Ngay lúc , tiếng pháo hoa ồn ào ngoài cửa sổ thỉnh thoảng vang lên, hai cứ thế bốn mắt , trong phòng một mảnh tĩnh lặng, hai thể thấy tiếng thở của đối phương.
Lục Điện Khanh thăm dò : "Cho nên, thực sự tồn tại sự vặn xoắn gian thời gian ?"
Lâm Vọng Thư: "Em cũng , nhưng em cảm thấy, chắc hẳn là tồn tại nhỉ."
Cô thở dài một tiếng: "Em kể cho một câu chuyện nhé."
Lục Điện Khanh: "Được."
Thế là cô liền đem câu chuyện dài đó kể cho .
Cuối cùng, cô lẩm bẩm : "Chính là như ..."
Lục Điện Khanh trầm mặc lâu, gì, cuối cùng chỉ trân trọng ôm cô lòng.
Lâm Vọng Thư: "Bây giờ, cảm giác gì?"
Lục Điện Khanh: "Sợ hãi khi chuyện qua, may mắn."
Lâm Vọng Thư : "Nếu thực sự tồn tại nhiều thời , em của ban đầu thế nào , thể thuận lợi ly hôn ."
Lục Điện Khanh thấp giọng : "Có thể."
Lâm Vọng Thư: "Anh khẳng định như ?"
Lục Điện Khanh: "Vì sẽ giúp em, nhất định sẽ giúp em."
Lâm Vọng Thư hừ một tiếng: "Ở thế giới ban đầu, dễ chuyện như ..."
Thực ban đầu cô bực bội , giận , giận cá c.h.é.m thớt sang .
Lục Điện Khanh một tiếng, bất đắc dĩ xoa xoa tóc cô: "Em sống hai kiếp , vẫn sống cho nhẽ ?"
Lâm Vọng Thư: "Hửm?"
Lục Điện Khanh: "Bất luận thế sự luân hồi thế nào, tin rằng chính là , sẽ đổi, thậm chí thể thông qua những gì em , cảm nhận của thế giới đó đang nghĩ gì."
Lâm Vọng Thư: "Vậy cho em , của thế giới đó đang nghĩ gì?"
Lục Điện Khanh cô, thấp giọng : "Nếu một cô độc sống đến ba mươi tư tuổi, mà luôn canh giữ ở căn nhà em đó, nhất định chính là đang đợi em ."
Lâm Vọng Thư sững một chút, đó nghĩ , cũng liền nhẹ nhõm .
Cô : "Hy vọng em của kiếp đó, thể sớm ngày thấy bức thư tình mà Lục Điện Khanh mười tám tuổi cho cô ."
Cũng hy vọng khi cô mở bức thư đó , đủ sự từng trải, để hiểu sự nóng bỏng chôn giấu tảng băng chìm của thiếu niên lầm lì năm xưa đó.
Đầu con ngõ gạch xanh ngói xám, một đàn ông hình cao ráo, nho nhã ôn nhuận, chân là một bé nhỏ nhắn. Cậu bé mặc quần yếm và áo sơ mi trắng, thắt nơ nhỏ, mái tóc xoăn chải chuốt gọn gàng, áp sát vầng trán rộng, trông ngoan ngoãn và dễ bảo.
Người đường ngang qua đều nhịn mà liếc thêm, đây quả thực là một cặp cha con quá nổi bật. Vóc dáng cao thẳng của cha càng nổi bật sự mềm mại tròn trịa của bé, khiến thậm chí cảm thấy bé giống như một chú ch.ó con lông xù bên cạnh đàn ông cao lớn, chỉ cao đến đầu gối.
Sự chênh lệch chiều cao khiến cha cúi gập lưng, ngắm đứa con trai nhỏ bé chân . Một nữ đồng chí xe đạp bên cạnh thấy cảnh cũng khỏi bật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-ve-thap-nien-70-tai-hon-voi-ban-than-chong-cu/chuong-721.html.]
Mà lúc , Lục Sùng Lễ đứa con trai một lời, trong lòng thực chút bất đắc dĩ.
Vợ là một nhân sĩ dân chủ, gần đây trở thành ủy viên Chính Hiệp, cũng trở nên bận rộn. Thỉnh thoảng hoạt động, rõ ràng là Chủ nhật, cả nhà thể cùng nghiên cứu cầm kỳ thư họa hoặc dạo phố thưởng thức ẩm thực, nhưng cô tham gia thảo luận học tập.
Trước khi , vợ dặn dò, nhất định đưa con trai ngoài chơi, tuyệt đối giao cho bảo mẫu. Nguyên văn của vợ là: “Đây là trách nhiệm cha của ”.
Lục Sùng Lễ cụp mắt, lười biếng con trai, ung dung : “Điện Khanh, chúng xem kịch nhé, con ? Xem gì?”
Lục Điện Khanh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, ngoan ngoãn đáp: “Cha, ngày thường con cùng cụ nội đều đến Hí viện Cát Tường.”
Lục Sùng Lễ nhướng mày: “Hí viện Cát Tường? Con thích ?”
Hí viện Cát Tường là một thương hiệu trăm năm, là hí viện đầu tiên trong nội thành Bắc Kinh, là kịch văn, thanh y hoa đán, hoặc là sinh đán đều , các bậc thầy hội tụ, và Tứ đại hoa đán, ông Mai Lan Phương chính là ở đây diễn vở kịch cổ trang đầu tiên của “Thường Nga bôn nguyệt”.
loại kịch văn đối với trẻ con bình thường mà , tự nhiên là quá buồn tẻ.
Lục Điện Khanh: “Cũng ạ.”
Mộng Vân Thường
Lục Sùng Lễ dắt bé về phía , thuận miệng hỏi: “Vậy con thích ai diễn?”
Lục Điện Khanh: “Mấy vở của ông Mai, con đều thích.”
Lục Sùng Lễ để tâm.
Lão thái gia nhà họ Lục là một fan cứng của ông Mai, ông Mai cũng là khách quý của nhà họ Lục, con trai từ nhỏ tai mắt thấy, tự nhiên cho rằng đó là thích.
Anh dỗ dành: “Cha đưa con đến một nơi khác nhé, lẽ con sẽ thích hơn.”
Lục Điện Khanh từ chối: “Vâng ạ.”
Trong lúc chuyện, chiếc taxi mà Lục Sùng Lễ hẹn buổi sáng đến, hai cha con lên xe, Lục Sùng Lễ liền bảo tài xế lái đến Chợ Đông An.
Lục Sùng Lễ qua lớp kính, chiếc xe điện kiểu cũ ngoài cửa sổ, hỏi con trai: “Có ăn gì ?”
Lục Điện Khanh: “Không ạ.”
Lục Sùng Lễ đề nghị: “Thực vịt của Huệ Nhĩ Khang tệ, cho mang đến nhà , cha nhớ lúc đó lạng thịt cho chúng , con còn xem say sưa.”
Bây giờ vịt chỉ Huệ Nhĩ Khang ở Bát Diện Tào, Tiện Nghi Phường và Toàn Tụ Đức ở Tiền Môn, nhưng Lục Sùng Lễ luôn cảm thấy Huệ Nhĩ Khang hương vị đặc biệt hơn hai nơi , còn thể giao đến tận nhà, lạng thịt tại nhà.
Anh thích ăn ở nhà, cho thanh tịnh.
Lục Điện Khanh trả lời: “Cha, con đang đếm xem ông rốt cuộc lạng bao nhiêu miếng.”
Lục Sùng Lễ sững sờ, liếc con trai, đó đề nghị: “Con còn nhỏ, thực ăn chút đồ ngọt cũng , chúng đến Phong Thịnh Công nhé, mua cho con sữa cuộn, phô mai khô, uống canh mận chua?”
Canh mận chua ở quán đó tệ, nước canh đều sánh đặc.
Lục Điện Khanh liếc cha, chút hiểu: “Không trẻ con ăn nhiều đồ ngọt ạ?”