Trọng Sinh Về Thập Niên 80: Bác Sĩ Tô Oanh Tạc Khắp Nơi - Chương 428: Trên Tay Tôi Có Cát

Cập nhật lúc: 2026-03-18 00:31:50
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không đúng, liên quan gì đến hai đó, tất nhiên là do gen của mạnh mẽ, di truyền ! Huyết mạch tương thừa!

 

Làm lắm, khá phong cách của bố !

 

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Cố Phi Hàn từ vẻ mặt kinh ngạc, đến vẻ mặt xót xa, biến thành vẻ mặt tán thưởng, cuối cùng dừng ở vẻ mặt tự hào.

 

“Khuôn mặt tảng băng” giây lát biến thành “Vua biến sắc”.

 

Cái đuôi sắp vểnh lên tận trời .

 

Chủ nhiệm Trương xông lên kéo hai bạn nhỏ , hai cô giáo phụ trách lớp cũng chạy tới, mỗi kéo một đứa sang một bên.

 

Chủ nhiệm Trương hướng về phía Cố Phi Hàn khổ đầy gượng gạo.

 

Cố Phi Hàn để ý đến cô , mà thẳng đến bên cạnh Tô Duẫn Ninh, mỉm xoa xoa đầu bé.

 

Tô Duẫn Ninh vẫn đang nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m tức giận, chợt phát hiện một bóng dáng cao lớn bao trùm lấy , ngay cả cái đầu nhỏ cũng đó xoa xoa.

 

Đầu của ai cũng thể xoa !

 

Chỉ nhà mới !

 

Tô Duẫn Ninh vèo một cái ngẩng đầu lên, sững sờ, câu “Chú Lăng...” nghẹn trong cổ họng, thể gọi tiếng.

 

Người chú Lăng, mặc dù lớn lên giống.

 

“Làm gì xoa đầu cháu, cháu quen chú.” Tô Duẫn Ninh lùi một bước nhỏ, dựa sát bên cạnh cô giáo.

 

Cố Phi Hàn bật , ý thức tự bảo vệ bản của nhóc cũng khá mạnh đấy.

 

Anh xổm xuống, đôi mắt hoa đào cong cong, mỉm dang rộng hai cánh tay.

 

Muốn cho bé một cái ôm thật lớn, ôm một cái hôn một cái nâng lên cao.

 

Giống như một bố thực sự .

 

Cố Phi Hàn thấy trai trẻ do dự, mỉm giải thích: “Chú... cú đ.ấ.m của cháu , chú kết bạn với cháu.”

 

Nhìn Tô Duẫn Ninh ở cự ly gần, thật sự khác gì soi gương hồi nhỏ.

 

Ngay cả cô giáo phụ trách cũng cảm thấy kỳ lạ... hai giống đến thế?

 

Chủ nhiệm Trương ở một bên đến ngây , cô còn tưởng vị phụ cơ!

 

Không ngờ lên ôn hòa dễ gần, tự tin rạng rỡ nên lời.

 

Tô Duẫn Ninh bất động thanh sắc liếc một cái, đó nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ.

 

Mẹ từng , đến trường thể quen thêm nhiều bạn mới, nếu chủ động bạn với ...

 

Cố Phi Hàn những động tác nhỏ và thần thái gần như giống hệt Tiểu Ly của bé, suýt chút nữa thì nước mắt giàn giụa ngay tại chỗ.

 

Trong đầu là: Không hổ là con trai ruột của và Tiểu Ly, giống bố giống !

 

“Được thôi, chúng thể cùng , xây một tòa lâu đài lớn hơn!” Tô Duẫn Ninh còn vẻ hung dữ như , cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất để trả lời.

 

Dùng phương thức vô cùng phù hợp với nghi thức xã giao, bé nắm lấy bàn tay của Cố Phi Hàn.

 

Mặc dù Tô Duẫn Ninh cố gắng cho trông trưởng thành hơn một chút, nhưng Cố Phi Hàn thấy câu trả lời non nớt của bé, và khoảnh khắc bàn tay nhỏ bé mũm mĩm mềm mại chạm ...

 

Cố Phi Hàn suýt chút nữa nhịn , càng ôm c.h.ặ.t lấy nhóc hơn.

 

Tiểu Ly, nuôi dạy đứa con của hai họ thật tuyệt vời.

 

Điểm “tâm lớn” , chắc chắn là giống !

 

Con trai , lâu đài sập , thể cùng xây một tòa lớn hơn...

 

Trong lòng Cố Phi Hàn như nhen nhóm lên một tia hy vọng nào đó.

 

Chỉ cần bỏ cuộc, nhất định thể lật ngược tình thế.

 

Cứ như , nửa tiết hoạt động còn , Cố Phi Hàn vô cùng nghiêm túc một “bạn nhỏ”, cùng Tô Duẫn Ninh và mấy bạn nhỏ khác tiếp tục chơi cát.

 

Ông chủ lớn màng đến hình tượng, bỏ công bỏ sức, phối hợp với sự chỉ huy của “Thủ lĩnh Tô”.

 

Tô Duẫn Ninh một khi tập trung, thì vô cùng chuyên tâm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-ve-thap-nien-80-bac-si-to-oanh-tac-khap-noi/chuong-428-tren-tay-toi-co-cat.html.]

Thời gian trôi qua nhanh, một tiếng chuông vang lên báo hiệu hết giờ, lâu đài thành hình.

 

Tô Duẫn Ninh hài lòng gật gật đầu.

 

Cố Phi Hàn vẻ mặt hạnh phúc bé, ánh mắt nỡ rời một chút nào.

 

“Chú lắm, chúng thể cùng chơi tiếp.” Tô Duẫn Ninh đôi mắt sáng rực, bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ cát .

 

“Cháu tên là Tô Duẫn Ninh, chú tên là gì?” Tô Duẫn Ninh chợt nhớ từng , bước đầu tiên để bạn, là giới thiệu bản với .

 

Vừa mải mê xây lâu đài, thế mà quên mất chuyện quan trọng như .

 

“Chú tên là...” Cố Phi Hàn chớp mắt chớp chằm chằm bé.

 

Thật cho : Bố tên là Cố Phi Hàn, là bố ruột của con.

 

Thành thật mà trong lòng vô cùng kích động, nhưng cũng bây giờ là thời cơ thích hợp, chỉ thể duy trì cái gọi là cảm giác chừng mực, cố gắng ngụy trang thành một “ bạn mới” để chung đụng với con trai ruột.

 

Cố nhịn nửa ngày, Cố Phi Hàn mới cẩn thận dè dặt : “Chú tên là A Ba...”

 

“A Bát, chúng chơi nhé, cháu đây.” Tô Duẫn Ninh chân thành mời gọi, lễ phép chào tạm biệt.

 

Người bạn lớn A Bát , tay nghề xây lâu đài thật sự tồi , quả thực ngang ngửa với đại cữu cữu, chú Lăng, đều lợi hại hơn tiểu cữu cữu.

 

Cố Phi Hàn gật đầu mạnh mẽ, sảng khoái đáp một tiếng: “Được thôi, tạm biệt.”

 

Hốc mắt đỏ lên, ít nhiều chút kìm nén .

 

Cho đến khi Tô Duẫn Ninh về lớp học, mới nhớ phía còn một vị chủ nhiệm Trương.

 

Chủ nhiệm Trương vẻ mặt thấp thỏm, dẫn phụ tham quan trường thế mà gặp “sự cố trọng đại” như , ước chừng dập tắt cái tâm tư cho con nhập học .

 

Xem vị phụ giữ , tuyệt đối hết hy vọng.

 

“Cái đó... Cố , thực , trường chúng ... cái đó, thông thường sẽ xảy sự kiện tồi tệ bắt nạt bạn học...” Cô cố gắng trấn tĩnh giải thích vài câu.

 

“Ừm, tiết hoạt động của trường các cô khá , ít nhất là hạng mục rèn luyện thể thao tồi.” Cố Phi Hàn dường như để tâm, ánh mắt nhạt liếc cô một cái, hiếm khi lương tâm mà phản hồi.

 

Đem chuyện “con trai ruột đ.á.n.h ” bóp méo thành “rèn luyện thể thao”, bảo vệ con cái đến mức cũng còn ai nữa .

 

Hai mắt chủ nhiệm Trương tối sầm .

 

Vị Cố ... thì trai đấy, chỉ là chuyện chút âm dương quái khí thế nhỉ.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Thôi .

 

Cố Phi Hàn tòa lâu đài cát do chính tay và con trai cùng xây lên, thật bê nguyên cả tòa .

 

Chủ nhiệm Trương định bắt tay chào tạm biệt Cố Phi Hàn, Cố Phi Hàn khôi phục khuôn mặt tảng băng, rụt tay lưng, vẻ mặt từ chối.

 

Chủ nhiệm Trương á khẩu, tay dừng giữa trung, tiến thoái lưỡng nan.

 

Bầu khí lúc gượng gạo.

 

Cố Phi Hàn thần sắc lạnh lùng, ho nhẹ một tiếng che giấu : “Trên tay cát.”

 

Là cát dính lúc chơi cùng con trai ruột!

 

Là cát hạnh phúc!

 

Tuyệt đối cho phép bất kỳ ai khác chạm rơi mất.

 

Cố Phi Hàn trở trong xe, vài hạt cát còn sót tay, khóe miệng nhịn mà cong lên.

 

Cong một cái là cong đến tận lúc trường mẫu giáo tan học buổi chiều, ở trong xe về hướng cổng trường.

 

Tô Tiểu Ly dắt tay Tô Duẫn Ninh, khiêm tốn tiếp nhận sự phê bình của cô giáo và phụ Bành Gia Quý, ngừng xin bồi thường.

 

Bác sĩ của trường băng bó cần thiết cho Bành Gia Quý, m.á.u bẩn ở khóe môi và trong mũi cũng sạch.

 

Vết xước chân là vết thương nhẹ nhất khắp cơ thể .

 

May mà Tô Duẫn Ninh dù cũng là một đứa trẻ, tung cú đ.ấ.m mặc dù dùng hết sức lực , nhưng giá trị sát thương cũng lớn đến thế.

 

Bành Gia Quý lẽ đau đến mức còn sức lực, quá sợ hãi đ.á.n.h tiếp, chỉ dám trốn lưng ruột lau nước mắt, dám một lời nào.

 

“Thật sự vô cùng xin . Tiền t.h.u.ố.c men, chi phí phục hồi của bạn nhỏ Bành chúng sẽ chi trả bộ, xin nhất định đưa đứa trẻ đến bệnh viện của Lục thị kiểm tra cẩn thận.”

 

 

Loading...