Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1121: Chỉ có mình tôi là con
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:24:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ, bây giờ tiền ? Cho con học một trường thì ? Mẹ cũng trường xuất phát điểm cao, bạn học xung quanh đều là nhân mạch ?” Tiểu Ngư Nhi sức kéo vạt áo của .
“Mẹ tiền thì tiêu hết cho con ? Bản sống nữa ? Mẹ còn mua nhà, còn sinh con, nuôi con, còn suy nghĩ đến việc dưỡng lão, những thứ đều dùng tiền, khả năng của chỉ thể cung cấp cho con học trường như .
Trước hiểu, bây giờ cho con , thể dùng mới gọi là nhân mạch, vòng tròn bản hòa nhập thì đừng cố hòa nhập, đó cũng coi thường con.”
Đổng Vân là cô của mấy tháng nữa, mấy tháng nay cô lăn lộn ngoài xã hội, tiếp xúc đều là ông chủ lớn, mở mang kiến thức, tầm cũng cao hơn, những ông chủ đó chuyện với cô khách sáo, nhưng trong xương tủy một ai là coi trọng cô.
“Mẹ, nhất định sinh một đứa con gì? Mẹ già con là đủ .” Tiểu Ngư Nhi cảm thấy chính là cô tiêu tiền cho cô , lấy cớ, chính là để hết tiền cho đứa trong bụng .
Khóe miệng Đổng Vân giật giật: “Chuyện của cần con quản, rốt cuộc con học , ngày mai con về chỗ bố con , thời gian quản con.”
“Các sinh con lúc nào qua sự đồng ý của con, bây giờ các ly hôn , liền đá con như quả bóng da , ai cũng quản con, các tại sinh con a, tại để con sinh trong gia đình như a?” Tiểu Ngư Nhi hu hu .
Nước mắt Đổng Vân cũng rơi xuống, cô nhanh ch.óng lau : “Chỉ thể trách con , bản con nỗ lực, lớn lên cách xa chúng một chút.”
Tiểu Ngư Nhi: “Mẹ, đều lớn tuổi như , nhất định sinh một đứa con để ghê tởm con ? Mẹ tâm ý bồi dưỡng con ? Mẹ từng con là ưu tú nhất, chắc chắn sẽ tiền đồ.”
Đổng Vân: “Mẹ , con hài lòng thì cách xa một chút, già cũng trông cậy con.”
“Mẹ trông cậy con, trông cậy ai, trông cậy cái nghiệt chủng trong bụng ?” Tiểu Ngư Nhi hét lên.
“Chát” một tiếng, Đổng Vân tát cho Tiểu Ngư Nhi một cái tát giòn giã.
Tiểu Ngư Nhi ôm mặt, dám tin Đổng Vân: “Mẹ đ.á.n.h con, vì một cái nghiệt chủng thành hình đ.á.n.h con?” Từ nhỏ đến lớn, Tiểu Ngư Nhi đều nâng niu, Đổng Vân bao giờ nỡ động con bé một ngón tay.
“Mẹ cho con , nó là con của , nghiệt chủng! Con hài lòng con thể cút tìm bố con, đứa bé nhất định sinh!” Đổng Vân cũng tức giận tột độ, đứa bé là hy vọng duy nhất của cô, cô cho phép Tiểu Ngư Nhi c.h.ử.i nó như .
Tiểu Ngư Nhi ác độc Đổng Vân, đột nhiên dồn sức lực lao về phía Đổng Vân, Tiểu Ngư Nhi và Đổng Vân chiều cao xấp xỉ , Đổng Vân phòng , lùi mấy bước, a một tiếng hét lớn ngã xuống đất, m.ô.n.g chạm đất .
Trong nháy mắt, Đổng Vân cảm thấy bụng đau dữ dội, nóng hổi, trán toát mồ hôi lạnh: “Cứu mạng a! Cứu mạng! Mau cứu !”
Tiểu Ngư Nhi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, vũng m.á.u Đổng Vân.
Lần nghiệt chủng mất , cần nhớ thương nữa, nhất là đời đều thể sinh nữa, trong lòng cô ác độc nghĩ.
Người sống ở phòng bên cạnh vội vàng chạy tới, thấy Đổng Vân mặt đất, đều giật .
“Mau gọi 120, đây là sảy t.h.a.i .” Phụ nữ kinh nghiệm liếc mắt một cái là ngay.
Đổng Vân mặt đất, sắc mặt trắng bệch, ôm bụng, c.ắ.n c.h.ặ.t răng hàm , ngón tay run rẩy, chỉ Tiểu Ngư Nhi: “Mày cút cho tao! Tao đứa con lòng rắn rết như mày, mày đừng hòng tiêu của tao một xu nào.”
Đổng Vân đứa bé trong bụng giữ nữa, hận thể xé xác Tiểu Ngư Nhi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1121-chi-co-minh-toi-la-con.html.]
Tiểu Ngư Nhi dán c.h.ặ.t tường, nước mắt rào rạt: “Mẹ, con cố ý, con cố ý, con chỉ là nhớ ôm , ngờ sàn nhà trơn, liền đụng , xin , xin !”
“Đều lúc , đừng trách đứa trẻ nữa.”
“Con bé chắc chắn cố ý.”
“Đứa trẻ còn nhỏ, dọa sợ .”
Mọi mỗi một câu, ai cũng ngờ đứa trẻ mười lăm tuổi chuyện tàn nhẫn như .
Đổng Vân đau đến mức nên lời, đôi môi run rẩy, khác ngờ, bản cô cũng ngờ, ngờ đứa con nuôi mười lăm năm, vì lợi ích của bản , từ thủ đoạn g.i.ế.c c.h.ế.t giọt m.á.u trong bụng cô.
Một lúc , 120 đến, khiêng Đổng Vân .
Trong phòng để một vũng m.á.u đỏ tươi.
“Nha đầu, sang phòng dì ngủ , phòng dì dọn dẹp một chút.” Người trướng Đổng Vân sợ Tiểu Ngư Nhi một cô bé gái sợ hãi.
Tiểu Ngư Nhi đáng thương gật gật đầu, ôm chăn sang phòng khác.
Nằm giường, Tiểu Ngư Nhi trùm chăn kín đầu, cơ thể run rẩy, mặc dù cô hối hận như , nhưng trong lòng vẫn sợ hãi, cô chắc chắn tức giận, nhưng thế thì , cô chỉ cô là con chỉ thể dựa cô , tiền của cô chỉ thể cho cô tiêu!
Đổng Vân đưa đến bệnh viện, lập tức phẫu thuật, đứa bé mới hai tháng, Đổng Vân nguy hiểm gì, nhưng cô lớn tuổi , bác sĩ bảo cô ở bệnh viện theo dõi hai ngày mới xuất viện.
Đổng Vân yếu ớt giường bệnh, sắc mặt trắng bệch, tay nắm c.h.ặ.t ga giường, nỗi đau của phẫu thuật bằng nỗi đau trong tim cô, trong mắt cô là sự hận thù, cầm điện thoại lên, gọi điện cho Lý Hưng Quốc.
Nửa đêm nửa hôm điện thoại reo, Lý Hưng Quốc đang gõ chữ giật , liếc là Đổng Vân, c.h.ử.i một câu thề, .
Lý Hưng Quốc , điện thoại cứ reo mãi, Lý Hưng Quốc tức giận đập mạnh bàn phím một cái, c.h.ử.i rủa ấn nút .
“Cô bệnh , cái con mụ điên , nửa đêm nửa hôm gọi điện thoại cho gì?”
“Lý Hưng Quốc, đón cái nghiệt chủng của , đừng để thấy nó nữa!” Giọng Đổng Vân yếu ớt nhưng tàn nhẫn.
Lý Hưng Quốc: “Nghiệt chủng cũng là từ trong bụng cô chui , đúng là bệnh nặng, nửa đêm nửa hôm cô nó rảnh rỗi ?”
“ nữa, mang cái nghiệt chủng đó của ! Cái nghiệt chủng đó giống hệt độc ác, đẩy ngã, sảy t.h.a.i , con của nghiệt chủng của g.i.ế.c c.h.ế.t , bây giờ hận thể g.i.ế.c nó!” Đổng Vân gầm lên.
Khóe miệng Lý Hưng Quốc nhếch lên một cái: “Cút cô , đừng hòng đẩy đứa trẻ cho , quyền nuôi dưỡng ở chỗ cô, chỉ cần cô c.h.ế.t, cô nuôi.”
“ nuôi, con của nhà họ Lý các , dựa mà nuôi, vứt hạt giống xong là quản nữa? Nó chính là di truyền cái gốc rễ âm hiểm đó của , đầy một bụng nước . Anh mau mang nó , quyền nuôi dưỡng thuộc về , sẽ quản nó nữa, mà còn nhảm với đừng trách khởi kiện !” Cảm xúc của Đổng Vân kích động, nhiều m.á.u, nhuộm đỏ cả ga giường.
“Tùy cô đại tiểu tiện, khởi kiện ? Ruồi bọ đ.á.n.h rắm, cô dọa ai đấy, một kẻ điên, còn nam nữ, bản sống còn chật vật, tin thẩm phán nào dám phán quyền nuôi dưỡng cho .” Đổng Vân sảy thai, Lý Hưng Quốc vui mừng, gã đều là đàn ông nữa , Đổng Vân dựa mà sinh con nữa? Gã thể sinh cô cũng thể sinh, như mới công bằng.