Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1196: Tìm ông tán gẫu
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:28:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ông đừng ghen tị, đến ngày ông , cũng đốt cho ông.” Lão Tam nhanh nhảu đoảng.
Quan lão đầu nghiến răng trèo trẹo, từng đứa từng đứa chẳng đứa nào mong ông cả.
“Ông nội thiếu tiền, thế báo mộng gì, cô đơn , tìm ông tán gẫu?” Lão Tam chớp chớp đôi mắt trong veo.
Quan lão đầu: “Tán gẫu với bà nội … Không đúng, là sống sờ sờ, chuyện gì mà tán gẫu với một con ma c.h.ế.t tiệt chứ.”
“Thế gì ạ, tìm Cát đại gia mà thấy nên hỏi ông ?” Lão Nhị cũng trừng đôi mắt trong veo tương tự.
Quan lão đầu ôm n.g.ự.c, sớm muộn gì cũng mấy thằng ngu chọc tức c.h.ế.t: “Hỏi gì, kiếp còn quản cả ma ? Cát lão đầu xe ngựa bằng vàng của Lão gia t.ử nhà , rụng cả răng .”
Lão Tam: “Ông cũng ?”
Quan lão đầu… Không đ.á.n.h c.h.ế.t cái thằng súc sinh , khó mà xoa dịu mối hận trong lòng ông.
Lại là một trận gà bay ch.ó sủa.
Lý Mãn Thương , chắc chuyện gì to tát.
Lão Nhị rót cho Quan lão đầu một cốc . Xuân Ni bên cạnh xem mà vui vẻ, công nhận Lão Tam ở nhà là náo nhiệt hẳn, nếu nhà cửa cứ vắng ngắt.
Quan lão đầu một cạn sạch cốc . Người nhà họ Lý khắc ông mà, già thì ngày nào cũng nhắm ông, trẻ thì ngày nào cũng chọc tức ông.
Lý Mãn Thương thấy Quan lão đầu thở đều : “Chú Quan, bố cháu báo mộng gì? Cát đại gia thiếu gì ?”
“Ông là ma mới mà xe ngựa bằng vàng , xuống đó bảo kê, ông thiếu cái rắm gì . Là bố ông, đòi biubiubiu, bùm bùm bùm.”
Ba bố con Lý Mãn Thương ngơ ngác, cái gì mà biubiubiu bùm bùm bùm?
Lão Tam: “Muốn đ.á.n.h mạt chược ? Phỗng!”
Lý Mãn Thương và Lão Nhị Quan lão đầu.
“Mau ngậm cái hố xí của .” Quan lão đầu cạn lời c.h.ế.t.
“Lão gia t.ử nhà các đòi s.ú.n.g biubiubiu, đòi đại bác bùm bùm bùm! Còn mạt chược, còn tương đại nữa chứ, vác cái đầu chứa phân, chẳng cái tích sự gì.” Quan lão đầu c.h.ử.i rủa ầm ĩ.
Lý Mãn Thương, Lão Nhị, Lão Tam , đòi mấy thứ gì, định phản ?
“Đừng ngây đó nữa, mau mua , đốt cho ông . cả ngày cứ như đưa thư cho nhà các , lớn tuổi thế sắp xuất mã đây.” Quan lão đầu chắp tay lưng bước ngoài, miệng lẩm bẩm. Cái thể chất của ông là thánh thể thông linh, sắp đại thành ? Nếu chỉ tìm ông mà tìm khác chứ.
Lão Tam: “Bố, ông nội con đòi s.ú.n.g với đại bác gì ?”
Lý Mãn Thương lườm Lão Tam một cái: “Tao xuống đó hỏi cho mày nhé?”
Lão Tam… Sáng sớm nào nấy đều ăn t.h.u.ố.c nổ .
“Quản ông nội gì, cũng đòi s.ú.n.g thật đại bác thật, đồ hàng mã thôi mà, bao nhiêu chẳng .” Lão Nhị xong liền chuẩn ngoài, xem chỗ nào bán , nếu thì bảo cửa hàng vàng mã thêm sản phẩm mới.
“Trước đây cứ ai tiền thì gọi là Lý nửa thành, Vương nửa thành gì đó, nhà ở đó một Lý nửa thành, đợi xuống đó, trực tiếp thành chủ luôn.” Lão Tam hì hì nghĩ đến chuyện .
“Đến lượt chú chắc, v.ũ k.h.í là do hai chú tài trợ mà.” Xuân Ni trợn trắng mắt.
Lão Tam chị dâu hai, cân nhắc thực lực hai bên, c.h.ử.i , cục tức nhịn. Hắn vội vàng đuổi theo hai, nếu ông nội thật sự công thành chiếm đất, cũng một phần công lao.
Lão Nhị và Lão Tam cùng đến phố vàng mã, lượn từ đầu phố đến cuối phố, đồ bán đủ loại hoa cả mắt, nhưng đúng là bán s.ú.n.g bán đại bác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1196-tim-ong-tan-gau.html.]
Lão Nhị tìm một nhà, hỏi ông chủ nhận theo yêu cầu . Chỉ cần tiền trao cháo múc, thứ gì mà chẳng . Lão Nhị trả giá cao đặt năm trăm khẩu s.ú.n.g, năm mươi khẩu đại bác, đạn d.ư.ợ.c và đạn pháo Lão Nhị cũng quên. Vẻ mặt ông chủ cạn lời, định xuống đó xây dựng quân đội ?
tiền thì kiếm, chỉ cần tiền chỗ, b.o.m nguyên t.ử ông cũng dán .
Lão Nhị , đặt luôn cho ông nội hai quả b.o.m nguyên t.ử.
Lão Tam thấy Lão Nhị đặt xong , tự lượn lờ xem mấy thứ mới lạ. Nào là biệt thự, xe , đồ điện gia dụng, cái gì cũng , chỉ bạn nghĩ , chứ thứ gì mấy ông chủ dán .
Lão Tam mua hai căn biệt thự, một chiếc xe địa hình, một chiếc xe thương mại, một chiếc xe thể thao, còn cả một chiếc du thuyền. Đồ điện gia dụng sắm đủ hai bộ. Ông nội giàu thế, còn mua thêm mấy cái két sắt. Thấy cả bán, Lão Tam hì hì xa, chào Lão Nhị một tiếng, kéo đồ lên mộ đốt.
Tối hôm đó, Quan lão đầu mơ. Lần là Lão thái thái, chống nạnh, tức giận mắng c.h.ử.i ầm ĩ. Tuy thấy tiếng, nhưng Quan lão đầu cảm thấy chị dâu mắng khó .
Trời còn sáng, Quan lão đầu gõ cửa nhà họ Lý.
Lão Nhị mở cửa: “Quan gia? Có chuyện gì ạ?”
Quan lão đầu hừ lạnh, chắp tay lưng bước nhà. Lão gia t.ử, Lão thái thái nhà các cho ngủ, cũng cho các ngủ.
Lão Nhị gãi đầu, ông nội gấp thế , hôm qua mới đòi, hôm nay ngay? Chiến tranh đến giai đoạn ác liệt ? Hay là đốt thêm ít lính lác xuống cho ông nội nhỉ?
Quan lão đầu nhà lôi Lý Mãn Thương dậy, tìm một vòng thấy Lão Tam , hời cho cái thằng ranh con đó .
Lý Mãn Thương ngái ngủ trời bên ngoài còn tối đen như mực, Quan lão đầu: “Bố cháu báo mộng ạ?”
“Không bố ông, là ông. Mẹ ông gào lên c.h.ử.i , các cái gì mà chọc tức ông đến mức đó?” Sắc mặt Quan lão đầu lúc xanh lúc trắng.
Lý Mãn Thương Lão Nhị, Lão Nhị Lý Mãn Thương, họ gì .
“Có các đốt thứ gì nên đốt cho Lão gia t.ử nhà các ? Nếu hôm qua bà nội xuất hiện, tối nay tức đến mức sắp hồn bay phách lạc thế .” Quan lão đầu trừng mắt Lão Nhị.
Lão Nhị: “Ban ngày cháu đốt đồ cho ông nội, Lão Tam thì đốt, nhưng cháu xem nó đốt cái gì.”
Quan lão đầu ngay mà, cái thằng ranh con đó chỉ gây chuyện: “Mau gọi điện thoại cho cái thằng ranh con nhà ông hỏi xem.”
Lý Mãn Thương gọi điện cho Lão Tam.
Lão Tam đang ngủ say sưa trời đất là gì, điện thoại reo suýt lên cơn đau tim. Nhìn thấy là Lý Mãn Thương, giật bật dậy: “Bố, thế?”
Người trung niên sợ nhất là điện thoại reo lúc nửa đêm.
“Lão Tam, tao hỏi mày, ban ngày mày đốt cái gì cho ông nội mày thế?”
Lão Tam ngớ một lúc, chớp chớp mắt: “Có đốt cái gì , biệt thự, xe các thứ thôi, thế, đó cho dùng ?”
Quan lão đầu: “Thằng ranh con, thật , còn đốt cái gì nữa, chọc tức bà nội đến mức bốc khói đen kìa.”
Lão Tam rụt cổ: “Có đốt cái gì , chắc là nhà ở ? Hay xe lái ? Ây da, con đốt xăng cho bà nội, xe chạy nên bà nội tức giận .”
Lão Tam dám đốt cái gì, cứ ở đó nhăng cuội.
Quan lão đầu cảm thấy Lão Tam thật: “ mặc kệ đốt cái gì, họa gây mau giải quyết . Bây giờ sẽ đến Bạch Vân Quán xin hai lá bùa, ai bà nội vui thì bảo bà nội tìm đó.”
Lão Tam: “Đừng mà Quan gia, ông xin bùa, ông bà nội cháu hồn bay phách lạc thì . Thế , cháu mua ít đồ bổ, trưa nay mang qua cho ông, bồi bổ đàng hoàng.”
“ thiếu chút đồ đó của chắc, hừ!” Quan lão đầu hậm hực cúp điện thoại, trời sáng bắt taxi đến Bạch Vân Quán. Lần ai gì cũng vô dụng.