Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1145: An Ủi Lẫn Nhau
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:26:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bố cháu sướng, đứa con trai như cháu, còn mua t.h.u.ố.c đích nhập khẩu cho ông nữa. Nếu là chúng mắc bệnh đó, e là cái Tết cũng chẳng qua nổi.” Bác hàng xóm cảm thán.
“Nói bậy bạ gì đấy, ông sống sung sướng quá !” Bà cụ trong nhà vui khi ông lão gở, ai mắc bệnh đó, còn tự rước .
“Bác ơi, phiền bác , cháu về đây.”
La Quân căn nhà cũ của nhà họ La, trong lòng lạnh toát. La Phán Phán chạy , ?
Không tìm thấy La Phán Phán, La Quân đành về nhà. Tôn Dao Dao đang ở phòng khách đợi , mặc dù lúc đó tức giận, nhưng chuyện gì cũng giải quyết.
“Thế nào ? La Phán Phán trả tiền cho ?”
La Quân lắc đầu, kể chuyện ở bệnh viện một lượt.
Tôn Dao Dao há hốc mồm, trợn tròn mắt: “La Phán Phán dám chứ? Gan cô cũng lớn quá ! Vậy cô chạy , chúng ? Hay là chúng báo cảnh sát !”
“Báo cảnh sát thế nào, cô l.ừ.a đ.ả.o? Cho cô tù? Chúng cũng chứng cứ chứng minh cô l.ừ.a đ.ả.o.” Trên đường về La Quân nghĩ qua.
“Sao chứng cứ, chúng chuyển tiền cho cô là chứng cứ ?” Tôn Dao Dao chịu, lúc nào mà còn do dự thiếu quyết đoán như .
“Cô cũng thể là, cô chăm sóc bố, chúng bồi thường cho cô . Em đừng quên đây chúng thỏa thuận, cô chăm sóc bố thì nhà cho cô , còn cả thỏa thuận nữa.” La Quân nhắc nhở.
Tôn Dao Dao: “Thế thì , nếu cô đào hố cho , lấy chúng để lấy lòng , thì nhà thể sang tên ? Cho dù chứng cứ, tiền chuyển cho cô , cô cũng nôn cho ! Cô gì là thành cái đó ? Anh miệng ? Em gái coi như khỉ mà trêu đùa, còn nể nang tình cái gì, đúng là bệnh. La Phán Phán chính là nắm thóp như , mới dám thế!”
Tôn Dao Dao tức đến mức mặt đỏ bừng. La Phán Phán việc tuyệt tình, để một đống hỗn độn, cô vỗ m.ô.n.g trốn mất, thật sự coi cô là đồ nhà quê chắc.
Tôn Dao Dao quan tâm La Quân, trực tiếp báo cảnh sát. La Quân cúi đầu thở dài.
Cảnh sát nhận tin báo, năm mươi vạn, tiền lớn, vội vàng phối hợp với công an đường sắt tìm La Phán Phán.
La Phán Phán mấy ga áp giải về Kinh Thành.
La Phán Phán ngờ La Quân dám báo cảnh sát. Báo thì báo, ả cũng sợ.
Hai bên đối chất tại đồn cảnh sát.
La Phán Phán thừa nhận ả lừa tiền của La Quân. Số tiền đó là ả Lý Mai cho, căn bản của La Quân, thể liên quan đến l.ừ.a đ.ả.o?
Còn về việc chữa bệnh cho La Anh, ả tiền, ả lấy gì mà chữa. Ả lấy vỏ hộp t.h.u.ố.c giả, chỉ là để bệnh chỗ dựa tinh thần, giữ tâm trạng thoải mái. Nhà ai bệnh mắc bệnh nan y, chẳng đều những lời dối thiện ý như .
Tôn Dao Dao tức đến mức run rẩy, nhưng thể phản bác, tiền đó quả thực của họ.
“Vậy hai mươi vạn đưa cho cô thì , đó là tiền mua t.h.u.ố.c cho bố.”
“Hai mươi vạn của chị? Ở bệnh viện tiêu mười vạn, tính lên đầu ? Mười vạn còn , bố ăn mặc ở chỗ nào cần tiền. Chồng chuyên ở nhà chăm sóc bố, chăm sóc công ? Các góp sức còn góp tiền ? Chị thuê một hộ lý một ngày bao nhiêu tiền? Mười vạn đó của chị còn tiêu cả đời .” La Phán Phán mỉa mai hai vợ chồng cả.
Tôn Dao Dao: “Cô đồng ý chăm sóc bố, tiền của chúng là để chữa bệnh cho bố, lúc chúng đưa tiền cho cô là để chữa bệnh cho bố.”
La Phán Phán khẩy: “Chị còn đồng ý cho nhà cơ mà, còn thỏa thuận đây . hỏi chị nhà ? Còn kiện l.ừ.a đ.ả.o, còn kiện các l.ừ.a đ.ả.o, lừa và chồng hầu hạ bố bao nhiêu năm nay. Sau quản nữa, nghĩa vụ nên xong .”
“La Phán Phán, cô trả năm mươi vạn của ! Đó là tiền cho cô.” Tôn Dao Dao hết cách với con mụ lăn lộn ăn vạ .
“ nợ tiền, liên quan gì đến chị, đó là chuyện giữa hai con , chị quản trả gì.” La Phán Phán trừng đôi mắt hí, hề sợ hãi chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1145-an-ui-lan-nhau.html.]
Tôn Dao Dao: “Đó là tiền chúng mượn , cô trả cho chúng , cô mượn thì tự mà mượn cô!”
“Ai mượn thì cũng là tiền của , thì bảo bà trực tiếp đòi .” La Phán Phán giở trò vô .
Cảnh sát căn bản là vụ án lớn gì, chỉ là những chuyện ch.ó má rách nát trong gia đình, bảo họ tự về nhà giải quyết, giải quyết thì tòa.
Tôn Dao Dao phục: “Cô quả thực lấy năm mươi vạn của chúng .”
La Phán Phán: “Đó là của , của các !”
Cảnh sát đau hết cả đầu, nửa đêm nửa hôm gọi cả Lý Mai đến.
“Mẹ!” La Phán Phán nịnh nọt.
“Mẹ!” La Quân cúi đầu.
“Mẹ, tiền đó của La Phán Phán lừa mất ...” Tôn Dao Dao mở miệng định mách lẻo.
Lý Mai xua tay: “Mẹ quan tâm những chuyện rách nát giữa các con, chỉ cần tiền của . Không đưa tiền cho , quan tâm con là ai, đều kiện con!”
Cảnh sát... Họ còn tưởng bà đến sẽ dĩ hòa vi quý, đưa hai em về chứ. Cái gia đình mà biến quan hệ thành thế .
“Mẹ, tiền ở chỗ La Phán Phán, kiện cô .” Tôn Dao Dao thấy chồng nể mặt , tức giận .
La Phán Phán: “Chị dâu, chị thế là , cũng lừa , kiện gì? Ai lừa thì kiện đó!”
“Nói gì cũng để cô hết La Phán Phán. Vừa nãy cô thừa nhận tiền là của , bây giờ đòi , cô trả ! Đồng chí cảnh sát, các chứng, nãy La Phán Phán như .” Tôn Dao Dao tức điên lên, La Phán Phán cãi chày cãi cối cho qua chuyện, cửa .
“La Phán Phán, nãy cô , tiền là của cô, cô đòi thì cô trả . Bây giờ trả , mau giải quyết cho xong, chuyện gia đình còn các về nhà mà giải quyết. Nửa đêm nửa hôm cô coi chúng rảnh rỗi lắm , đừng lãng phí tài nguyên công cộng ở đây nữa.” Cảnh sát mất kiên nhẫn , bảo đường sắt phối hợp phá án, phá chính là cái vụ án .
Trên khuôn mặt béo đen của La Phán Phán mang theo nụ lấy lòng: “Mẹ, tiền cho con mượn dùng tạm . Nhà ba chúng con chỗ ở, chúng con mua một căn nhà. Mẹ, đứa trẻ ngoài cửa là cháu ngoại đấy, còn gặp bao giờ .”
“Không cho mượn, trả tiền.” Lý Mai nhàn nhạt thốt mấy chữ.
La Phán Phán: “Mẹ, lúc đó cả con cho con căn nhà, bây giờ cho nhà chúng con chỗ ở.”
“Liên quan gì đến , mau trả tiền, còn về ngủ nữa.” Lý Mai mất kiên nhẫn .
La Phán Phán... Ả phí hết tâm tư, ả đối với ả vẫn như .
“Mẹ, con với mấy câu.” La Phán Phán ghé sát tai Lý Mai.
Lý Mai theo bản năng né, La Phán Phán ôm lấy cánh tay Lý Mai, Lý Mai né .
La Phán Phán kể chuyện ả cố ý chữa bệnh cho La Anh một lượt: “Mẹ, con hận ông , ông tổn thương sâu sắc như , con bắt ông trả giá.”
Lý Mai... Mặc dù hả giận, nhưng toát một tầng mồ hôi lạnh.
“Mẹ, căn nhà đó cứ cho con ở tạm , ?” La Phán Phán thiết lắc lắc cánh tay Lý Mai.
“Chuyển tiền cho , nhà con thể ở tạm.” Lý Mai rút cánh tay .
Mặc dù La Phán Phán , nhưng thái độ của Lý Mai đối với ả nới lỏng, ả thể để Lý Mai chán ghét ả thêm nữa, cảnh sát cũng đang chằm chằm, tiền chỉ đành trả .