Trọng Sinh Về Thập Niên 70 Tái Hôn Với Bạn Thân Chồng Cũ - Chương 678

Cập nhật lúc: 2026-04-27 00:36:26
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Điện Khanh ôm cô lòng, vùi mặt tóc cô, nhưng gì.

Lúc những đứa trẻ nhỏ tuổi những gì chúng sắp đối mặt.

Thực Lục Điện Khanh và Lâm Vọng Thư cố gắng lót đường cho bọn trẻ, chuẩn tâm lý cho chúng , với chúng ở đây học, chúng thể về gặp ông nội bà nội, ba ba cũng sẽ cùng, chúng ít nhiều cũng hiểu chuyện , thể hiểu , cũng tỏ buồn bã gì.

Trước khi xuất phát, Lục Điện Khanh tạm biệt bạn học bạn bè năm xưa, Lâm Vọng Thư cũng xin nghỉ, hai cùng thu dọn đồ đạc, chuẩn trở về.

Hai đứa trẻ hớn hở mặt, Lục Thủ Lượng nhớ nhung Trường Thành và Cố Cung mà ông nội từng nhắc đến, còn Lục Hành Uyên thì nghĩ đến những món ngon mà bà nội từng .

Bên Bạch Chỉ Phường gọi điện thoại tiện, hai đứa trẻ đối với Quan Úc Hinh ấn tượng sâu sắc lắm, nhưng cũng đó là bà ngoại, Lâm Vọng Thư nghĩ, đợi khi về, để hai đứa trẻ tiếp xúc nhiều hơn với bà ngoại , như trong lòng cũng dễ chịu hơn.

Chặng đường trở về dài, mặc dù cần đến Paris Hồng Kông chuyển chuyến bay nữa, nhưng cũng mất hơn hai mươi tiếng đồng hồ, hai đứa trẻ rốt cuộc còn nhỏ, hơn nữa cùng còn mang theo hai chuyên gia chăm sóc trẻ sơ sinh, theo thỏa thuận, họ sẽ theo về sống ở Trung Quốc nửa năm, đợi đến khi bên đó việc quen tay , liền trở về Mỹ.

Như kéo nhà dắt cửa lặn lội đường xa tự nhiên thuận tiện.

Lục Điện Khanh dứt khoát bao một chiếc máy bay nhỏ, như một đồ đạc của bọn trẻ cũng như sách vở của , đều thể mang về .

Trước khi về nước, Lục Sùng Lễ và Vân Đích hỏi thăm, Lục Điện Khanh liền kể sơ qua tình hình, nhắc đến việc khi về nước, bọn trẻ sẽ theo Lâm Vọng Thư về nhà cô , hai ngược cũng thể hiểu , bày tỏ thể ở nhà họ thêm vài ngày.

Về quy trình khi về nước, hai đều bàn bạc xong , khi về nước, Lâm Vọng Thư đưa bọn trẻ đến chỗ Quan Úc Hinh , để già thấy bọn trẻ, chừng ở cùng bảy tám ngày, cũng để già tận hưởng niềm vui thiên luân, đó hai lĩnh giấy chứng nhận kết hôn, Lục Điện Khanh đưa bọn trẻ đến chỗ Lục Sùng Lễ Vân Đích, như Lâm Vọng Thư cũng thể rảnh rỗi, tìm bạn bè năm xưa chuyện, tiếp tục ở bên cô.

Mộng Vân Thường

Vài ngày , xác định bọn trẻ ở chỗ ông nội bà nội vấn đề gì, cô liền bay về Mỹ tiếp tục việc học.

Máy bay lướt qua tầng mây, hai đứa trẻ đều ngủ say, Lục Điện Khanh và Lâm Vọng Thư tựa , thấp giọng chuyện.

Lục Điện Khanh đột nhiên nhớ : "Bên nhà em chắc là ở chứ?"

Lâm Vọng Thư hạ thấp giọng : "Được, bây giờ hai trai em đều dọn ngoài , chỉ còn em, chuyên gia chăm sóc trẻ sơ sinh đến nhà , bọn trẻ cũng còn nhỏ nữa, chúng tự chăm sóc là , dù cũng mấy ngày, tạm bợ một chút là xong."

Hai năm nay, hai trai cô phát triển đều khá , bây giờ bắt kịp đợt cải cách nhà ở, mấy năm đợt cải cách nhà ở đầu tiên, lúc đó đơn vị của bố thể mua nhà giảm giá, nhưng lúc đó vì nhiều nguyên nhân nên từ bỏ, dạo gần đây bắt đầu cải cách nhà ở , thanh toán bộ, nhưng đơn vị của vẫn còn chỉ tiêu, hai Lâm Thính Hiên liền dùng chỉ tiêu của bỏ tiền mua một căn nhà, cả thì bắt kịp nhà ở góp vốn của đơn vị.

bây giờ đều chỗ ở , dọn ngoài , trong nhà hai gian nhà chính một gian dựng tạm, chỗ ở ngược rộng rãi , chỉ là thỉnh thoảng hai đứa con của nhà hai qua ở, những lúc khác là một ở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-ve-thap-nien-70-tai-hon-voi-ban-than-chong-cu/chuong-678.html.]

Lục Điện Khanh: "Được, sắp xếp xe đưa con em qua đó, nhân tiện đem những món quà mang theo cũng gửi qua đó luôn."

Lâm Vọng Thư nhớ : "Ừ, điện thoại bên em chứ?"

Lục Điện Khanh: "Biết, đến lúc đó gọi điện thoại cho em, đợi lát nữa xem thử, trang thêm cho em một chiếc điện thoại di động, như liên lạc cho tiện."

Lâm Vọng Thư: "Thôi bỏ , mấy ngày, đừng dằn vặt nữa."

Ngay đó hai bàn bạc hòm hòm, cũng đến lúc xuống máy bay, họ vốn dĩ là bao máy bay, cùng lúc xuống xe ai, lối đặc biệt, trực tiếp hộ tống khỏi sân bay, lên chiếc xe mà Lục Điện Khanh sắp xếp xong, về phía Bạch Chỉ Phường.

Lục Điện Khanh đợi họ rời , đó một lúc, bản mới dẫn hai vị chuyên gia chăm sóc trẻ sơ sinh một lối khác khỏi sân bay, lên xe, thẳng đến Vương Phủ Tỉnh.

Khi nhóm đến Vương Phủ Tỉnh, Lục Sùng Lễ và Vân Đích chuẩn xong bữa trưa.

Anh cung kính chào hỏi, và tặng những món quà chuẩn cho họ.

Vân Đích hai vị chuyên gia chăm sóc trẻ sơ sinh đó, bà quen , đây là chăm sóc sát bọn trẻ, ngay đó ngẩn : "Bọn trẻ sắp qua đây ?"

Lục Điện Khanh liền giải thích: "Nhà cô chỗ ở thuận tiện lắm, bọn trẻ hai tuổi , cần thiết luôn theo, cô tự thể chăm sóc , cho nên con đưa qua đây, để họ quen với môi trường bên ."

Vân Đích lập tức chút hụt hẫng, nhưng vẫn : "Quả thực cũng nên như ."

Lục Điện Khanh liền : "Cô đưa bọn trẻ ở cùng , cũng bảy tám ngày, con qua đó đón bọn trẻ về, đó bọn trẻ vẫn luôn ở trong nước , nếu cha thích, thể để chúng luôn sống ở đây, con cũng sống ở đây . Tất nhiên nếu cha cảm thấy ồn ào, thì cùng con qua Tân Nhai Khẩu sống."

Bọn trẻ xa , cha như tự nhiên tận trách hơn, mặc dù công việc tiếp theo sẽ bận, nhưng cũng bớt chút thời gian ở bên bọn trẻ nhiều hơn, tránh để bọn trẻ thích ứng trong lòng khó chịu.

Vân Đích thấy điều , ý , sắc mặt Lục Sùng Lễ vẫn nhạt nhẽo.

Nhất thời cả nhà xuống chuẩn ăn cơm, trong lúc Lục Điện Khanh ăn, tự tay bóc tôm, gắp những miếng thịt ngon nhất để bát của Lục Sùng Lễ và Vân Đích, : "Mấy ngày nay con sống ở đây, ở bên cha nhiều hơn."

 

 

Loading...