Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền! - Chương 252: Ở Rể
Cập nhật lúc: 2026-01-09 16:59:07
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Duyệt Mai và Ô Lực Sơn chuyện mãi cho đến giờ cơm trưa.
Dù cũng là em gái , Diệp Mân nhanh ch.óng tha thứ cho cô.
Lúc ăn cơm trưa, hai bước , trông vẻ trò chuyện vui vẻ.
Ô Lực Cách và Ô Lực Đặc , xem phụ nữ sắp trở thành chị dâu của họ !
"Nói chuyện thế nào ?" Diệp Mân ghé sát , nhỏ giọng hỏi.
Lý Duyệt Mai nhướng mày, gắp một đũa thức ăn: "Rất , giống những em từng gặp đây."
"Vậy thì , thì , em , dì thấy là thấy em chắc chắn sẽ thích. Thấy , vẫn là dì hiểu em nhất, đúng !" Diệp Mân dùng khuỷu tay huých Lý Duyệt Mai bên cạnh, rạng rỡ.
Lý Duyệt Mai nhanh ch.óng liếc Ô Lực Sơn nháy mắt với Diệp Mân.
Quay đầu , cô thấy đang cau mày một lời, điều chút giống bà.
Thấy ánh mắt thỉnh thoảng về phía dì, cô còn hiểu gì nữa, nụ mặt lập tức thu một chút: "Dì, con hồ đồ ?"
Diệp Mân ha hả: "Đừng chuyện nữa, ăn cơm, ăn cơm . Lát nữa ăn xong em dẫn Ô Lực Sơn rạp xem phim , đầu khỏi núi lớn chắc xem phim bao giờ ."
Ô Lực Sơn thành thật gật đầu: "Vẫn ạ."
"Chưa thì lát nữa để Tiểu Mai dẫn cháu ." Diệp Mân gật đầu hài lòng, để ý đến Diệp Phi bên cạnh.
Bữa cơm ăn nhanh.
Mấy đứa nhỏ ăn xong liền tìm bọn Chu Văn An chơi.
Lưu Duyệt và Lục Thành dẫn theo Ô Lực Cách và Ô Lực Đặc cũng cáo từ.
Ô Lực Sơn cũng , chân kịp bước Lục Thành ấn vai giữ : "Cô gái nhà lát nữa dẫn chú xem phim, chú đấy, cả!"
Ô Lực Sơn chút bối rối qua : "Vậy gì?"
Lục Thành liếc trong, lén lút nhét mấy đồng túi , đây là tiền thưởng đơn vị phát cho họ, nhiều, mỗi năm mươi đồng. Vốn dĩ là giao tận tay họ, nhưng mấy tên thấy cái gì cũng mua, Lục Thành dứt khoát đòi tiền.
Bây giờ thì ích .
"Lát nữa chú lanh lợi một chút, nhớ giành trả tiền, tiền bỏ túi chú ." Lục Thành sợ năm đồng đủ, nghĩ nhét thêm năm đồng nữa: "Nhớ trả giá đấy nhé! Không trả giá là đồ ngốc, ?"
Ô Lực Sơn nắm c.h.ặ.t tiền trong túi, cau mày gật đầu, ghi nhớ hết những lời dặn dò của Lục Thành.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
"Nhớ kỹ, để phụ nữ trả tiền, ?" Lục Thành yên tâm, dặn thêm một nữa.
Ô Lực Sơn trịnh trọng gật đầu: "Nhớ ! Không để phụ nữ trả tiền!"
Hắn hề né tránh, giọng to dõng dạc!
Mọi trong nhà thấy đều bật thành tiếng.
Lục Thành gì, chỉ dẫn mấy rời .
"Anh Thành, trai em ?" Ô Lực Cách chút lo lắng trong sân, chân của Ô Lực Đặc từ lúc về đến giờ từng dừng .
Lục Thành thở dài, uống cạn bát t.h.u.ố.c bắc tay: "Không , !"
Đây là thứ mười câu .
Lưu Duyệt ghế, khâu mũ cho em bé, trong giỏ còn một chiếc áo của Lục Thành.
Từ khi lục trong tủ quần áo bộ đồ do Lưu Duyệt may, liền vui. Trong nhà ai cũng quần áo do Lưu Duyệt may, chỉ là .
, ngày nào cũng chằm chằm tủ quần áo, mãi đến khi Lưu Duyệt tự nhận .
Lưu Duyệt bên : "May, ngày mai em may cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-70-lam-nguoi-vo-hien/chuong-252-o-re.html.]
Bên Lục Thành hời còn vẻ: "Thôi , may quần áo cho mệt lắm, quần áo mặc , cần may cho ."
"Thật ?" Lưu Duyệt nhướng mày : "Vậy , thế thì em may nữa."
Lục Thành ngẩn , hì hì: " nếu em mệt thì may cho một bộ , nhất định sẽ mặc, ngày nào cũng mặc. Em , quần áo của bọn họ đều do vợ may, ghen tị lắm!"
"Ừm, bây giờ em ." Lưu Duyệt chút buồn .
"Vợ thật! Ôi, vợ là nhất đời, hì hì, cũng !" Lục Thành khen tới khen lui tự khen cả .
"Sao ?"
"Anh mắt mà! Anh mà! Cưới vợ như em! Hì hì!" Lục Thành ôm vai Lưu Duyệt, mái tóc ngắn cọ cọ cổ cô, để ý đến vẻ mặt sững sờ của Lưu Duyệt.
Đến tối.
Trời tối mịt, Ô Lực Sơn mới từ bên ngoài trở về.
Ô Lực Cách và Ô Lực Đặc lập tức xúm : "Thế nào ? Thế nào ?"
"Anh, ? Sao về muộn thế!"
Vẻ mặt Ô Lực Sơn lắm, xua tay với hai em, gì phòng.
Điều khiến Lục Thành và Lưu Duyệt thấy động tĩnh bước đều ngẩn .
"Chuyện gì ? Sắc mặt trông lắm, là hỏi xem?" Lưu Duyệt huých Lục Thành bên cạnh, nhỏ giọng .
Lục Thành cũng ý , sửa quần áo cùng bọn Ô Lực Cách.
"Chuyện gì ?" Lục Thành đóng cửa , lên tiếng hỏi.
Ô Lực Sơn giường, lấy gối úp lên đầu, nghĩ đến những lời Lý Duyệt Mai hôm nay, bực bội lật .
Cô là con một, còn hai em trai, cô hy vọng sẽ ở rể.
Hắn hỏi ở rể nghĩa là gì.
Cô ở rể nghĩa là con cái sinh đều theo họ , tương đương với việc gả cho cô .
Ô Lực Sơn bực bội dậy: "Cô ở rể."
Lục Thành chớp chớp mắt, ngoài một buổi chiều mà từ "ở rể" : "Đừng nghĩ đến vấn đề vội, chú xem chú ưng cô , nghĩ xa thế gì?"
Ô Lực Sơn thế nào là ưng, thế nào là ưng: "Nghĩa là ?"
"Nghĩa là khi chú thấy cô cảm giác rung động , vác cô về nhà ." Lục Thành giải thích.
Ô Lực Sơn nghĩ một lúc lắc đầu, , ngại ngùng, nhưng tuyệt nhiên rung động.
"Vậy là chú thích cô , thế thì cần suy nghĩ chuyện ở rể nữa. Đợi chú bộ đội, sẽ giới thiệu cho chú hơn." Lục Thành dậy, vỗ vai : "Không thì tối nay chú thử xem xem."
"Xem cái gì?" Ô Lực Sơn khó hiểu hỏi.
"Xem trong mơ cô , nếu thì chứng tỏ chú thật sự thích cô ."
"Nếu thì ?"
"Có thì chứng tỏ thể, hai vẫn thể tìm hiểu thêm. Nếu , là chú xem xét chuyện bộ đội ?" Lục Thành nhe răng hì hì.
Ô Lực Sơn chút cạn lời , bây giờ trong miệng tên ngoài chuyện bộ đội thì lời nào khác.
"Được , trêu chú nữa, chú cứ suy nghĩ , đây." Lục Thành vỗ nhẹ vai : "Đừng nghĩ nhiều quá."
Ô Lực Sơn an ủi, gật đầu đáp một tiếng.
"