Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1086: Chiếc bụng hủ bại
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:23:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà cụ hung hăng trừng mắt Lão Tam một cái: “Không con ruột mày , hành hạ đứa trẻ như , mập mạp đáng yêu bao, mày xem bây giờ xương xẩu, gầy rộc cả .”
Lão Tam... Bây giờ gầy , cũng mập hơn Đoàn Đoàn ít, gầy rộc chỗ nào, rõ ràng là tinh thần hơn .
“Bà nội, nó béo quá, ảnh hưởng đến sự phát triển, bây giờ thế là vặn.”
“Mày tự cái chiếc bụng hủ bại của mày , còn con cái.” Bà cụ bực bội .
Viên Viên: “, bố cháu chính là nghiêm khắc với khác, khoan dung với bản , đối xử với bản lắm, ngày nào cũng cùng cháu nửa đêm lén ăn vụng.”
Tô Mạt đỏ mặt, cô và Lão Tam thỉnh thoảng nửa đêm ăn chút đồ, sợ trẻ con khó tiêu nên gọi chúng, ngờ Viên Viên vạch trần ở đây.
“Cái gì gọi là lén ăn vụng, đó là nhà của tao và mày, chúng tao ăn uống quang minh chính đại, mày hài lòng thì tao cho mày ở riêng.” Lão Tam lý lẽ hùng hồn.
Viên Viên... Cậu mới mười ba tuổi, đòi cho ở riêng?
“Cái đồ khốn nạn nhà mày, đứa trẻ mới tí tuổi đầu mày đòi cho nó ở riêng, mày giỏi nhỉ, bản ăn đến mức mỡ chảy đầy mồm, một bụng mỡ bèo nhèo, cho đứa trẻ ăn chút thì ?” Bà cụ mắng Lão Tam.
Lão Tam... “Bà nội, lúc nó ăn còn đang ở phía kìa, gấp cái gì, nó cùng vợ nó ăn sung mặc sướng thể mang theo cháu , giống như bố cháu đồ ăn ngon, mang theo bà ?”
Bà cụ... Hình như vẻ lý.
Ngô Tri Thu trưng cặp mắt cá c.h.ế.t, cái miệng của Lão Tam đúng là ngứa đòn thật.
“Ông nội, ông nội, bố cháu bảo bà cố nuôi đứa con trai như ông vô dụng, đồ ăn thức uống ngon nhớ đến bà cố.” Viên Viên lập tức mách lẻo.
Lý Mãn Thương đen mặt trừng mắt Lão Tam.
Lão Tam cởi giày ném thẳng về phía Viên Viên.
Viên Viên né sang trái, cơ thể vô cùng linh hoạt, dễ dàng né .
Lão Tam tức giận ném nốt chiếc giày còn . Viên Viên né sang , bên là bà cụ, chiếc giày sượt qua đỉnh đầu bà cụ bay ...
Ánh mắt của tất cả đều trừng về phía Lão Tam.
“Lý Lão Tam...” Lý Mãn Thương quát lớn, xách chổi lông gà lên quất một trận tơi bời.
Lão Tam bao lâu đ.á.n.h, cơ thể cũng còn linh hoạt như hồi trẻ, quất cho một trận nhừ t.ử.
“Bố, con bao nhiêu tuổi , bố còn đ.á.n.h con!”
Lý Mãn Thương: “Bao nhiêu tuổi mày cũng là con tao, lão t.ử dạy dỗ thì dạy dỗ!”
“Dùng sức chút ! Chưa ăn cơm !” Bà cụ kéo dài khuôn mặt già nua.
Lão Tam... “Mẹ ơi~”
Ngô Tri Thu... Hình như mười mấy năm thấy cái âm thanh c.h.ế.t tiệt .
Viên Viên khanh khách, cho bố ăn mảnh, đáng đời ăn đòn.
Tiểu Vũ và Quan Bác hôm nay tan sớm, về ăn tối, bình thường hai vợ chồng trẻ chỉ cuối tuần mới về ở.
“Mang theo cơm của chúng nhé, chúng cũng ăn ở đây.” Quan lão đầu và Lưu đại tỷ cũng sang.
“Có chuyện gì vui thế, mặt ông vui như bản nhạc .” Bà cụ trêu chọc, khóe miệng Quan lão đầu ép cũng xuống .
“Bà nội, , con t.h.a.i .” Tiểu Vũ mặt đỏ, chút ngượng ngùng .
“Có t.h.a.i ? Thế thì quá! Thảo nào cái lão già vui đến mức tìm thấy phương hướng nữa.” Bà cụ vỗ tay, vui mừng, dạo trong nhà xảy chuyện , cuối cùng cũng một chuyện vui .
“Được bao lâu ?” Ngô Tri Thu kéo Tiểu Vũ xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1086-chiec-bung-hu-bai.html.]
“Còn hai tháng.” Tiểu Vũ vô thức xoa bụng .
“Ba tháng đầu là quan trọng nhất, cẩn thận, đừng việc mệt nhọc, đừng xách đồ nặng, đồ ở cao cũng đừng lấy, chuyện ăn uống cũng chú ý một chút, những đồ hoạt huyết đều ăn.” Ngô Tri Thu dặn dò, cuối cùng nhỏ bên tai Tiểu Vũ một câu: “Cũng đừng chung đụng.”
Ngô Tri Thu , lời bà dặn dò Tiểu Vũ.
Mặt Tiểu Vũ đỏ bừng: “Mẹ, con .”
“Thế thì , dưỡng t.h.a.i cho đấy.”
“Thảo nào cái lão già nhà ông vui đến thế.” Ông cụ cũng trêu chọc Quan lão đầu.
“ hậu duệ , thể vui , đại ca tối nay uống hai ly nhé.” Quan lão đầu vui, mặt mày hồng hào.
Ông cụ: “Được, hôm nay chuyện vui, tối nay uống hai ly.”
“Có chuyện vui uống hai ly, chuyện buồn bực cũng uống hai ly, mùng một uống hai ly, ngày rằm uống hai ly, ông ngày nào mà chẳng uống hai ly.” Bà cụ vô tình vạch trần.
Ông cụ... Nhiều con cháu ở đây thế , một chút thể diện cũng cho.
“Gọi điện cho lão Cát, bảo ông qua uống hai ly.” Quan lão đầu lấy điện thoại gọi cho ông Cát.
Bà cụ: “Ông tưởng ông là Bảo Gia Tiên , ông điểm danh ai là đó đến, Tiểu Viên cho lão Cát uống rượu .”
“Sống ngày nào ngày , vui vẻ ngày nào ngày , mấy bà già các bà chính là nghĩ thoáng .”
Không bao lâu, ông Cát mặt, bình thường ở nhà Viên đại di căn bản cho ông uống rượu, chỉ thể đến đây uống hai ly, giải tỏa cơn thèm.
Mấy ông lão bày một cái bàn nhỏ, bên ngoài uống, gió mát hiu hiu thổi, vô cùng thoải mái.
Cụng một ly, mấy ông lão uống cạn một , híp mắt , vô cùng thỏa mãn.
“Không mấy ông già chúng còn thể cùng uống bao nhiêu bữa nữa a!” Ông Cát cảm khái.
Quan lão đầu: “Cái lão già nhà ông, ngày vui đừng lời xui xẻo, với cái thể cốt của đại ca , sống thêm mười năm tám năm nữa thành vấn đề, ông mất , hai em uống tiếp.”
Ông cụ... Lời là lời ý gì nhỉ, ông bây giờ chín mươi mấy , là lời ý , sai sai.
“ sống qua ông , năm nay cảm thấy , tay linh hoạt, đầu óc quên, lúc cảm thấy cả ngày cứ mơ mơ màng màng, giống như đang sống .” Ông Cát cảm thấy sức khỏe bằng .
Quan lão đầu: “Toàn nhảm, tại gọi là già vô dụng, là bệnh bệnh , việc nữa , ai mà chẳng già, ai mà chẳng bệnh, nhân lúc còn ăn uống , hưởng thụ là xong.”
Ông Cát thở dài: “ chỉ là yên tâm Tiểu Viên, c.h.ế.t , một bà sống sẽ khó khăn, nếu còn sống, hai chúng còn bạn.”
Ông cụ: “Yên tâm mà c.h.ế.t , căn nhà đó ở đấy, còn lo chuyện dưỡng lão , căn nhà đó mấy trăm vạn, cho ai mà đó dưỡng lão tống chung cho bà , lo bò trắng răng.”
Ông Cát... là hai lão già, chẳng ai , miệng cứ như tẩm độc , một chút cũng an ủi khác, ông mới c.h.ế.t , ông còn sống đủ .
Ăn tối xong, mấy đứa trẻ ở , ở cùng mấy vị lớn tuổi vài ngày, sắp khai giảng .
Lão Tam và Tô Mạt lái xe về nhà.
Trên đường, Tô Mạt vỗ vỗ bụng Lão Tam: “Cái bụng cứ như m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng , béo dễ sinh bệnh, đặc biệt là ở cái tuổi của , sáng mai bắt đầu, ngoài chạy mười cây .”
Lão Tam... “Ngày mai bắt đầu sẽ ăn ít .”
Tô Mạt: “Ăn ít là chắc chắn , vận động cũng là bắt buộc, bóp mồm bóp miệng , cố lên, ông xã, em tin thể .”
“Hay là tối chạy , sáng thật sự dậy nổi.” Lão Tam thương lượng với Tô Mạt.
“Kế hoạch một ngày ở buổi sáng, vận động buổi sáng thể nâng cao tỷ lệ trao đổi chất cả ngày, tăng cường sự tập trung và cải thiện tâm trạng, sinh hoạt sẽ quy luật hơn, vận động buổi sáng nhiều lợi ích, ông xã, em đều là vì sức khỏe của mà suy nghĩ, đừng điều kiện nữa, sáng mai em dậy gọi .”
Lão Tam... “Vợ , là hai cùng vận động .”