Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1092: Tấm Mộc Đỡ Đạn
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:23:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng Lão Tam mắng Quan lão đầu xối xả, hóa trong mắt ngoài, Quan lão đầu sớm quan tâm đến Tiểu Vũ nữa, lão già c.h.ế.t tiệt, ngoài mặt cho Tiểu Vũ cái gì, cho thì ít, sớm dọn đường cho Tiểu Vũ ? Cái lão già ôn thần , lấy tấm mộc đỡ đạn đây mà.
Quan lão đầu đang phơi nắng trong sân, hắt xì hắt xì mấy cái liền.
“Thằng ranh con nào đang mắng thế.” Quan lão đầu xoa xoa mũi.
“ là ai cho cô những chuyện ?” Lão Tam tự chứng minh, hỏi vấn đề quan tâm nhất.
Annie mỉm Lão Tam, gì.
Lão Tam dậy, định luôn, chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t với ai chứ, chiều cô quá .
Annie vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Anh Lý, chúng vẫn chuyện xong.”
Lão Tam đầu , như Annie: “Xác định rõ vị trí của cô , là cô chuyện với , cô thứ .”
“Là một phụ nữ họ Đặng cung cấp tin tức cho chúng .” Đối với Annie mà , cô cần giữ bí mật cho bà Đặng, dù cũng là tình báo cô bỏ tiền mua.
“Đặng Minh Hà.” Răng Lão Tam nghiến răng rắc.
Annie gật đầu: “Anh Lý, bày tỏ thành ý của , chúng thể chuyện đàng hoàng, chỉ cần chịu nhượng , giá cả tùy giá.”
“Bà bây giờ đang ở ?” Ánh mắt Lão Tam lạnh lẽo.
Annie , trả lời, ý tứ rõ ràng, , thì hợp tác .
Lão Tam: “Vụ bắt cóc con trai đó, cũng là vì những thứ ?”
Annie sửng sốt một chút: “Bắt cóc gì cơ? Anh Lý, hiểu lầm gì , thể bắt cóc con trai ?”
“Ông nội năm nay hơn chín mươi , suốt ngày lẩm bẩm sống đủ , dạo đang học lái xe đấy, lúc nào đạp nhầm chân ga chân phanh phân biệt , cô xem đ.â.m c.h.ế.t thì .” Lão Tam tự lẩm bẩm một .
Sắc mặt Annie : “Anh Lý, chuyện con trai thật sự rõ, cần đe dọa . Bà Đặng bà ở , nhưng tại cho ?”
Khóe miệng Lão Tam nhếch lên: “ muộn, miệng lắm lời, cô đừng trách, những thứ cô đều , ai với cô là , thì cô tìm đó , đừng bám theo nữa, ông nội lái xe an .”
Nói xong câu râu ông nọ cắm cằm bà , Lão Tam bỏ .
Sắc mặt Annie xanh mét, cái gã chân lấm tay bùn , điều, cô rắp tâm tiếp cận, còn phát hiện.
Hai món đồ đó, lão gia t.ử trong nhà vô cùng coi trọng, nếu cô thể mang về, lão gia t.ử hứa sẽ cho cô mười phần trăm cổ phần tập đoàn, nếu cô cũng nỡ lấy bản mồi nhử, cô còn mang thêm nhiều đồ về, để lão gia t.ử trong nhà cô bằng con mắt khác.
Annie day day mi tâm, hai món đồ đó lấy , cô còn nghĩ cách khác, cô cảm thấy vị trí của Đặng Minh Hà, thể đổi lấy thứ cô .
Lão Tam khỏi quán cà phê, gọi điện cho Ngô Tri Thu: “Mẹ, là Đặng Minh Hà .”
Vốn dĩ đoán là Đặng Minh Hà, Ngô Tri Thu cũng bất ngờ: “Người đàn bà đó gì?”
Lão Tam: “Cô chiếc vòng tay đó là của Lão Phật Gia, còn con dấu riêng của hoàng đế gì đó, nhà thứ đó ?”
“Con dấu riêng của hoàng đế? Nhà gì ? Đặng Minh Hà dối lừa .” Trong nhà chỉ chút đồ đó, đều trong đầu Ngô Tri Thu cả, gì con dấu riêng của hoàng đế nào.
Lão Tam: “Có , con cũng thể đưa cho cô , cô còn Quan lão đầu, phận của Quan lão đầu, Quan lão đầu của chìm, Điền Thanh Thanh chuyện của chìm của Quan lão đầu, chắc Đặng Minh Hà cho phụ nữ đó .”
“Chút chuyện của Quan gia mày, mấy ông già trong vòng tròn của ông vẫn , nhưng chắc bọn họ chỉ là thăm dò, chắc chắn đồ của Quan gia mày năm đó tịch thu , dù những năm nay Quan gia mày từng động đến những thứ đó.” Quan lão đầu cẩn thận, từng ý định động đến những thứ đó.
Lão Tam cảm thấy lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1092-tam-moc-do-dan.html.]
“Người phụ nữ đó nếu tìm mày thì ?” Ngô Tri Thu hỏi.
Lão Tam: “Cô tìm con, con sẽ báo cảnh sát cô trộm mộ hoàng lăng.”
Ngô Tri Thu... “Mày chứng cứ ?”
Lão Tam: “Thuận miệng bừa thôi, con tin cô sạch sẽ như , điều tra vài kiểu gì chẳng lòi chuyện.”
Ngô Tri Thu...
“Vậy cô tốn bao nhiêu công sức tiếp cận mày gì? Muốn mua đồ thì cứ thẳng chứ.”
“Chắc tưởng con là đại gia nửa mùa, trọc phú, thấy gái là dời mắt , bước nổi chân, cô dùng chút thủ đoạn, là con thể dâng cho cô chứ , dù của hoàng đế thì cũng là của Lão Phật Gia, giá cả chắc chắn đều là con trời , nếu cô thể chơi chùa, chẳng tiết kiệm một khoản lớn .” Lão Tam lạnh .
Ngô Tri Thu... Nói lý lắm, đáng tiếc phụ nữ đó gặp đứa con trai là tinh linh bàn tính chuyển thế của bà, tính kế nó cái gì cũng , đừng tính kế tiền của nó.
Nói chuyện với Ngô Tri Thu xong, Lão Tam về xưởng, chiếc vòng tay đó vẫn luôn cất trong két sắt ở văn phòng .
Lão Tam lấy , trái , cũng manh mối gì, may mà năm đó tráo thứ , cho ai , nếu sớm Điền Huân chỉ điểm .
Bận rộn ở xưởng cả ngày, buổi tối Lão Tam tìm Quan lão đầu.
Đem cuộc đối thoại ban ngày với Annie, kể cho Quan lão đầu một lượt.
Lão Tam liếc xéo Quan lão đầu: “Có ông lấy tấm mộc đỡ đạn ?”
Quan lão đầu trợn ngược mắt: “ cần tấm mộc đỡ đạn, dùng Chu Trường Thuận chẳng hơn , cần gì đến , chút nguy hiểm, bán , đặt thời xưa chính là cái đồ Hán gian.”
Lão Tam... “Ông đ.á.n.h rắm, nam nhi Hoa Hạ xương sắt cốt đồng như , thà c.h.ế.t chịu khuất phục, đ.á.n.h c.h.ế.t , cũng thể nào phản bội.”
Quan lão đầu hừ một tiếng: “Đánh c.h.ế.t , phản bội còn nhanh hơn ai hết.”
“Này, cái lão già , vì ông, và con trai chịu bao nhiêu khổ cực, ông nhất định bồi thường cho hai bố con .” Lão Tam giở thói vô .
Quan lão đầu: “Con mụ đó bồi thường cho đấy, dùng !”
Lão Tam: “Lão thất phu, ông mà như , thì đừng trách bán ông!”
“Bán , bán , xem cái già của còn đáng giá mấy đồng.” Quan lão đầu lợn c.h.ế.t sợ nước sôi, tống tiền ông, đừng hòng.
Lão Tam: “Cái lão già , ông cứ keo kiệt , ở bên ngoài vì ông đổ m.á.u đổ mồ hôi, ông cứ lạnh lòng .”
Quan lão đầu: “Cậu đúng là hời còn khoe mẽ, thích lạnh lòng thì cứ lạnh lòng , ăn mày nuôi lợn nái, đéo quan tâm.”
“Lão già c.h.ế.t tiệt, hời cái gì?” Lão Tam trừng mắt Quan lão đầu.
“Cặp đùi trắng nõn đó suốt ngày lượn lờ mắt , chủ động một chút, chẳng sẽ vắt kiệt thành cái xác khô .” Quan lão đầu mờ ám chớp chớp đôi mắt già nua.
Lão Tam: “ gia đình vợ con , loại đó.”
“Cậu là tâm tặc nhưng gan tặc.” Quan lão đầu trào phúng.
Lão Tam: “ mới , ông tưởng ai cũng giống ông chắc, già mà đắn.”
“Chậc chậc chậc, hảo hán chịu nổi ba gạ gẫm, là đắn ? Là cái bánh từ trời rơi xuống đó quá lớn, dám c.ắ.n, giả vờ chính nhân quân t.ử cái gì chứ.”
Hai ông cháu một câu, một câu, việc gì thì đấu võ mồm cho vui.