Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1133: Cái không nên xem thì đừng xem

Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:26:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ, , con về !” Lão Tam sân la lên.

 

“La cái gì, về thì về thôi, ai nhớ mày ?” Lý Mãn Thương liếc Lão Tam một cái, sân gọi , ông sống sờ sờ trong sân mà coi như khí .

 

“Mẹ con chắc chắn nhớ con , con bốn năm ngày về , ơi, con trai út của về !” Lão Tam lon ton nhà.

 

Ngô Tri Thu từ bếp : “Mày về gì?”

 

“Mẹ, nhớ con ?” Lão Tam hì hì.

 

Ngô Tri Thu rùng một cái: “Mau ngậm cái miệng mày , bao nhiêu tuổi còn nũng, mày tưởng mày là Viên Viên .”

 

“Bao nhiêu tuổi con cũng là con trai út của !” Lão Tam định ôm tay Ngô Tri Thu, Ngô Tri Thu vội né .

 

“Mày về gì, chuyện ?”

 

“Cũng chuyện gì, Bạch thiếu gia tháng , hỏi con châu Phi khai mỏ với , haiz, con nghĩ nghĩ cũng thông.” Lão Tam thở dài, phấn đấu bao nhiêu năm nay, bảo từ bỏ sự nghiệp gầy dựng, chút nỡ, nhưng châu Phi đúng là một cơ hội .

 

Ngô Tri Thu: “Mày châu Phi, nhà cửa thì , Tô Mạt bận như , con cái cũng sắp lên cấp ba , cái đống ở nhà mày yên tâm ?”

 

“Nhà còn bố giúp , con trai sang năm là ở ký túc xá , cuối tuần mới về nhà, con cũng .” Lão Tam suy nghĩ kỹ, con cái lớn , rời nhà cũng .

 

“Chúng bảy tám mươi tuổi , trông mong gì ở mày, mày còn trông mong chúng chăm sóc nhà cửa cho mày, mày đúng là đại hiếu t.ử.” Lý Mãn Thương nhà bực bội .

 

Lão Tam hì hì: “Bố, sức khỏe của bố vẫn lắm, ba năm năm nữa chắc chắn cần đến con.”

 

“Có chuyện gì cũng tìm hai mày, cần đến mày , mày đúng là lợi còn khoe mẽ.” Lý Mãn Thương xị mặt, ông còn cha , những chuyện lặt vặt trong nhà , đều là của Lão Nhị .

 

“Bố, bố xem bố chỉ bắt con, chuyện gì bố cũng cho con, con , là bố tin con, bố chỉ tin con trai thứ hai của bố, bố trách con !” Lão Tam kêu oan.

 

Lý Mãn Thương: “Tại chuyện nghĩ đến hai mày, nghĩ đến mày, mày tự tìm nguyên nhân .”

 

Lão Tam… bố đang trong thời kỳ mãn kinh, vô lý.

 

“Bây giờ gia sản của mày còn đủ sống , còn lăn lộn?” Ngô Tri Thu hỏi.

 

“Ai chê tiền nhiều chứ, , xem Bạch thiếu gia bao nhiêu tiền cũng , vẫn bận rộn , gia tộc luôn thịnh vượng, mỗi thế hệ đều nỗ lực, con may mắn, bạn như Bạch thiếu gia, sẵn lòng dẫn dắt con, thế hệ chắc may mắn như , con định hiến dâng bản , để mấy thế hệ ăn mặc lo, giống như Quan lão đầu , lỡ thế hệ nào sa sút, vẫn thể hưởng phúc ấm của tổ tiên, cũng đến nỗi suy bại.” Lão Tam một cách đại nghĩa lẫm liệt, đốt cháy bản để thành cho con cháu đời .

 

Lý Mãn Thương: “Quan gia của mày thủ đoạn cứng rắn như còn suýt mất mạng, còn phúc ấm gì nữa, phúc ấm đó, lẽ ông sống một đời an .”

 

Lão Tam: “Bố, bố nghĩ xem, nếu phúc ấm, lẽ tuyệt hậu từ lâu , căn bản thế hệ của Quan lão đầu.”

 

Lý Mãn Thương… cũng lý.

 

“Chuyện của mày mày bàn với Tô Mạt là , nếu mày hỏi chúng , chúng lớn tuổi , tư tưởng bảo thủ, cơ nghiệp .” Ngô Tri Thu bày tỏ ý kiến của , nhưng cũng can thiệp.

 

“Tô Mạt cũng suy nghĩ giống , cô cũng hài lòng với cuộc sống hiện tại, sống xa .” Lão Tam thở dài, Tô Mạt , cam lòng, nên về nhà ý kiến của bố .

 

“Trước đây Viên Viên xảy chuyện, còn rõ, mày , lỡ xảy chuyện gì, mày hối hận , tiền quan trọng bằng gia đình ?” Lý Mãn Thương hỏi.

 

Lão Tam… cái đó chắc chắn là , bao nhiêu tiền cũng thể so với gia đình.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1133-cai-khong-nen-xem-thi-dung-xem.html.]

“Vậy con với Bạch Lượng, con nữa.” Nghe Lý Mãn Thương , Lão Tam quyết định.

 

“À, bố , con thấy Mãn Mãn và đối tượng của nó, hai tiến triển nhanh thật, hôn .” Cảm xúc của Lão Tam đến nhanh cũng nhanh, trực tiếp nhảy sang chuyện của Mãn Mãn.

 

“Đã quen gần nửa năm , nhanh cái gì mà nhanh! Mày dáng , cái gì cũng .” Lý Mãn Thương vỗ gáy Lão Tam một cái.

 

Lão Tam ôm gáy, môi run rẩy: “Bố, bố , họ hôn trong xe, đường đều thể thấy, bố trách họ, trách con ?”

 

“Người khác thì mày cũng , đó là cái mà một thể ?” Lý Mãn Thương thụi cho Lão Tam hai cái.

 

Lão Tam mặt đầy bi phẫn: “Mẹ, xem bố con lý chút nào.”

 

Ngô Tri Thu lườm Lão Tam một cái: “Đáng đời, mày là bậc trưởng bối, thấy cũng nên coi như thấy, còn lung tung.”

 

Lão Tam… “Mẹ, hai cũng thiên vị quá , con với ai chứ, chỉ với hai .”

 

Ngô Tri Thu: “Người quen nửa năm , mật một chút bình thường , thiết chút nào mới là bình thường, mày từng yêu , ầm ĩ lên.”

 

Lão Tam: “Con cũng bình thường, con là kể những gì con thấy .”

 

“Cút xéo , đừng ở đây rảnh rỗi sinh nông nổi.” Lý Mãn Thương xua tay như đuổi ruồi.

 

“Mẹ, Mãn Mãn kết hôn, chị cả về chứ?” Lão Tam hỏi một cách bỉ ổi.

 

“Cút, cút, cút! Mau cút !” Không cái gì, thằng ba khốn kiếp cái đó.

 

Lão Tam: “Hai xem, chúng đang chuyện chính sự , đuổi con gì.”

 

“Liên quan quái gì đến mày, mày lo chuyện bao đồng.” Ngô Tri Thu mắng.

 

Lão Tam: “Mẹ hiền cả, liên quan đến con.”

 

“Mày cho của hồi môn , coi như con gái mày mà cho.” Ngô Tri Thu liếc Lão Tam.

 

“Cũng , vấn đề là Mãn Mãn ba , một con cho, hai chị dâu hai vui, hai ông bà cũng cho phép.” Lão Tam gượng.

 

“Chúng tiết kiệm tiền, vui, cho phép, chúng ngốc ? Mày nhảy nhót hăng hái như , mày cho của hồi môn , chúng quan tâm nữa, cho một căn nhà, một cửa tiệm là , vàng bạc trang sức thì ba năm cân, mấy món đồ của mày cũng chọn mười tám món.” Ngô Tri Thu hét giá trời.

 

Lão Tam… đây là nửa giang sơn của !

 

“Còn sớm mà, bây giờ chuyện sớm quá, hehe, cái đó, ông bà nội con ? Con xem, hai ông bà đang gì.” Lão Tam nhấc m.ô.n.g chạy .

 

“Hễ nhắc đến tiền là chạy nhanh hơn thỏ.” Lý Mãn Thương lườm Lão Tam.

 

“Ông bà nội, con đến thăm hai đây!” Lão Tam vui vẻ gọi.

 

“Cháu trai hiếu thảo của đến thăm chúng ? Mày chỉ mang cái miệng đến thôi , hai bàn tay trắng với hai con mắt trống rỗng ?” Lão thái thái thấy Lão Tam liền đảo mắt.

 

“Bà nội, bà thiếu gì cứ với con, con mua cho bà.” Lão Tam hì hì.

 

Lão thái thái: “Mày tâm mang đến mới gọi là tấm lòng của mày, mặt dày mày dạn đòi thì còn gì.”

 

 

Loading...