Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1000: Kết hôn rồi
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:18:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , Lưu đại tỷ dậy sớm, sửa soạn bản , đắp một miếng mặt nạ hôm qua tặng, mặc xong quần áo mới, ngoài cửa vang lên tiếng pháo.
Tiểu Vũ đẩy Quan lão đầu, phía là Lý Mãn Thương, Ngô Tri Thu, Lý Mãn Độn, Lưu Thúy Hoa, Lão Nhị, Xuân Ni, Lão Tam, Tô Mạt, Hồ Đại Lạt Ba, Tăng Lai Hỉ, Bạch Tiền Trình, Tưởng Phân, Viên đại di, gia đình Quan Bác, tất cả đều đến.
Hàng xóm còn dậy, thấy động tĩnh, vội vàng mặc quần áo xem náo nhiệt.
Lưu đại tỷ đón: “Sao sớm thế?”
“Ông cháu bây giờ là nổi tiếng, sớm cho ít ,” Tiểu Vũ nhỏ giọng .
Quan lão đầu hôm nay mặc một bộ Đường trang màu đỏ sẫm, đội tóc giả màu đen, đeo một bộ răng giả trắng bóng, trông tinh thần.
“Bà nó ơi, đến đón bà đây,” Quan lão đầu rạng rỡ.
“Ừm, chúng thôi.” Vốn định mời uống nước, nhưng Quan lão đầu thấy tìm vợ cũng .
“Dì Lưu, gì cần mang ạ?” Lão Nhị, Lão Tam tiến lên giúp đỡ.
“Trên giường hai cái chăn mới, còn mấy cái túi , cầm là .” Lưu đại tỷ vội nhà sắp xếp.
“Chị Lưu, hôm nay chị thật đấy, trông trẻ ít,” Hồ Đại Lạt Ba trêu chọc.
“Làm cả tóc và mặt ,” khách hàng kỳ cựu Ngô Tri Thu bình luận.
“Chính là ở tiệm của cô đấy, đắt đến nỗi tối qua ngủ ,” Lưu đại tỷ .
“Làm ở tiệm cháu , dì Lưu chắc là nhắc đến cháu , nhắc đến cháu thế nào cũng giảm giá cho dì năm mươi phần trăm,” Lão Tam hì hì .
“Trời ạ, thế thì lỗ to ,” Lưu đại tỷ vỗ đùi .
Lão Tam: “Lần đến cứ nhắc tên cháu, giảm giá gãy xương cho dì luôn.”
“Cút! Ngày vui mà tiếng , mày , tặng bà xã tao một cái thẻ của tiệm chúng mày, loại mà bà lúc nào thì , cần tốn tiền ,” Quan lão đầu khách khí .
“Ông đừng bậy, ăn dễ dàng, chi phí lớn như , lớn tuổi , còn gì nữa,” Lưu đại tỷ vội ngăn .
“Bà nó cứ , tuổi lớn thì cũng , là điều kiện.” Quan lão đầu hào phóng .
“Dì Lưu, ông già tiền, tiêu hết , cháu đưa thẻ cho dì, ông đưa tiền cho cháu, cháu chắc chắn lỗ,” Lão Tam hì hì.
Quan lão đầu mắt cá c.h.ế.t: “Thằng nhóc thối, tao kết hôn, mày tặng tao cái thẻ, còn đòi tiền tao?”
Lão Tam: “Anh em ruột cũng sòng phẳng.”
Quan lão đầu: “Trả hết những thứ tao tặng mày!”
“Ông tặng cháu cái gì? Sao cháu nhỉ?” Lão Tam ăn vạ.
“Ây, cái thằng nhóc vô ơn bạc nghĩa,” Quan lão đầu mắng.
Lưu đại tỷ cảm thấy như thời còn ở chung trong đại tạp viện.
Bên ngoài, Ngô Tri Thu đang chia kẹo cho hàng xóm.
Hàng xóm tò mò Quan lão đầu: “Sao xe lăn thế, cũng là tàn tật ?”
Ngô Tri Thu vội giải thích: “Không , gãy xương chân, nhưng sắp khỏi , liệt, sức khỏe lắm.”
“Vậy thì , tuổi , sức khỏe là , đừng giống như ông bố vợ của con trai bà ,” hàng xóm , vơ một nắm kẹo nhét túi, là sô cô la, kẹo đắt tiền, ông già điều kiện tồi, thảo nào Lưu đại tỷ nỡ chi hơn một nghìn để tân trang bản .
Ngô Tri Thu liếc trong nhà, nhỏ giọng hỏi: “Con trai chị Lưu đến ?”
Người hàng xóm bĩu môi: “Hai vợ chồng ngày nào cũng đến, hôm con dâu còn đ.á.n.h với chị Lưu, chúng giúp đ.á.n.h đuổi con dâu . Tối qua trời nhá nhem đến, ở đến nửa đêm mới . Hai vợ chồng đó xa độc ác, dạng , chị Lưu đừng hòng trông cậy thằng con đó.”
“Hai vợ chồng đó chị Lưu tìm bạn đời mới ?” Ngô Tri Thu hỏi, mấy hôm nay bận rộn mua đồ cho Quan lão đầu cũng kịp hỏi Lưu đại tỷ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1000-ket-hon-roi.html.]
“Chắc là , chẳng loạn lên , thể yên tĩnh để các đến đón . Các cũng đừng lề mề nữa, mau , đoán một lát nữa hai vợ chồng đó đến, khi còn đưa cả ông già liệt đó đến.” Người hàng xóm vơ một nắm kẹo.
Ngô Tri Thu nhét hết kẹo còn cho hàng xóm: “Chị gái, nhà nào thì chị giúp chia cho họ, chúng đây.”
Bà thím vui vẻ mặt: “Được, giao cho , các mau . Yên tâm, hai vợ chồng đó đến, chúng cũng cho họ chị Lưu .”
Ngô Tri Thu chính là ý đó, ít nhất hôm nay yên .
“Vất vả cho chị gái ,” Ngô Tri Thu xong liền nhà.
“Chú Quan, chị Lưu, đồ đạc lấy xong , chúng thôi.”
“Được, thôi, bà nó,” Quan lão đầu nắm tay Lưu đại tỷ.
Lưu đại tỷ khi còn đem một ít gạo, mì, dầu trong bếp, rau thịt trong tủ lạnh cho hàng xóm.
Lại một tràng pháo nổ, xe rời khỏi hẻm.
“Ông già đó trông , nhưng vẻ dáng,” hàng xóm tụ tập bàn tán.
“Tuổi , còn gì nữa, chỗ nào mà nhão, tác dụng gì, sức khỏe , điều kiện mới là thật. Xem kẹo phát là điều kiện tồi.”
“Thế nào cũng hơn là gả cho một ông liệt, lát nữa hai vợ chồng đến tức c.h.ế.t .”
“Này, chúng đừng nhé, hỏi thì cứ bảo . Tiểu Lưu khó khăn lắm mới tìm bạn đời, đừng để hai đứa súc sinh đó phá hỏng.” Bà thím lấy một túi kẹo .
“, chúng đều , cứ để hai vợ chồng đó loanh quanh, tức c.h.ế.t chúng nó.”
Hàng xóm ha hả.
Bên nhà họ Lý, xe chạy đến cổng lớn, đốt một tràng pháo, Lưu đại tỷ và Quan lão đầu sân riêng, khu chung cư lớn, sợ nhận Quan lão đầu.
Tòa nhà của nhà họ Lý dán chữ Hỷ màu đỏ thẫm.
Lưu đại tỷ mặt nóng bừng: “Lớn tuổi thế , mấy cái gì.”
“Chú Quan còn hài lòng , chỉ trải t.h.ả.m đỏ thôi,” Hồ Đại Lạt Ba trêu chọc.
“Ông chỉ tiêu tiền lung tung,” Lưu đại tỷ trách yêu.
Tầng cùng, chữ Hỷ màu đỏ thẫm, cửa trải t.h.ả.m đỏ, trong nhà treo hoa giấy, bóng bay, đỏ rực.
Quan lão đầu kéo Lưu đại tỷ nhà : “Thế nào, gì hài lòng thì sắm thêm.”
“Còn sắm gì nữa, ông đừng chút tiền là đốt,” Lưu đại tỷ vỗ nhẹ Quan lão đầu một cái.
Quan lão đầu toe toét, lớn tuổi thế , đây là đầu tiên trang trí phòng tân hôn long trọng như . Nhìn Lưu đại tỷ, lòng ông thấy yên , thật sự nhà, bất kỳ toan tính nào.
“Anh cả, nhà của tồi, mua cho em một căn ,” Quan lão đầu đang cảm động, câu cắt ngang cảm xúc.
“Tao nợ mày , tao kết hôn, mày tặng tao một căn, còn bắt tao mua cho mày, mặt mày to thế?” Quan lão đầu bực bội đáp trả Quan Nghị.
Quan Nghị hì hì, cũng tức giận: “Chị dâu, chào chị, là em chồng của chị, Quan Nghị, là một kẻ độc , chị dâu thể quan tâm đến chứ?”
Lưu đại tỷ ngơ ngác, Quan lão đầu còn ?
Chuyện của Quan Nghị bà còn .
“Chị dâu mày còn mày tồn tại, mày mau chỗ khác cho mát. À , tao kết hôn, mày thể đến tay chứ?” Quan lão đầu liếc Quan Nghị, nếu Quan Nghị dám tặng gì, ông sẽ khai trừ Quan Nghị khỏi gia tộc.
Quan Nghị cảm nhận sự uy h.i.ế.p: “Anh gia chủ chẳng gì cả, nên để mới .”
“Đừng nhảm nữa, đến tiết mục tặng quà ,” Quan lão đầu chút khách khí.