Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1143: Về Quê Rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:26:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thế ? Giống như bố cũng chẳng sống bao lâu nữa, sang tên nhà cho , chúng thể ký thỏa thuận, chuyện của bố đều tìm nữa.” La Phán Phán trừng mắt La Quân.

 

La Quân há miệng, nên lời.

 

“Cô nhà thì tìm cô mà đòi, nhà cô đòi . Cô giẫm lên cô để chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của , tìm cô mà đòi .” Tôn Dao Dao cũng tức điên lên.

 

La Phán Phán khẩy: “Thấy , là căn nhà đó các vốn dĩ định cho mà. Bây giờ vì lấy lòng , đem nhà cho . Hai vợ chồng các chính là coi như bảo mẫu miễn phí để dùng đấy, ha ha, bố các đưa về nhà mà hầu hạ !”

 

La Quân...

 

Tôn Dao Dao: “Trả năm mươi vạn đó cho chúng !”

 

“Năm mươi vạn tìm bố chồng chị mà đòi, ở trong tủ đầu giường của ông đấy. Hôm nay đón bố luôn , nếu ngày mai đưa ông đến đơn vị của hai , để lãnh đạo đồng nghiệp của hai xem xem, con trai con dâu mà một ngày cũng hầu hạ già.” La Phán Phán bỏ , tim tức đến mức đập thình thịch. Ả còn định khích tướng cả một chút, để sang tên nhà cho ả, La Quân đem nhà cho , tức c.h.ế.t ả mất.

 

Tôn Dao Dao sang La Quân: “Cô ý gì, tiền để trong tủ đầu giường của bố ?”

 

“Ý cô là đều mua t.h.u.ố.c .” La Quân đoán.

 

Tôn Dao Dao ôm n.g.ự.c: “Cô bệnh , t.h.u.ố.c đó đều mua từng tháng một, lỡ sống đến lúc đó, tiền chẳng tiêu uổng phí ?”

 

La Quân: “Ai nghĩ thế nào, bây giờ ? Đón bố về chỗ chúng ?”

 

Tôn Dao Dao mắt tối sầm , sớm là kết quả thế , họ còn vẽ vời gì, thì đắc tội , nhà thì mất, còn nợ năm mươi vạn, cuối cùng ông già vẫn về nhà họ.

 

quản chuyện rách nát của nhà nữa, từng thấy gia đình nào như nhà , tự liệu mà .” Tôn Dao Dao tức giận bỏ , cái gia đình chẳng một ai bình thường cả.

 

La Quân cảm thấy hôm nay là ngày buồn bã nhất trong đời . Anh em gái lừa, lừa , lừa , em gái cảm thấy là lừa ả, cái gia đình của họ chẳng một nào.

 

La Quân lờ đờ về nhà họ La.

 

Chồng La Phán Phán là Lưu Đại Tráng đang giặt quần áo trong sân: “Anh cả, đến đây.”

 

“Anh đến thăm bố.” La Quân trả lời qua loa một câu.

 

Lưu Đại Tráng liếc phòng La Anh, ghé sát La Quân, nhỏ giọng lầm bầm: “Bố chúng hôm nay thổ huyết , nôn một bát nhỏ đấy. Sao em cứ cảm giác bệnh của bố nặng hơn nhỉ, t.h.u.ố.c đó hiệu quả lắm , hiệu quả mà còn đắt thế.”

 

La Quân hiểu lắm, nhưng thổ huyết chắc là bệnh nặng hơn , t.h.u.ố.c đích cũng khống chế nữa?

 

“Anh xem , vất vả cho em em rể.”

 

“Không , em là rảnh rỗi duy nhất, em hầu hạ thì ai hầu hạ.” Lưu Đại Tráng hiền lành.

 

La Quân vỗ vỗ vai em rể bước nhà. Người em rể điều kiện gia đình kém, nhưng thì thật sự .

 

Trong phòng La Anh đang , đầu kê cao. La Quân hơn một tháng đến, thấy La Anh thì giật . Mặt La Anh vàng vọt, gầy đến mức biến dạng, bệnh giai đoạn cuối .

 

“Bố.” La Quân gọi một tiếng.

 

La Anh mở mắt , thở hắt mấy : “Mày đến , đúng lúc tao còn định gọi điện cho mày.”

 

Nói xong liền ho sặc sụa, La Quân vội vàng tiến lên vuốt lưng cho La Anh.

 

La Anh “oẹ” một tiếng nôn một ngụm m.á.u lớn.

 

La Quân luống cuống tay chân giúp La Anh lau, tìm thấy đồ.

 

Lưu Đại Tráng nhà, nhanh nhẹn vuốt lưng thuận khí cho La Anh, lau miệng, cho uống nước, đợi La Anh thở đều , điều chỉnh tư thế cho lão ngay ngắn, tiếp tục dọn dẹp bãi m.á.u nôn .

 

“Anh cả, đưa bố khám xem .” Lưu Đại Tráng đề nghị.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1143-ve-que-roi.html.]

“Tao đến bệnh viện.” La Anh yếu ớt .

 

“Vâng.” La Quân đồng ý ngay, định đỡ La Anh.

 

“Anh cả, em cõng cho, lái xe cửa .” Lưu Đại Tráng .

 

“Được!” La Quân vội vàng chạy ngoài.

 

“Lấy một hộp t.h.u.ố.c đó .” La Anh chỉ tủ đầu giường, với con rể.

 

“Vâng!” Lưu Đại Tráng lấy một hộp t.h.u.ố.c nhét túi.

 

Ba đến bệnh viện.

 

Bác sĩ xem tình hình của La Anh liền sắp xếp cho nhập viện luôn.

 

“Bác sĩ, uống t.h.u.ố.c đích nhập khẩu đó hình như hiệu quả gì.” La Anh yếu ớt hỏi bác sĩ điều trị chính của lão.

 

Bác sĩ điều trị chính sửng sốt một chút: “Ông uống t.h.u.ố.c đích nhập khẩu , mua từ kênh nào ?”

 

La Anh bác sĩ, lời ho sặc sụa.

 

“Mua từ bệnh viện mà, viện bác sĩ chẳng kê một , mấy tháng nay bố đều đang uống mà.” La Quân La Anh.

 

Bác sĩ điều trị chính: “Bố chỉ kê một tháng thôi, đó tìm kê nữa, còn tưởng từ bỏ điều trị .”

 

La Quân: “Không thể nào, bố vẫn luôn uống mà, tiêu tốn hơn hai mươi vạn . Hôm nay em gái còn đến mua nữa đấy, mua cho mười tháng liền.”

 

“Không thể nào, nếu bố vẫn luôn uống t.h.u.ố.c đích nhập khẩu, thể nào bộ dạng như bây giờ . Bộ dạng bây giờ đại khái là di căn , hơn nữa cũng sẽ kê một mười tháng t.h.u.ố.c, ngay cả t.h.u.ố.c giảm đau cũng kê như , đều là uống một tháng, đến tái khám, mới kê tháng tiếp theo. mua t.h.u.ố.c ở , nhưng tuyệt đối của bệnh viện chúng , mấy tháng nay từng kê t.h.u.ố.c đích cho bố .” Bác sĩ điều trị chính trực tiếp phủ nhận.

 

Lưu Đại Tráng lấy hộp t.h.u.ố.c từ trong túi : “Chính là t.h.u.ố.c , hôm nay mới mua, hơn năm vạn một tháng đấy.”

 

Bác sĩ điều trị chính nhận lấy hộp t.h.u.ố.c, kỹ một chút, lấy t.h.u.ố.c bên trong : “Đây là t.h.u.ố.c giả, xem chữ cái tiếng Anh đều đúng. Mọi mua ở , mau tìm .”

 

La Quân em rể, Lưu Đại Tráng gãi đầu: “Để em gọi điện hỏi Phán Phán, em cũng mua ở .”

 

La Anh bác sĩ , hai mắt trợn ngược, trực tiếp ngất xỉu.

 

Bác sĩ vội vàng gọi , đưa La Anh cấp cứu.

 

Bên ngoài phòng cấp cứu, Lưu Đại Tráng gọi điện cho La Phán Phán: “Phán Phán, em mau đến bệnh viện , bố ngất .”

 

La Phán Phán: “Sao thế? Lúc em vẫn còn khỏe mà, đừng quản nữa, gọi điện cho cả, để cả chăm sóc.”

 

Lưu Đại Tráng liếc La Quân, cầm điện thoại xa một chút, che ống hỏi: “Phán Phán, t.h.u.ố.c đích đó em mua ở ?”

 

La Phán Phán: “Bệnh viện chứ , thứ đó thể mua ở .”

 

“Vừa nãy là cả và đưa bố đến bệnh viện, bác sĩ điều trị chính ông từng kê loại t.h.u.ố.c cho em, hơn nữa bác sĩ t.h.u.ố.c là giả.” Lưu Đại Tráng nhỏ giọng .

 

La Phán Phán: “Sao thể là giả , đừng bác sĩ bậy. Anh cả em ở đó, mau về , bố để cả lo, đừng quản nữa.”

 

Lưu Đại Tráng: “Anh lắm , đợi bố tỉnh , hẵng về nhé.”

 

“Chuyện nhà em bảo đừng quản thì đừng quản, mau về đây.” Thái độ của La Phán Phán cứng rắn.

 

Lưu Đại Tráng: “Được , với cả một tiếng về.”

 

“Nói cái gì mà , cứ , tự rõ vị trí của , chuyện nên quản thì đừng quản.” La Phán Phán mất kiên nhẫn .

 

 

Loading...