Trọng Sinh Về Thập Niên 70 Tái Hôn Với Bạn Thân Chồng Cũ - Chương 712

Cập nhật lúc: 2026-04-27 00:37:14
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ là thấu sự tang thương của mấy đời mấy kiếp, mở mắt nữa thấy những thứ , cô gần như ngấn lệ.

Cô nhớ khí thế của Vân Đích khi về nước tuần tra nhà mới của con trai, nhớ Lục Sùng Lễ theo giải thích về lai lịch của chiếc đèn bàn cũ, cũng nhớ sự cảm khái của bạn học Bắc Đại khi theo cô cùng về nhà thấy bức thư họa đó.

Tất nhiên càng nhớ rõ, hạnh phúc hết kiếp đến kiếp khác của cô và Lục Điện Khanh, đều từng rơi rớt khắp ngóc ngách trong ngoài căn tứ hợp viện .

Trước đó, cô giống như vô chúng sinh trong chốn hồng trần, hoặc buồn hoặc vui, chìm nổi trong thế giới bao la , cô rằng, tất cả những điều chẳng qua chỉ là một nếp gấp trong vô gian song song.

Cô càng thể , căn tứ hợp viện bình phàm chốn chốn tràn ngập thở cuộc sống của gia đình họ , trong góc khuất của thời ẩn chứa huyền cơ như .

Trong lúc cô đang ngẩn ngơ như , nhận điện thoại, là Vân Đích gọi tới, hỏi cô đến .

Cô sững sờ mất một lúc lâu, trong giọng lo lắng của Vân Đích, lúc mới như bừng tỉnh giấc mộng.

Đây chính là cuộc sống bình phàm, đây chính là cuộc đời an bài của cô, cho dù cô thấu mấy đời mấy kiếp, đối với cô mà , quan trọng nhất vẫn là hiện tại.

mau ch.óng chạy qua đó, cùng bố chồng qua tham gia đêm hội.

Cô bình tâm trạng, thu dọn bản một chút, vội vàng lái xe ngoài, nhanh qua Vương Phủ Tỉnh, cùng Lục Sùng Lễ và Vân Đích lên chiếc xe Jeep.

Bây giờ thời đại khác , dựa gia của Vân Đích, các loại xe sang tự nhiên thể tha hồ tận hưởng, nhưng Lục Sùng Lễ dường như thiên vị chiếc xe Jeep khiêm tốn và mang đậm cảm giác thời đại hơn, loại thích hợp hơn.

Thực nghĩ cũng , ông bây giờ ngoài đều vệ sĩ mặc thường phục theo, tự nhiên thứ đều cố gắng khiêm tốn thu hút sự chú ý.

Hai vị tuổi cao, cuộc sống dần dần phản phác quy chân, ngay cả Vân Đích, cũng trở nên tùy ý .

Sau khi lên xe Jeep, Lâm Vọng Thư Lục Sùng Lễ và Vân Đích, cảm giác đó tự nhiên khác .

Trong nhiều thời điểm của quá khứ, cô đối với Lục Sùng Lễ ít nhiều chút bài xích, đối với Vân Đích cũng là kính nhi viễn chi, đó hai vị già cởi mở bao dung, đối với cô chăm sóc chu đáo từng li từng tí, giúp đỡ trông nom bọn trẻ, cô tự nhiên cảm kích kính trọng, quan hệ mới thiết lên.

Nay thấu hết kiếp đến kiếp khác, hai vị già, là sự cảm kích cảm động nên lời trong lòng, càng thêm nhiều tình cảm ngưỡng mộ, thậm chí hận thể lao tới ôm lấy họ.

Cô kìm nén đủ loại tình cảm, khoác tay Vân Đích, : "Mẹ hôm nay trang điểm quá, cha hôm nay cũng nho nhã lịch thiệp."

Cô đột nhiên điều , ngược khiến Lục Sùng Lễ và Vân Đích chút bất ngờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-ve-thap-nien-70-tai-hon-voi-ban-than-chong-cu/chuong-712.html.]

Mộng Vân Thường

Lục Sùng Lễ thở dài: "Vọng Thư bắt đầu học theo Hành Uyên , giống như uống mật , lời chính là ngọt."

Vân Đích : "Chúng già , ngược là con, rốt cuộc cũng còn trẻ, quả thực nên trang điểm cho t.ử tế. Mấy ngày nay còn nhắc với bạn bè ở Pháp, trang sức gì , đều bảo họ mang qua đây , xem con thích cái nào."

Nói như , đến hiện trường đêm hội, Lục Điện Khanh sớm sắp xếp thư ký, dẫn nhóm từ cửa bên cạnh, hai của Lục Điện Khanh họ đến, cũng qua chào hỏi, vì việc chuyện với Lục Sùng Lễ, liền kéo Lục Sùng Lễ qua đó.

Thư ký giúp chồng nàng dâu sắp xếp một chỗ u tĩnh, chỗ trúc xanh che khuất, thanh nhã u tĩnh, nhưng tầm cực .

Hai vệ sĩ mặc thường phục liền quanh đó với dáng vẻ nhàn nhã, thứ qua đều tùy ý, sẽ thu hút sự chú ý của khác.

Lâm Vọng Thư chân cẳng Vân Đích lắm, liền lấy một ít bánh qua, chăm sóc Vân Đích, chồng nàng dâu tùy ý chuyện.

Vân Đích : "Điện Khanh bây giờ ngày càng bận, còn rảnh rỗi để ý đến chúng , cha con là nghỉ hưu , nhưng thấy, chuyện từ sáng đến tối cũng ít, thể ở bên cạnh , ngược là con ."

Lâm Vọng Thư: "Điện Khanh đối với vô cùng hiếu kính, hôm qua còn nhớ tới, một vị lão đại phu châm cứu, mời đối phương giúp xem chân, còn về cha, đó càng cần nhắc, đối với dịu dàng chu đáo."

Cô nhớ đủ chuyện của đời đời kiếp kiếp đó, thở dài: "Nói cũng , thật là phúc."

Vân Đích , : "Lời cũng chỉ là khác thôi, kiếp gả cho cha con, cũng coi như là chịu ít tội."

Lâm Vọng Thư: "Mẹ là sướng mà đường sướng, ngoài ngưỡng mộ đến mức nào ."

Vân Đích nhấp một ngụm nước lọc, : "Đó là họ nỗi khổ của ."

bóng dáng y phục thướt tha tại đêm hội, một tiếng thở dài nhẹ: "Con rốt cuộc là , cha con thời thiếu niên, là lang diễm độc tuyệt, danh chấn thành Bắc Bình, như ông , khiến tức giận bao nhiêu ."

Lâm Vọng Thư ngược chút bất ngờ: "Cha chắc đến mức đó chứ..."

Vân Đích : "Đó chẳng là do quản lý , nếu thì, ai mà , con hiểu, như cha con, cho dù ông chủ động trêu chọc, cũng luôn những cái gọi là danh môn quý viện, hoặc danh ca tài nữ, lớp lớp tiến lên trêu chọc ông . Một hai , ai mà chẳng thấy phiền lòng."

Bà thu nụ : "Sau đó chúng xa cách hai nơi, càng là chỉ thể mắt thấy tim phiền, mặc kệ ông ."

Lâm Vọng Thư nhất thời cũng gì cho , nhưng cô ngược nhớ đến năm đó, Lục Sùng Lễ qua Bắc Đại diễn thuyết, giành sự tán thưởng nhiệt liệt của học t.ử Bắc Đại, đều ông khôi hài dí dỏm, phong thái nhẹ nhàng, khí độ trầm lão luyện, góc cao siêu, bao nhiêu ngưỡng mộ vô cùng.

 

 

Loading...