Lục Sùng Lễ vẫn ôm Lục Điện Khanh, với Vân Đích: “Em đóng tiền , ôm nó xuống lầu.”
Vân Đích: “Anh dỗ nó , đừng chọc nó !”
Nói xong câu đó, Vân Đích vội vàng đóng tiền.
Lục Sùng Lễ ôm con trai, bàn tay to nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành, miệng lẩm bẩm: “Đừng nữa, con thật sự ? Cha thật con còn chiêu , nước mắt của con đến là đến ? Con cố ý ? Con cố ý để con mắng cha ?”
Lục Điện Khanh nấc lên một tiếng, đôi mắt ngấn lệ ấm ức liếc Lục Sùng Lễ: “Ai bảo cha lừa con!”
Lục Sùng Lễ dáng vẻ mắt rưng rưng của con trai, thở dài một : “Cha chỉ đùa với con thôi mà?”
Lục Điện Khanh tức giận : “Con cũng đùa với cha thôi!”
Lục Sùng Lễ khổ, ôm con trai, xuống băng ghế nghỉ bên cạnh, đó lấy khăn tay , giúp lau nước mắt má, ôn tồn dỗ dành: “Được , đừng nữa. Điện Khanh, cũng đau lắm, ?”
Lục Điện Khanh ấm ức : “Vừa đau lắm…”
Lục Sùng Lễ tiếp tục dụ dỗ: “Vậy bây giờ hết đau ?”
Lục Điện Khanh bĩu môi gì.
Lục Sùng Lễ thở dài một tiếng, cố gắng lý: “Chuyện chúng từ đầu, con xem, là con binh bất yếm trá, xuất kỳ bất ý, cha đây là gậy ông đập lưng ông ? Không thể chỉ cho phép con gài bẫy cha, cho phép cha gài bẫy con chứ? Chúng lý lẽ, ?”
Lục Điện Khanh , liếc Lục Sùng Lễ một cái, nước mắt lập tức rưng rưng.
Rõ ràng là lý lẽ.
Lục Sùng Lễ đành buông v.ũ k.h.í đầu hàng, vội vàng dỗ dành: “Vậy chúng chuyện nữa, nữa. Được , Điện Khanh nữa.”
nước mắt của Lục Điện Khanh sắp trào .
Lục Sùng Lễ hết cách, đành hạ giọng: “Xin , là cha sai , cha xin con, ?”
Lục Điện Khanh bĩu môi, mở to mắt, bắt đầu đưa yêu cầu: “Vậy cha đừng bắt con luyện quyền cước nữa.”
Lục Sùng Lễ bất đắc dĩ, nhỏ giọng dỗ dành: “Đó là để rèn luyện sức khỏe , con xem khi luyện, con ngày càng lợi hại, ? Con đ.á.n.h Lôi Chính Đức, nó dám giành đồ chơi của con nữa.”
Lục Điện Khanh gì, cảm thấy cha đúng, nhưng ngày nào cũng luyện, chút kiên nhẫn.
Lục Sùng Lễ bèn : “Hay là thế , mỗi tuần luyện ba , mỗi một giờ, như cũng thể đạt mục đích rèn luyện sức khỏe, ?”
Lục Điện Khanh vẫn gì.
Lục Sùng Lễ về phía bên , vợ vẫn đang đóng tiền, ông bèn hạ thấp giọng, thương lượng: “Nếu con đồng ý, cha sẽ lấy tiền riêng của cha, mua cho con mô hình máy bay ném b.o.m B-29, hợp bộ với cái hiện tại của con, sẽ để con , mua xong để ở chỗ ông cố, con đến đó là thể chơi.”
Lục Điện Khanh Lục Sùng Lễ, vẻ động lòng, nhưng bĩu môi gì.
Lục Sùng Lễ nhỏ giọng dụ dỗ: “Sao? Con ?”
Lục Điện Khanh cụp mi, chậm rãi : “… con thấy một cái bằng nhôm, con thấy cũng tệ, nếu mua cả hai, để cùng , sẽ vui hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-ve-thap-nien-70-tai-hon-voi-ban-than-chong-cu/chuong-728.html.]
Lục Sùng Lễ nghi ngờ: “Cái gì bằng nhôm?”
Lục Điện Khanh: “Cái đó là mẫu mới năm nay, mã hiệu là Đông Phong-102, là mô phỏng theo MiG-19 của Liên Xô, gọi là máy bay tiêm kích Type 59.”
Lục Sùng Lễ nghi ngờ dáng vẻ lóc của con trai, một lúc lâu , cuối cùng thở dài: “Con đúng là thuộc như lòng bàn tay nhỉ? Đã nhắm từ lâu ? Nhân cơ hội , đằng chân lân đằng đầu, voi đòi tiên?”
Lục Điện Khanh bĩu môi, liếc đang về phía , vẻ mặt vui : “Cha mua thì thôi …”
Lục Sùng Lễ vợ cách đó xa, bất đắc dĩ: “Được, mua hết, mua hết! Được, chúng thỏa thuận, cứ quyết định .”
Trong lúc chuyện, Vân Đích tới, bà hai cha con, nghi ngờ: “Sùng Lễ, bắt nạt con trai ?”
Lục Sùng Lễ bất lực: “Không, mới là bắt nạt.”
Lục Điện Khanh nhỏ giọng chào , đó ngáp một cái, nhân tiện dựa lòng cha, vẻ sắp ngủ.
Lục Sùng Lễ đầu cái đầu nhỏ đang dựa vai , thầm nghĩ con cứ giả vờ .
Mộng Vân Thường
Vân Đích thấy : “Em lấy t.h.u.ố.c , chúng về , em thấy Điện Khanh buồn ngủ .”
Thế là hai vợ chồng khỏi bệnh viện, thường ngày bên ngoài bệnh viện luôn xe ba gác, nhưng hôm nay , đợi một lúc, hai dứt khoát bộ về nhà, Lục Sùng Lễ cứ thế ôm con trai.
Vân Đích bên cạnh , sợ ngủ say sẽ lạnh, bèn : “Anh cởi áo vest , quấn lấy nó, kẻo lạnh.”
Lục Sùng Lễ thở dài: “Không đến mức đó, bây giờ cũng lạnh lắm.”
Vân Đích định cởi chiếc khăn choàng len của , Lục Sùng Lễ thấy vội : “Thôi , để .”
Nói , ông cởi cúc áo, dùng áo khoác quấn lấy hình nhỏ bé của con trai.
Hai dọc theo con đường, đang , Lục Sùng Lễ đột nhiên : “Thằng nhóc cũng nhiều mưu mẹo thật, gài bẫy .”
Cũng bây giờ là ngủ thật giả vờ ngủ…
Vân Đích , khẽ hừ một tiếng: “Anh còn dám , giở trò với con trai ? Anh thấy hổ ? Truyền ngoài sợ cho ?”
Lục Sùng Lễ vô tội nhún vai: “Anh chỉ đùa với nó thôi…”
Vân Đích: “Lục Sùng Lễ, , chơi thì ngoài chơi với khác, đừng đùa với con trai , giải phóng , quỷ Nhật Bản cũng chạy , rảnh rỗi quá ?”
Lục Sùng Lễ cam chịu : “Anh …”
Về đến nhà, Lục Sùng Lễ vỗ vỗ lưng con trai, phát hiện quả nhiên ngủ, ông thể thấy tiếng thở đều đều của , Vân Đích thấy , nghĩ rằng cứ để ngủ một lát: “Đợi đến lúc ăn cơm hãy gọi nó dậy.”
Lục Sùng Lễ bèn bế về phòng, cẩn thận đặt lên chiếc giường nhỏ.
Lúc đặt xuống, phát hiện bàn tay nhỏ của vẫn đang nắm lấy tay áo sơ mi của .
Ông bèn nhẹ nhàng hơn, nửa cúi , cố gắng hết sức nhẹ nhàng, cẩn thận gỡ tay , lúc mới đặt thẳng, cởi giày cho , đặt chân tay ngay ngắn, đắp chăn nhỏ.