Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1149: Mày Chết Đi
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:26:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cảm ơn bác, cháu còn việc, cháu đây ạ.” La Phán Phán xong, huỳnh huỵch chạy .
“La Phán Phán mượn tiền chúng ? Nhà họ La còn thiếu tiền ?” Trong mắt bác gái hàng xóm tràn đầy vẻ hóng hớt. Nhà họ La là gia đình điều kiện nhất trong viện của họ, mấy đời nhà họ La đều quan nhỏ, là chút nội hàm, nếu La Phán Phán cũng thể tìm ở rể.
Bác trai: “Bà Đại Tráng t.h.u.ố.c đích nhập khẩu hơn năm vạn một tháng , gia đình nào thể gánh nổi kiểu tiêu tiền như , cho dù núi vàng cũng gánh nổi sự phá hoại đó.”
“La Anh mới uống mấy tháng chứ, còn đến mức phá sạch gia sản, hơn nữa còn La Quân mà, một hai năm đến mức ngoài mượn tiền. Ây, ông xem La Phán Phán mượn tiền, là Đại Tráng lấy hết tiền trong nhà ? La Phán Phán hết tiền ?” Bác gái hàng xóm đoán.
Bác trai liếc vợ, chớp chớp đôi mắt già nua: “Bà đừng , thật sự khả năng đấy. Nếu là chữa bệnh, năm trăm tệ mượn thì tác dụng gì.”
“Chắc chắn là Lưu Đại Tráng cuỗm tiền chạy .” Bác gái hàng xóm rảo bước đôi chân già nua, hưng phấn tìm mấy bà chị em ở sân .
Chưa một lúc, tất cả những mặt ở nhà trong đại viện đều tham gia cuộc thảo luận. Dựa những biểu hiện của La Phán Phán, bắt đầu suy đoán, cuộc đời của La Phán Phán họ nhai nát bét trong miệng.
La Phán Phán lúc bắt taxi đến nhà họ Lý: “Bà ngoại, ông ngoại, cả, mợ cả, cháu đến thăm đây.”
La Phán Phán chào hỏi từng , đặt mấy quả táo xách tay lên bàn.
Lý Mãn Thương mấy hôm về kể chuyện hai em cho nhà . Lão thái thái vốn dĩ ưa La Phán Phán, cảm thấy con ranh nuôi quen, bây giờ, chỉ nuôi quen, mà còn xa đến mức chảy nước vàng.
“Phán Phán , đến chục năm gặp cháu , cháu nhà chuyển đến đây?” Ngô Tri Thu hỏi.
“Cháu xin mợ, mấy năm nay cháu và cháu chút hiểu lầm, cháu cháu phiền , nên cháu đến. Trước đây cháu cháu chuyển đến đây, cháu liền nhớ kỹ.” Đi bao nhiêu năm nay, La Phán Phán vẫn cách ăn .
“Sao bây giờ sợ phiền nữa?” Lão thái thái lật mí mắt.
“Bà ngoại!” La Phán Phán lóc Lão thái thái.
“Tao còn c.h.ế.t , cần tang. Cho dù c.h.ế.t, cũng cần mày .” Lão thái thái chuyện hề khách khí chút nào, bà sắp c.h.ế.t , còn khách sáo gì.
La Phán Phán... Bà ngoại ả từ nhỏ ưa ả.
Lão thái thái... Ai bảo mày giống hệt thằng bố c.h.ế.t tiệt của mày, lớn lên xí như .
“Ông ngoại, bà ngoại, cháu lừa , con cướp , tiền cũng mất , bây giờ chẳng còn gì nữa.” Những giọt nước mắt tủi của La Phán Phán rơi lã chã.
Lão thái thái: “Đừng nữa, thịt lợn bơm nước ai thèm . Tao mà, mày nhớ môn thích là nhà , gặp chuyện , nhớ đến chúng tao. Cần mới kết giao, mày tưởng mày là ai, nhà chúng tao là tay sai của mày , mày dùng là dùng.”
La Phán Phán véo đùi trong, nước mắt rơi tí tách: “Bà ngoại, cháu mấy năm nay cháu đến thăm , đau lòng . Một mặt là cháu thấy cháu, mặt khác là cháu sống cũng . Bố cháu tìm cho cháu một ở rể, công việc, kiếm tiền, cháu còn nuôi , còn cả con nữa, cuộc sống của cháu cũng dễ dàng gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1149-may-chet-di.html.]
Lão thái thái: “Nói cứ như chúng tao mong mày về mang đồ đến , tao thiếu chút đồ đó của mày ? Chúng tao cần mày thăm. Trước đây tao nuôi mày, đó là vì mày là con của con gái lớn tao. Mày ngay cả một tiếng chào cũng với chúng tao, coi hai già gì, bây giờ cũng cần giả mù sa mưa. Con gái lớn của tao nhận mày, thì đây là nhà ngoại của mày. Mày khó khăn cũng , lừa cũng , liên quan gì đến nhà chúng tao. Đây là nhà đẻ của mày, đừng trông mong ai thể giúp mày.”
“Bà ngoại, bà mãi mãi là bà ngoại của cháu, mãi mãi là quan trọng nhất trong lòng cháu. Mẹ lớn, cả, đừng nhận cháu.” La Phán Phán nước mắt nước mũi tèm lem.
“Mẹ lớn, mày nhận là mày, mày chỉ là đồ đính kèm thôi. Chuyện của mày chúng tao quản, mau về , đừng đến nữa.” Bộ dạng dùng với Lão thái thái, một chút tác dụng cũng .
“Phán Phán, chúng đều lớn tuổi thế , giúp cháu gì . Có việc thì tìm cả cháu và nhà họ La của cháu .” Lý Mãn Thương bày tỏ thái độ.
“Cậu cả, đừng quản cháu, cháu là do từ nhỏ đến lớn mà! Cậu là ruột của cháu mà, bây giờ cháu lừa thê t.h.ả.m như , quản cháu, cháu sống nổi nữa.” La Phán Phán quỳ xuống, ôm lấy đùi Lý Mãn Thương .
Một mặt là để cả giúp đòi con và tiền, mặt khác là mượn cơ hội xoa dịu mối quan hệ giữa ả và ả cũng như bên nhà ngoại. Nhìn căn nhà lớn của nhà cả xem, ả thật sự vô cùng hối hận lúc đó về nhà họ La.
La Phán Phán vứt bỏ gông cùm đạo đức, hôm nay gì cũng cho mối quan hệ phá băng.
Cơ thể Lý Mãn Thương lảo đảo, suýt nữa La Phán Phán lắc cho ngã, Ngô Tri Thu vội vàng qua đỡ.
“Buông tay La Phán Phán.” Ngô Tri Thu vui . Người lớn tuổi sợ nhất là ngã, bản vóc dáng thế nào trong lòng tự , cứ như võ sĩ sumo Nhật Bản .
“Mày mặc cái áo ba lỗ ườn đấy, cứ như con trăn gió trong bụi cỏ, đ.á.n.h rắm cũng văng cả váng mỡ. Cậu cả mày mặt mày cứ như con gà con, mày còn bắt cả mày giúp đỡ. Cái vóc dáng của mày cứ như Thiên Bồng Nguyên Soái , tự chuyện gì mà giải quyết ? Làm gì cũng xong, cãi chày cãi cối thì mày là một. Có chút bản lĩnh thì chỉ dùng với trong nhà, đừng giở cái trò sống nổi c.h.ế.t xong đó . Muốn c.h.ế.t thì về nhà họ La của chúng mày mà c.h.ế.t, đừng hỏng phong thủy nhà họ Lý chúng tao.” Lão thái thái chỉ La Phán Phán mắng. Cái thứ hiểu tiếng , chỉ đáng c.h.ử.i.
La Phán Phán vội vàng buông tay: “Cháu xin cả, cháu cố ý .”
Lý Mãn Thương lùi mấy bước, cách xa La Phán Phán một chút: “Không việc gì thì về , lớn tuổi thế , tự sống còn khó khăn, giúp cháu gì .”
“Cậu cả, đừng quản cháu mà. Nhà đàn ông đó ở trong xó núi, cháu dám , thể bảo Hai Ba giúp cháu ạ?” La Phán Phán vốn dĩ cũng trông mong Lý Mãn Thương thể cùng ả.
Ngô Tri Thu đảo mắt, nghĩ thì lắm, nợ mày , thể những lời ngượng như : “Cháu vẫn nên tìm cháu, tìm cháu mà bàn bạc .”
“Mợ cả, cháu quản cháu, cháu cũng quản cháu.” La Phán Phán tủi bắt đầu nặn nước mắt. Thay vì tự kiểm điểm bản , chi bằng chỉ trích khác.
Ngô Tri Thu: “Chúng đây là nhà đẻ của cháu, nhà đẻ của cháu. Mẹ cháu còn quản cháu, chúng càng quản.”
“Bà ngoại, ông ngoại! Cháu cầu xin đấy, từ nhỏ bố ly hôn, giống như hồi nhỏ xót thương cháu một chút .” La Phán Phán thấy bên phía Lý Mãn Thương và Ngô Tri Thu xong, sang cầu xin hai ông bà cụ.
“Tao xót mày, tao xuống lỗ mang mày theo. Đợi lúc tao c.h.ế.t, thông báo cho mày, lò hỏa táng hai bà cháu mỗi một lò, cùng lên đường, để mày ở đời chịu khổ nữa.” Lão thái thái lật mí mắt .
La Phán Phán... “Bà ngoại, con cháu vẫn còn nhỏ mà.”