Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền! - Chương 133: Điện Thoại Và Kế Hoạch Đi Chơi
Cập nhật lúc: 2026-01-08 17:30:25
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , Lưu Duyệt lục tìm trong ký ức lá thư của Đỗ Quyên, cô nhớ một lá thư bên trong địa chỉ đơn vị và điện thoại của đối phương.
Lật đến lá thư thứ năm thì Lưu Duyệt tìm thấy.
Trong quân khu điện thoại.
Lưu Duyệt dùng , nếu cô gọi điện thoại thì đến bưu điện.
Từ quân khu đến bưu điện bộ cũng mất hơn một tiếng đồng hồ.
Lưu Duyệt chút do dự.
lúc Tống Lệ Hoa và Tôn Bình An từ ngoài cửa !
"Ôi chao, đến đúng lúc thật, còn lo cô nhà đấy." Tôn Bình An ôm một đứa bé bụ bẫm trong lòng, đội một chiếc mũ nhỏ màu xanh xám.
Mặt mũi gió thổi chút nứt nẻ.
"Em gái!" Ngô Thừa Thanh kích động chỉ Lục Nhuyễn Nhuyễn đang chổng m.ô.n.g nghịch bùn đất.
"Sao các chị tới đây?" Lưu Duyệt vội vàng đón.
Tôn Bình An đặt đứa bé trong lòng xuống, đầu với cô: "Đến nhà cô mấy , cô đều nhà..."
Họ dám tìm, sống ở đây tùy tiện lôi một cũng đều là tai to mặt lớn.
Hôm nay cũng là qua đây thử vận may.
Không ngờ Lưu Duyệt thực sự nhà.
Lưu Duyệt chuyển ghế cho hai : "Vâng, hai hôm nay đều ở nhà thím Đỗ."
Tôn Bình An và Tống Lệ Hoa .
Hai họ đến khu gia thuộc cũng ba bốn năm , đừng là đến nhà lão thủ trưởng chơi, ngay cả chào hỏi cũng đếm đầu ngón tay.
"Ồ... cái đó, đúng , bọn đến tìm cô là hỏi xem ngày mai cô cùng lên phố dạo ." Tôn Bình An mở miệng hỏi.
"Ừm chứ, nhưng mà Tống Lệ Hoa chị bụng mang chửa... ?" Lưu Duyệt chút nghi ngờ cô .
Tống Lệ Hoa phục, thẳng lên, vỗ vỗ n.g.ự.c : "Sao thế? Coi thường ! Lúc m.a.n.g t.h.a.i Hoa Hoa nhà , lên núi đốn củi xuống núi bắt cá, cô còn đang gì ."
Lời thốt , Tôn Bình An và Lưu Duyệt đều cạn lời.
Phải là Tống Lệ Hoa chút thiếu tâm nhãn.
Cô cũng nghĩ xem tại Bảo Hoa nhà cô đủ tháng chào đời.
Tôn Bình An trợn trắng mắt, vô cùng cạn lời lắc đầu.
Lưu Duyệt trực tiếp thèm để ý đến cô , sang hỏi Tôn Bình An: "Chỉ mấy chúng thôi ?"
"Chỉ mấy chúng ... cô còn gọi thêm hai nữa?"
Lưu Duyệt lắc đầu, cô .
"Chỉ mấy các cô định đấy?" Giọng Đỗ Tú Ngân vang lên ở cửa.
Mấy vội vàng sang, đều giật nảy .
Tôn Bình An và Tống Lệ Hoa càng là trực tiếp dậy, chút câu nệ chào hỏi.
"Thím..."
"Thím ạ!"
Đỗ Tú Ngân với hai , thẳng đến bên cạnh Lưu Duyệt.
"Nói là ngày mai lên phố đấy ạ." Lưu Duyệt , nhường ghế cho Đỗ Tú Ngân: "Thím uống nước ạ?"
"Uống..." Đỗ Tú Ngân cũng khách sáo với cô.
Tống Lệ Hoa cũng là khách sáo, hì hì : "Lưu Duyệt, cũng uống, cho thêm hai lát táo đỏ giống nhé..."
Đỗ Tú Ngân lập tức đầu với Lưu Duyệt: "Thế thím cũng táo đỏ..."
"Được ..."
Lưu Duyệt , khí liền yên tĩnh , chỉ thể thấy hai đứa trẻ, đang chổng m.ô.n.g nghịch bùn.
"Làm cơm cơm, cái là rau rau! Anh ăn !" Lục Nhuyễn Nhuyễn trộn bùn với cỏ, hì hì bốc một nắm định nhét miệng Ngô Thừa Thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-70-lam-nguoi-vo-hien/chuong-133-dien-thoai-va-ke-hoach-di-choi.html.]
Thằng bé ngốc nghếch còn thực sự há miệng .
Mọi đều vui vẻ .
Không ai ngờ Lục Nhuyễn Nhuyễn thật!
Trực tiếp nhét nắm bùn tay đầy mồm Ngô Thừa Thanh!
Ngô Thừa Thanh ngẩn một chút, òa một tiếng lớn.
"Mẹ! Bẩn bẩn..."
Tôn Bình An bực bội tới, đưa tay vỗ vỗ bùn miệng thằng bé: "Phui phui ! Chỉ ! Ngốc!"
Lục Nhuyễn Nhuyễn bên cạnh một chút cũng cảm thấy , vụt một cái dậy, bắt chước dáng vẻ của Tôn Bình An mặt quỷ với Ngô Thừa Thanh.
"Chỉ ! Ngốc!"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
Lưu Duyệt bưng chén ở cửa, Lục Nhuyễn Nhuyễn một cái: "Lục Nhuyễn Nhuyễn! Mau xin !"
Cô bé con ôm m.ô.n.g, chu miệng: "Anh ngốc! Nhuyễn Nhuyễn thông minh!"
"Thông minh cái đầu con ! Ai cho con nhét bùn miệng ! Xin cho ! Không thì đ.á.n.h đòn đấy!" Lưu Duyệt nhét hai chén tay Đỗ Tú Ngân và Tống Lệ Hoa.
Cô bé con rụt về phía chân Tôn Bình An, chút tình nguyện mở miệng: "Xin ~ Được ạ?"
Tôn Bình An giảng hòa: "Trẻ con chơi đùa là bình thường, gì , như thế nữa nhé."
"Vâng ạ! Dì ~" Lục Nhuyễn Nhuyễn ngoan ngoãn mở miệng.
Lưu Duyệt đưa chén nước cuối cùng cho Tôn Bình An, bộ tịch vỗ hai cái m.ô.n.g Lục Nhuyễn Nhuyễn.
"Đồ quỷ sứ!"
Lục Nhuyễn Nhuyễn phục nha! Oa oa kêu to: "Con xin ! Nhuyễn Nhuyễn xin ! Mẹ xin !"
Lưu Duyệt xong liền "hây" một tiếng!
Ý của con bé là, con xin ! Tại còn đ.á.n.h con! Mẹ xin con !
Lưu Duyệt trực tiếp thèm để ý đến con bé, ném con bé sang một bên.
"Ngày mai mấy giờ các cô ?" Đỗ Tú Ngân sang hỏi Tôn Bình An.
Biểu cảm của đối phương chút thụ sủng nhược kinh: "Ngày mai chắc sớm chút... định đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm, đó dạo về, chồng cháu ngày mai phố biểu diễn tạp kỹ, cháu lớn thế còn xem bao giờ..."
"Có biểu diễn tạp kỹ thật ?" Đỗ Tú Ngân cũng thấy hứng thú.
"Vâng, ở nhà hát đấy ạ!"
"Nhà hát ! Thím cũng từng bao giờ! Không đắt , mấy giờ bắt đầu thế!"
"Khoảng một giờ chiều, ngày mai chắc chắn đông , chúng sớm chút còn xếp hàng nữa!" Tôn Bình An nghiêm túc .
"Tiếc là cuối tuần nếu còn thể dẫn Hoa Hoa nhà xem cùng..." Tống Lệ Hoa chút tiếc nuối.
"Thím, thím ?" Lưu Duyệt nãy giờ gì lên tiếng hỏi.
Đỗ Tú Ngân ngại mở miệng, Lưu Duyệt hỏi như liền thuận nước đẩy thuyền: "Thế thím cũng xem thử ."
"Ấy ! Thế thì quá! Cô ! Bình An!" Tống Lệ Hoa với Tôn Bình An.
Đối phương nhếch khóe miệng, trông vẻ ngạc nhiên, hứng thú cao lắm. " , thím thể cùng thì quá ."
Lưu Duyệt uống một ngụm nước, chút ngạc nhiên.
Rất nhanh hai kiếm cớ về.
Trên đường, Tống Lệ Hoa sa sầm mặt mày, Tôn Bình An phía , như bay.
Đột nhiên Tống Lệ Hoa dừng bước, mở miệng hỏi: "Tôn Bình An, cô đang nghĩ cái gì thế."
Tôn Bình An chút ngạc nhiên xoay : "Cái gì?"
"Đừng giả vờ nữa, cô đang toan tính cái gì? Vừa nãy Đỗ Tú Ngân , mặt cô lập tức lạnh tanh... cái vẻ mất hứng đó." Tống Lệ Hoa nhíu mày, trong mắt mang theo cảnh cáo.
"Cô ý đồ gì thì kìm nén cho ! Lưu Duyệt coi là bạn, cô nhất đừng chọc !" Tống Lệ Hoa hạ giọng đe dọa.
Sắc mặt Tôn Bình An cũng chẳng đẽ gì, đứa bé vai càng là gà gật buồn ngủ, giây tiếp theo liền gục lên mặt cô , ngáy khò khò.