Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền! - Chương 357: Ngoại truyện: Lục Tiểu Tuyết và Chu Văn An (1)

Cập nhật lúc: 2026-01-09 19:09:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W0Hmby8sW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày thứ bảy khi trở về Kinh đô.

Lục Tiểu Tuyết đột nhiên ngất xỉu.

Vị khách hàng đang cùng cô đàm phán giật , bế cô lên đưa đến bệnh viện.

Phó Thịnh phụ nữ giường, khỏi nhíu mày.

Mang thai? Sao m.a.n.g t.h.a.i chứ?

Không đúng... cô kết hôn ? Chuyện từ khi nào , bao giờ thấy đối tượng của cô ?

Phó Thịnh chút nản lòng, cả ngả ghế.

Vậy là bao lâu nay liếc mắt đưa tình cho lợn xem ?

Đây còn bắt đầu thất tình ?

Phó Thịnh khỏi tặc lưỡi một tiếng.

Lúc đầu theo cha đến nhà máy để bàn chuyện ăn, gặp Lục Tiểu Tuyết cũng dắt theo bên cạnh.

Có thể là nhất kiến chung tình.

Sau khi về nhà, điều tra thì thôi, điều tra một phen mới giật , phụ nữ còn là nhà vô địch Olympic.

Lần Phó Thịnh càng hứng thú hơn.

Thỉnh thoảng lấy cớ mở rộng kinh doanh mới để tiếp xúc với đối phương.

Sau đó... thì đó nữa.

Chu Văn An về đến nhà nhận điện thoại của bệnh viện, vội vã chạy đến.

Vừa cửa thấy một đàn ông cao lớn trai bên cạnh Lục Tiểu Tuyết.

Anh ngũ quan tuấn tú, chải đầu vuốt ngược, ánh mắt dò xét từ xuống một lượt, gật đầu một cách khó hiểu.

Phó Thịnh hiểu .

Đột nhiên hiểu .

Người đàn ông mắt quả thực quá trai.

Chu Văn An chạy một mạch đến bên giường, ngay cả một ánh mắt cũng thèm liếc đối phương.

Phó Thịnh bên cạnh liếc tay , khẽ một tiếng thu : "Chào , là chồng của bà chủ Lục , là đối tác của cô , Phó Thịnh."

Chu Văn An lúc mới nhận trong phòng chỉ Lục Tiểu Tuyết, lông mày lạnh lùng xuống: "Chào , phiền ."

"Không phiền, nên mà, nhưng bà chủ Lục mới mang thai, cần chú ý nhiều hơn." Sự lạnh lùng của , Phó Thịnh để tâm, chỉ thấy nhún vai, nhẹ nhàng .

"Cái gì??? Anh gì?" Chu Văn An nghi ngờ tai nhầm: "Mang thai? Là loại m.a.n.g t.h.a.i sinh con ..."

... Nếu thì ? Còn loại m.a.n.g t.h.a.i cần sinh con ?

Phó Thịnh cố nén ý trợn mắt: " ."

Chu Văn An cả ngây , đó ánh mắt rơi bụng Lục Tiểu Tuyết.

Giây tiếp theo, cả bật dậy, xông đến mặt Phó Thịnh, nắm lấy tay , vẻ mặt ngốc nghếch: "Cảm ơn cảm ơn, hôm nào mời ăn cơm... ha ha ha, sắp bố ?

sắp bố !!?"

Tiếng hét của Chu Văn An, trực tiếp Lục Tiểu Tuyết tỉnh giấc.

Chỉ thấy cô đột ngột mở mắt, cả dậy!

"Anh gì! Chu Văn An! Chúng mới một tháng gặp! Anh cho đội mũ xanh !" Lục Tiểu Tuyết nghiến răng nghiến lợi trừng mắt đối phương, hận thể c.ắ.n nát cổ .

Phó Thịnh Chu Văn An buông , đưa tay sửa quần áo.

Ừm, hai kẻ ngốc.

"Vợ ơi! Em ! Chắc chắn là con của chúng mà! Em m.a.n.g t.h.a.i , em sắp !" Chu Văn An hì hì áp sát, mặt cọ mặt cô.

Lục Tiểu Tuyết ngơ ngác, , mỗi họ đều dùng biện pháp phòng ngừa mà?

"Mỗi chúng đều..."

"Có lẽ chất lượng lắm..." Cô , Chu Văn An liền phản ứng , đảo mắt một vòng, .

Lục Tiểu Tuyết thấy, Phó Thịnh bên cạnh thấy, hừ một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-70-lam-nguoi-vo-hien/chuong-357-ngoai-truyen-luc-tieu-tuyet-va-chu-van-an-1.html.]

! Chắc chắn là !

đây đều là chuyện riêng tư của , tiếp thì chút đạo đức.

"Bà chủ Lục, nếu cô tỉnh , , buổi chiều còn chút việc." Phó Thịnh ho khan một tiếng, chút tự nhiên .

Lục Tiểu Tuyết lúc mới phát hiện bên cạnh còn , rạng rỡ: "Lần cảm ơn ông chủ Phó nhiều, hôm nào mời ăn cơm."

Thôi , hổ là vợ chồng.

Phó Thịnh mấy câu khách sáo, rời .

Buổi chiều Lục Tiểu Tuyết cùng Chu Văn An về nhà.

Vừa về đến nhà, cô liền vội vàng gọi điện thoại về quê.

Điện thoại reo lâu mới nhấc máy.

"Alô..." Giọng đàn ông vẻ già nua và khàn khàn.

Tay Lục Tiểu Tuyết đang cầm điện thoại dừng một chút, cũng đoán tình hình của Lưu Duyệt hiện tại nhiều chuyển biến : "Bố... ạ?"

"...Đang ngủ."

"Có thể cho điện thoại ạ." Lục Tiểu Tuyết , Lưu Duyệt chắc chắn ngủ, từ khi ông bà ngoại qua đời, bà cả đêm ngủ , đều dựa t.h.u.ố.c ngủ do bác sĩ kê.

"Được..." Đối phương im lặng một lúc, mới lên tiếng.

Điện thoại đặt bàn, lâu trong ống vang lên tiếng điện thoại nhấc lên.

"Alô?"

"Mẹ... con t.h.a.i ..."

Đối phương im lặng một lúc: "Có t.h.a.i ? Vậy chú ý một chút... bao lâu ?"

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người

"Nói là hai tháng ... Mẹ, con thèm cơm nấu, cứ nôn suốt, trong lòng khó chịu, ăn gì cũng ngon, mấy ngày ăn uống t.ử tế ...

Khi nào đến, con ăn thịt kho, xương hầm... lẩu lòng lợn của ..." Lục Tiểu Tuyết đến mức tự thấy đói.

Đối phương im lặng: "Ngày ... ngày về. Con ăn uống ngoan ngoãn, ăn gì thì bảo em trai mua...

Văn An ?"

"Vâng, , hôm nay con còn ngất , bác sĩ con thiếu dinh dưỡng còn thiếu m.á.u... Mẹ, con sợ." Lục Tiểu Tuyết quấn dây điện thoại, giọng tủi .

Bên ống khẽ thở dài một tiếng: "Đừng nghịch dây điện thoại... Mẹ ngày về .

Hai ngày ăn thì ăn, uống thì uống, dù ăn cũng ăn hai miếng ?

Nhất định ngủ ngoan, thì công ty nữa, hai ngày phá sản .

phá sản thật cũng , tiền."

Hiếm khi Lưu Duyệt lải nhải nhiều như , mắt Lục Tiểu Tuyết khỏi đỏ hoe.

Cô thật sự sợ, khoảnh khắc m.a.n.g t.h.a.i cô vui, đó là cảm giác sợ hãi những điều .

Có thể thể gì, cô đều ...

Cô thật sự thể trở thành một ? Cô thể chăm sóc đứa trẻ ? Thật sự thể chăm sóc cho nó ?

Càng nghĩ cô càng sợ.

"Mẹ... mau đến, con nhớ ..."

"Ừ, đừng sợ, sắp về ."

Lưu Duyệt dặn dò mấy câu, đó điện thoại cúp.

Lục Tiểu Tuyết ngơ ngác ghế, hai tay đặt bụng, chớp chớp mắt.

Cô thật sự sắp ?

Thời gian tiếp theo, Chu Văn An xin nghỉ phép ở viện, khi Lưu Duyệt trở về, thể nào về .

Cũng quan tâm đối phương đồng ý , bây giờ chắc chắn thể rời .

Mỗi ngày đều như hầu hạ thái hậu, hầu hạ Lục Tiểu Tuyết.

Ngay cả xuống giường cũng dìu.

Khiến Lục Tiểu Tuyết tức giận đầu đá cho một cái.

 

Loading...