Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1006: Mất tích
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:18:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôn sự của Tiểu Vũ và Quan Bác ấn định mùng 1 tháng 5, tạm thời sống ở nhà của Tiểu Vũ, nhà mới của hai để họ tự chọn, Quan lão đầu và Quan Nghị chịu trách nhiệm xuất tiền. Ở rể chỉ là đùa, điều kiện của Quan Nghị cũng .
Lưu đại tỷ xuống lầu tìm Ngô Tri Thu: “Tri Thu , mở một tiệm ma lạt thang, bà thấy ?”
Ngô Tri Thu... “Bà còn mở tiệm nữa ?”
Bà cụ đang ghế bập bênh phơi nắng, thấy tiếng động bèn hé mí mắt lên: “Lão già c.h.ế.t tiệt đó nuôi nổi cô ?”
Lưu đại tỷ vội vàng xua tay: “Không bác, chỉ là cháu chịu yên . Mấy hôm nay cháu ngoài mua đồ, thấy tiệm ma lạt thang đó đông khách lắm. Cháu xem , chủ yếu là cái nước lẩu đó, còn đơn giản hơn cả cháu mở tiệm ăn sáng, lợi nhuận đặc biệt cao, cháu động lòng , bắt cháu cứ thế , cháu chịu nổi.”
“Mệt lắm, đừng nữa, rảnh rỗi việc gì thì ngoài dạo, chẳng còn sống bao nhiêu năm nữa, hưởng phúc .” Ngô Tri Thu khuyên nhủ.
“Mệt gì , pha chế nước lẩu xong, phần còn thì thuê , chỉ việc thu tiền, mệt mà việc để , còn kiếm tiền, mấy.” Lưu đại tỷ quyết tâm, thử một phen.
“Được, thôi.” Ngô Tri Thu cảm thấy cũng , Lưu đại tỷ chỉ hứng thú với đồ ăn, nếu mệt thì cứ thôi.
Hai khỏi nhà, bà cụ thở dài: “Trẻ tuổi thật , vẫn còn sức để lăn lộn.”
Gần khu nhà một tiệm, là tự chọn, 15 tệ một cân, Ngô Tri Thu vẫn là đầu tiên ăn.
“Bà thấy , chỉ mấy thứ rau xanh, miến, cá viên mà 15 tệ một cân, nếu ở chợ mà dám bán đắt thế , chắc đ.á.n.h c.h.ế.t.” Lưu đại tỷ .
Ngô Tri Thu mà ê cả răng, giá đỗ, bắp cải, rong biển, miến mà 15 tệ một cân?
Hai chủ yếu đến nếm thử mùi vị, gắp nhiều, lên cân mà cũng hơn ba mươi tệ.
Ngô Tri Thu đồ trong tủ mát, phần lớn đều ngâm trong nước, hai cân đồ thì một nửa là nước, hèn chi Lưu đại tỷ thấy vụ ăn đỏ mắt thèm thuồng.
“Hai bác gái đợi một lát nhé, nước lẩu vẫn nấu xong.” Cô bé thu ngân , họ mở cửa thì hai bà bác đến .
“Không , chúng vội.” Lưu đại tỷ híp mắt, trò chuyện với cô bé thu ngân, ánh mắt quét trong bếp.
Hai mươi phút , một bát ma lạt thang lớn dọn lên bàn, Ngô Tri Thu nếm thử một miếng: “Đừng chứ, ngon thật đấy!”
“Vị khá ngon, bây giờ tiệm đông khách lắm.” Lưu đại tỷ từ từ húp nước lẩu, nếm thử mùi vị bên trong, lấy giấy b.út , lén lút ghi chép như kẻ trộm.
Hai mất hơn nửa ngày, chọn những tiệm đông khách ăn thử năm sáu nhà. Ngô Tri Thu cũng chứng kiến việc buôn bán ma lạt thang bây giờ đến mức nào, đến giờ ăn bắt đầu xếp hàng, đầu tư ít mà hiệu quả nhanh.
Lưu đại tỷ cảm thấy hòm hòm , bèn chuẩn mua nguyên liệu, về nhà thử nghiệm, lúc điện thoại reo lên.
Lưu đại tỷ điện thoại lạ, tám phần mười là đứa con nghiệt ngã , lát nữa mua cái sim khác, dùng nữa.
Điện thoại gọi mấy , đổi sang máy bàn, Lưu đại tỷ bắt máy.
“A lô, xin chào, bà là bà Lưu ? là đồn cảnh sát phường Xuân Thành.”
Lưu đại tỷ: “, là .”
Đầu dây bên : “Bây giờ bà đang ở , cần chúng giúp đỡ , con dâu bà đến báo án, bà mất tích .”
Lưu đại tỷ: “Đừng cô bậy, mất tích, chỉ là để ý đến họ, bảo họ đừng tìm , cứ coi như , cũng coi như đứa con trai .”
Đối phương: “Có mâu thuẫn gia đình thì nhất nên giải quyết trực tiếp, đỡ để nhà lo lắng.”
Lưu đại tỷ khẩy, lo lắng cho bà, đúng là chuyện nực : “Đồng chí, nhân quyền chứ, liên lạc với họ phạm pháp chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1006-mat-tich.html.]
Đối phương... “Đây là quyền lợi của bà, nhưng họ tìm thấy bà khó tránh khỏi lo lắng.”
“Vậy phiền chuyển lời, khỏe, đừng tìm , dù c.h.ế.t cũng cần họ bận tâm, họ bất cứ chuyện gì cũng cần báo cho , chúng già c.h.ế.t qua với , cứ coi như dưng. Đồng chí, cứ , phiền công việc của nữa.” Lưu đại tỷ cúp máy.
Anh công an đối diện liếc Lương Lệ Quân đang trơ mắt .
“Mẹ chồng cô bà khỏe, bà liên lạc với các , xin các đừng phiền bà .”
Lương Lệ Quân cuống lên, phiền bà , trong nhà hai đang đợi bà về hầu hạ kìa.
“Đồng chí công an, chồng gãy xương sống đang viện, chồng vẫn , thể báo cho bà .”
Công an khó xử Lương Lệ Quân: “Mẹ chồng cô già c.h.ế.t qua với các , chuyện gì cũng cần báo cho bà , bà cũng cần các lo.”
Lương Lệ Quân: “Đồng chí công an, chồng lẫy thôi, chúng chút mâu thuẫn, bà chỉ mỗi chồng là con trai, chúng lo cho bà thì ai lo. Đồng chí, giúp chúng chuyển lời nữa , cứ chồng nhập viện , chồng sẽ bỏ mặc con trai .”
“Vậy thử xem .” Vừa nãy công an chậm một chút là Lưu đại tỷ cúp máy .
Điện thoại gọi đến, Lưu đại tỷ bất đắc dĩ thở dài: “Đồng chí, rõ ràng .”
“Chuyện là thế , con trai bà gãy xương sống, bây giờ đang ở bệnh viện.”
Lương Lệ Quân hiệu cho công an đưa điện thoại cho ả.
Công an đưa điện thoại cho Lương Lệ Quân, liền thấy giọng Lưu đại tỷ trong ống .
“Nó sống c.h.ế.t đều liên quan đến , sống c.h.ế.t cũng tìm nó.”
Lương Lệ Quân thở hổn hển mấy : “Mẹ, đừng lẫy nữa, hôm qua con và Tào Quân đưa bố con đến chỗ , Tào Quân cẩn thận...”
Đầu dây bên truyền đến tiếng tút tút báo bận.
Lương Lệ Quân tức giận gọi , điện thoại của Lưu đại tỷ tắt máy.
“Đồng chí, thể giúp liên lạc , chồng là con trai ruột của bà , bà thể bỏ mặc ? Hôm chúng còn đưa cho bà hai vạn tệ cơ mà, bà thế là l.ừ.a đ.ả.o .”
Công an: “Đưa tiền cho bố là chuyện đương nhiên, chồng cô bây giờ tròn nghĩa vụ phụng dưỡng, chứ để già tiếp tục nuôi dưỡng, thể liên quan đến l.ừ.a đ.ả.o .”
“Vậy bà cũng thể mất tích chứ?” Lương Lệ Quân tức tối .
Công an: “Đây là quyền lợi của bà .”
Lương Lệ Quân tức đến mức đầu óc ong ong, nhưng chẳng gì , cảnh sát cũng giúp ả tìm , ả cũng hết cách. Trong nhà hai liệt giường, ngày nào cũng thuê hộ lý, lấy tiền mà thuê.
Lương Lệ Quân cửa đồn cảnh sát lâu, cuối cùng quyết định đưa Lương Quang Minh viện dưỡng lão. Trước khi đưa viện dưỡng lão, nghĩ cách để Lương Quang Minh sang tên hai căn nhà cho ả.
Lương Lệ Quân tìm một văn phòng luật sư để tư vấn. Tình trạng của Lương Quang Minh thể bày tỏ rõ ràng ý nguyện của , sang tên công chứng đều , chỉ thể hầu hạ Lương Quang Minh cho , đợi ông thể bày tỏ chính xác ý nguyện chủ quan của mới .
Lương Lệ Quân hỏi về chuyện chồng mất tích.
Luật sư cho cách nào, nếu đổi vị trí, Tào Quân phụng dưỡng già thì tuyệt đối , nhưng già chủ động cắt đứt liên lạc thì cách nào.
Mất toi hai trăm tệ mà chẳng giải quyết vấn đề gì, Lương Quang Minh đành để ả tự hầu hạ, tạo sự hiện diện mặt cha già, đợi ông thể bày tỏ rõ ràng thì dỗ dành ông sang tên.
Bên phía Tào Quân ả cũng tự hầu hạ, thuê hộ lý thì nổi, nếu đưa cho mụ già c.h.ế.t tiệt hai vạn tệ thì , đúng là dã tràng xe cát biển Đông.