Con chỉ cho , mới trân trọng, mà cho nhiều như .
Lục Điện Khanh tĩnh lặng cô, đó đưa tay , ôm lấy cô.
Anh thấp giọng bên tai cô: “Cảm ơn em, Vọng Thư, lẽ cần suy nghĩ thêm, nên tìm một con đường vẹn cả đôi đường.”
Mộng Vân Thường
Khoảng thời gian tiếp theo, quả nhiên lục tục tìm đến cô, đều khá ý nhị khách sáo, vẻ mặt ân cần lấy lòng, đều là ý cô giúp vài câu, thậm chí còn thông qua quan hệ vòng vèo nào tìm đến đồng nghiệp của cô ở Viện nghiên cứu Quang học, mời cô ăn cơm, còn nhét dây chuyền vàng vòng tay vàng cho cô, thậm chí trực tiếp tặng một căn nhà, tóm thủ đoạn gì cũng dùng hết .
Cô tự nhiên là nhất loạt để ý, coi như chuyện thôi.
Cứ như qua mấy ngày, ngày tháng cũng yên tĩnh , ngược là đồng nghiệp trong viện nghiên cứu cảm thán: “Nghiên cứu viên Lâm lùi một bước, ở nhà cũng là phu nhân quan chức hưởng thanh phúc, kết quả ở trong viện nghiên cứu còn nỗ lực như !”
Một nữ nghiên cứu viên bên cạnh : “Cái thì tính là gì, phu nhân quan chức gì , phụ nữ thể gánh vác nửa bầu trời, chúng vẫn sự nghiệp của riêng !”
Lâm Vọng Thư tán thành: “Vẫn là Tiểu Cố giác ngộ cao!”
Cô : “Những thí nghiệm chúng đang bây giờ, đôi khi đặc biệt cần sự kiên nhẫn tỉ mỉ, cần quan sát vi mô để đại cục, về phương diện , nữ nghiên cứu viên hình như ưu thế hơn, chúng còn thể với Viện trưởng Trần, thu nạp thêm nhiều nữ nghiên cứu viên nữa!”
Tiểu Cố vui mừng hẳn lên: “Được! Ngày nào cũng ở cùng đám đàn ông , cũng thấy khá vô vị!”
Mọi đều bật .
Đang chuyện, liền thấy tiếng bước chân dồn dập bên ngoài, đầu , thế mà là Trần Diễm.
Trần Diễm vội vã đẩy cửa phòng cô : “Tiểu Lâm, Tiểu Lâm, việc lớn!”
Trần Diễm thở , dáng vẻ cũng vững.
Lâm Vọng Thư kinh ngạc: “Sao , xảy chuyện gì ?”
Trần Diễm: “Chú nhận điện thoại, , kinh phí nghiên cứu khoa học duyệt xuống ! Là duyệt kinh phí nghiên cứu khoa học công nghệ cao của tổng quy hoạch!”
Lâm Vọng Thư , tim liền thót lên, duyệt xuống , đây là chuyện , nhưng Trần Diễm thành thế , sắc mặt đó đúng lắm.
Cô vội hỏi: “Duyệt bao nhiêu ạ? Nói thế nào ạ?”
Trần Diễm thở hổn hển: “Nhà nước cấp cho nghiên cứu khoa học công nghệ cao một một trăm tỷ!”
Lâm Vọng Thư gần như dám tin tai : “Cái gì? Một trăm tỷ?”
Điều thể trách Lâm Vọng Thư kinh ngạc, thực sự là bây giờ cũng chỉ là năm 1985, cải cách kinh tế mới bắt đầu, thứ đều bước gian nan, chỗ nào cũng cần tiền, hiện tại tổng chi tiêu tài chính một năm của nhà nước cũng chỉ là 2000 tỷ, tổng chi tiêu tài chính nghĩa là gì, là tổng chi tiêu cho khoản chi tiêu từ xuống của một quốc gia, bao gồm tiền lương của nhân viên chính phủ và các loại kinh phí đủ phương diện.
Kết quả, cứ như trực tiếp trích 100 tỷ để phát triển khoa học công nghệ cao, mức độ , tương đương với việc ép một phần hai mươi chi phí ăn uống tiêu pha của một đại gia đình!
Lâm Vọng Thư hít sâu một , cô dám tin: “Thật sự là một trăm tỷ ?”
Trần Diễm kích động : “, chú cũng hỏi hỏi mấy , thực sự là một trăm tỷ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-ve-thap-nien-70-tai-hon-voi-ban-than-chong-cu/chuong-473.html.]
Phải đầu tư 100 tỷ để phát triển khoa học công nghệ cao!
Lâm Vọng Thư miễn cưỡng để bản bình tĩnh , nếu là 100 tỷ, ngành laser tính theo tỷ lệ, đoán chừng thể lấy 20 tỷ, như thì, thể oanh oanh liệt liệt một trận lớn !
Lâm Vọng Thư chỉ cảm thấy mềm nhũn chân, cô vô lực đó, trong lòng hoảng hốt, đang nghĩ, nhiều tiền như , thế nào cũng thể chút chuyện !
Xem sự phát triển của ngành công nghiệp laser thực sự sắp khởi hành , nghiên cứu khoa học công nghệ cao của đất nước cũng sắp khởi hành .
Và Lâm Vọng Thư lúc tự nhiên , , khi truyền thông các nước đ.á.n.h giá về sự kiện , đều là "Trung Quốc dùng nguồn vốn cực kỳ hạn hẹp lúc bấy giờ đúng lưỡi d.a.o".
Ngay lúc đó Trần Diễm vội vàng triệu tập thể nhân viên họp, khi tất cả đến con 100 tỷ , cũng đều khiếp sợ, ai dám tin, thế mà trực tiếp cấp vốn 100 tỷ, đây chính là con thiên văn, nghĩ cũng dám nghĩ tới!
Hôm đó, quá kích động, bắt đầu thảo luận về các dự án nghiên cứu khoa học, thảo luận về kinh phí mà họ thể nhận , vì quá hưng phấn, họp đến muộn.
Đang thảo luận, liền thấy trợ lý của Trần Diễm bước tới, : “Có một cuộc điện thoại, là tìm Tiến sĩ Lâm, là yêu của Tiến sĩ Lâm.”
Lâm Vọng Thư , vội : “Vậy qua máy một lát.”
Trần Diễm một cái: “Ây da, cái cũng sắp tám giờ , chúng ngày mai chuyện tiếp .”
Mọi nghĩ cũng đúng, đành giải tán, nghĩ ngày mai tiếp tục chuyện, nhưng đều hưng phấn, ai nấy khép miệng.
Lâm Vọng Thư qua đó điện thoại, quả nhiên là Lục Điện Khanh: “Vẫn đang bận ?”
Lâm Vọng Thư: “Vâng, gọi điện thoại đến đây?”
Lục Điện Khanh: “Gọi đến văn phòng em , ai máy, nhớ điện thoại dự phòng đây , liền gọi đến chỗ Viện trưởng Trần.”
Lâm Vọng Thư nhỏ giọng : “Vừa ở trong phòng họp.”
Lục Điện Khanh: “Xe đến , nghĩ đón em, đang ở bốt điện thoại gần chỗ các em.”
Lâm Vọng Thư lúc mới nhớ , bên ngoài đơn vị mới lắp đặt bốt điện thoại dùng tiền xu.
Ngay lúc đó vội : “Cổng chỗ bọn em ?”
Lục Điện Khanh : “, đang đợi ở cổng chỗ các em.”
Lâm Vọng Thư: “Được!”
Ngay lúc đó vội vàng thu dọn đồ đạc, vội vã , khỏi cửa thấy Lục Điện Khanh.
Bây giờ thời tiết dần ấm lên , chỉ mặc một chiếc áo khoác kiểu mùa xuân, quàng khăn kẻ sọc, nho nhã ôn nhuận.