với viện trưởng, viện trưởng chắc sẽ tiến cử .”

 

Lão Tam: “Tốt thế nào, hai nhà họ họ hàng ?”

 

“Cái đó thì . Đàn ông mà, dễ giao lưu tình cảm hơn.” Tô Mạt bóng gió. Phó chủ nhiệm Tần cách luồn cúi, hơn nữa đàn ông với đàn ông giao lưu riêng tư cũng tiện hơn.

 

“Em thâm niên hơn , thành quả nghiên cứu nhiều hơn , đóng góp cho bộ phận cũng lớn hơn. Lần kiểu gì cũng đề bạt em chứ.” Tô Mạt là phụ nữ của sự nghiệp, nhiệt huyết với công việc cao. Lão Tam cảm thấy Tô Mạt chủ nhiệm là danh chính ngôn thuận.

 

 

Loading...