“Chỉ tại em nhanh mồm nhanh miệng, cứ tính kế mặt bố em, bây giờ chứ, dã tràng xe cát biển Đông.” Tào Quân cam tâm, hầu hạ bố vợ lâu như , chẳng vớt vát chút lợi lộc nào.
“Em tưởng ông liệt giường , đầu óc cũng còn minh mẫn nữa, ai ngờ ông đều rõ, bây giờ ?” Lương Lệ Quân cũng hối hận, sớm mặt ông già .
“Làm ? Trộn gỏi chứ , bố em đều kết hôn với bà cụ , chúng tính kế ông thế nào, ông liền trả cho chúng thế , di chúc cũng lập , bố em bày rõ thái độ thà để khác hưởng lợi cũng cho chúng .” Tào Quân thấu , bận rộn vô ích một phen.
Lương Lệ Quân c.ắ.n môi: “Bố em là đang giận em, gì thì , em cũng là con ruột của ông , đợi ông nguôi giận, là thôi, chúng nên đến hiếu thuận thì vẫn đến hiếu thuận.”
Tào Quân: “Nếu bố em thật sự nể tình cha con, thì bỏ như , còn đăng ký kết hôn với bà cụ, em ý nghĩa của việc đăng ký kết hôn chứ, chính là bây giờ bố em mất, đều chia cho một nửa gia sản, càng khỏi ông còn lập di chúc, em đến thì tự em đến , đến kẻ ngốc nữa .”
“Em hiểu ? Em đến là vì để hòa hoãn quan hệ , em đến là vì bản em , nếu kết hôn với bố em, thì những chuyện rắc rối ? Còn đều tại .” Lương Lệ Quân sẽ trách bản , đổ cho Lưu đại tỷ.
Tào Quân đau lòng thắt , bưng phân đổ bô hầu hạ lâu như , một chút lợi lộc cũng vớt vát : “Sự đến nước , hết cách , chỉ hy vọng bố em thể lương tâm trỗi dậy thôi.”
Lương Lệ Quân lườm Tào Quân một cái, bố cô mắt mờ , còn cái thứ gọi là lương tâm nữa, cô bây giờ hy vọng bà cụ đó mắc bệnh gì đó, lăn đùng c.h.ế.t, sự việc còn cơ hội vãn hồi.
Bà cụ vẫn đến sáu mươi tuổi , cơ thể cường tráng, Lương Lệ Quân chỉ thể nghĩ mà thôi, hai vợ chồng đều vô cùng hối hận, cách nào.
Buổi tối, lúc Quan lão đầu đón Lưu đại tỷ, Lưu đại tỷ chuyện : “ là Lương Quang Minh tự , tài sản đều cho bà cụ tìm , cũng là tổn thương thấu tim .”
“Nếu ông cắt đứt quan hệ với con trai, con trai con dâu bà cũng nảy sinh lòng tham lớn như , thể cho bọn chúng một nửa bọn chúng đều mang ơn đội nghĩa, coi ông già như tổ tông mà hầu hạ.” Quan lão đầu phân tích.
Lưu đại tỷ nghĩ cũng thấy đúng là như , gia sản của già thường là cho con trai, con gái thể chia chút của nổi là lắm , Lương Quang Minh qua với con trai nữa, cộng thêm mắc bệnh nặng, khiến Lương Lệ Quân và Tào Quân cảm thấy cơ hội độc chiếm tài sản.
“Con trai bà suy nghĩ vẫn chu , ngờ bên phía bà xảy sai sót, nếu bà sống với ông già đó, ông già đó giở trò cũng khó đấy, sự dĩ mật thành, ngôn dĩ tiết bại, thành ngữ tâm tư, mưu ư thâm tư, vẫn là còn trẻ mà.” Quan lão đầu cảm thán một câu.
Lưu đại tỷ... May mà Tào Quân tiếp xúc với lão già c.h.ế.t tiệt , nếu học ba phần công lực của Quan lão đầu, thì bà và Lương Quang Minh chẳng tính kế thấu xương .
“Hai ngày nay ông đến quán , ngoài sắm sửa cho Tiểu Vũ ít đồ.”
Quan lão đầu: “Sắm sửa gì chứ, Mãn Thương và Quan Nghị nhà bọn họ đều sắm sửa cho , bà đừng bận tâm chuyện đó nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1042-cong-da-trang.html.]
“ mua là tâm ý của , ông đừng quản.” Lưu đại tỷ Tiểu Vũ thiếu thứ gì, Ngô Tri Thu Lý Mãn Thương và nhà chồng mấy ngày nay vẫn luôn sắm sửa.
“ quản, quản, vẫn là bà bạn già của , lo cho tính còn lo cho Tiểu Vũ.” Quan lão đầu hì hì, những chuyện nhỏ nhặt , ông quả thực quá để ý.
“Nói nhảm, con cái kết hôn chuyện lớn như , hai chúng đều chưởng quầy rảnh tay, tâm lớn như chứ.” Lưu đại tỷ bực bội .
“ lỗ đ.í.t lớn, tâm đều kéo xuống , ai bảo một bà bạn già như chứ, cái gì cũng cần bận tâm.”
Hai ông bà tay trong tay, dọc đường bàn bạc những đồ sắm sửa cho Tiểu Vũ, đèn đường kéo dài bóng của hai .
Diêm Hỷ Nhi mấy ngày nay cào tâm gãi gan, hôm đó ở rạp chiếu phim cảnh sát đưa , giáo d.ụ.c t.ử tế một trận, mới thả .
Cô trộm thẻ công tác của Quan Bác, là bác sĩ của Bệnh viện Hiệp Hòa, vóc dáng cao ráo của Quan Bác, dáng vẻ trắng trẻo nhã nhặn, cô vẫn luôn nhớ mãi quên.
Lại con quái vật lông lá bên cạnh , c.ắ.n răng đ.á.n.h rắm, nên trò trống gì, còn dựa cô nuôi dưỡng, Diêm Hỷ Nhi cảm thấy từng trận chán ghét, đều là từ một bụng chui , dựa Quan Tiểu Vũ thể bố nuôi giàu như , bây giờ còn tìm đối tượng như .
Diêm Hỷ Nhi dạo vẫn luôn lượn lờ ở bệnh viện, cô dáng dáng , nhan sắc nhan sắc, kỹ thuật kỹ thuật, đàn ông mà, gì ai chịu nổi sự quyến rũ, chỉ cần thể đưa Quan Bác lên giường, đảm bảo sẽ khiến thần hồn điên đảo, thể rời xa .
Lượn lờ hai ngày, Diêm Hỷ Nhi cuối cùng cũng thấy ảnh của Quan Bác bảng bác sĩ khoa xương khớp, lý lịch của Quan Bác, càng khiến Diêm Hỷ Nhi hai mắt sáng rực, đàn ông xuất sắc như chính là chuẩn cho cô , vòng vo bao nhiêu năm, cô đợi chính là !
Quan Bác đang dẫn theo bác sĩ thực tập khám bệnh cho bệnh nhân ở phòng khám.
“Anh rể~~” Một giọng bóp giọng nhão nhoét truyền phòng khám.
Những trong phòng, bao gồm cả bệnh nhân đồng loạt rùng một cái, cửa.
Bác sĩ thực tập và bệnh nhân đầu Quan Bác.
Quan Bác thấy Diêm Hỷ Nhi, nhíu mày một cái, để ý đến Diêm Hỷ Nhi, tiếp tục khám bệnh cho bệnh nhân.
“Anh rể~ Sao để ý đến em !” Diêm Hỷ Nhi ấp a ấp úng bước phòng, mùi nước hoa rẻ tiền, khiến những trong phòng đều nhăn mũi.