Trọng Sinh Về Thập Niên 70 Tái Hôn Với Bạn Thân Chồng Cũ - Chương 460

Cập nhật lúc: 2026-04-24 10:37:01
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đồng chí Vương , đều đưa mắt , đều là những nghiên cứu khoa học, bình thường chính là một lòng chuyên tâm nghiên cứu học vấn, căn bản từng tiếp xúc với tiền, hai chữ "kinh phí" đều ngơ ngác, càng đừng đến việc đưa một bản dự toán, bình thường loại chuyện cũng do bọn họ quyết định.

Lâm Vọng Thư thấy tình cảnh , đành : “Kế hoạch thể cần ít tiền.”

Đồng chí Vương xong, về phía Lâm Vọng Thư: “Cô là đồng chí Lâm ? cô mới từ Mỹ về, cao đồ.”

Lâm Vọng Thư : “Vâng, mấy năm nay ở nước ngoài, vẫn luôn theo dõi tình hình phát triển công nghệ cao của phương Tây, dạo gần đây càng nghiên cứu thu thập sâu về tình hình cụ thể của kế hoạch tác chiến gian, đặc biệt là tình hình nghiên cứu của ngành công nghiệp laser.”

lúc là lúc khiêm tốn, dù nắm bắt cơ hội bày tỏ suy nghĩ của , mặt vị lãnh đạo thể chủ một câu, thể bằng mười câu bên ngoài.

Đồng chí Vương xong, : “Vậy cô xem, tại đất nước chúng laser?”

Mộng Vân Thường

Lâm Vọng Thư: “Đồng chí Vương chắc hẳn , ngay năm Mỹ nghiên cứu tàu con thoi gian?”

Đồng chí Vương gật đầu: “Chuyện năm nhỉ, nhớ bọn họ đặt một cái tên gọi là Columbia.”

Lâm Vọng Thư: “ , đây là kể từ khi vệ tinh nhân tạo đầu tiên của Liên Xô bay lên trời năm 1957, đầu tiên trong lịch sử nhân loại thể việc tàu vũ trụ trở về Trái đất.”

: “Còn một chuyện nữa, Đồng chí Vương thể , mười năm Nhật Bản thực hiện một ca phẫu thuật, cắt bỏ khối u não cho một bé gái, loại phẫu thuật mở hộp sọ rủi ro cực cao , hề chảy m.á.u nhiều, hơn nữa bé gái mở miệng chuyện nửa giờ phẫu thuật mở hộp sọ.”

Đồng chí Vương nhíu mày: “Chuyện từng , phẫu thuật mở hộp sọ nửa giờ mở miệng chuyện?”

Lâm Vọng Thư : “Đồng chí Vương, một trong những lực lượng hỗ trợ công nghệ của tàu con thoi gian Mỹ chính là laser, nếu laser, bọn họ tuyệt đối thể việc tàu con thoi trở về Trái đất, ca phẫu thuật khối u của Nhật Bản, dùng chính là d.a.o laser.”

Cô nghiêm túc : “Từ công nghiệp đến hàng , từ y học đến quốc phòng, thể đưa hàng trăm ví dụ của các nước, nhưng chúng thể đơn giản một chút, từ xưa đến nay, sự sinh tồn của nhân loại thể tách rời ánh sáng, ánh sáng chính là hy vọng, chính là quang minh. Mà trong xã hội tương lai, laser đối với đất nước chúng , chính là ánh sáng của sự phát triển xã hội, nếu chúng thể kiểm soát chùm ánh sáng , tương lai tất sẽ chìm trong bóng tối.”

đến mức sục sôi nhiệt huyết, dõng dạc hùng hồn, lời lẽ lãng mạn đến mức giàu chất thơ.

Đừng là Đồng chí Vương, ngay cả vài vị chuyên gia bên cạnh cũng đến động lòng.

Đồng chí Vương Lâm Vọng Thư, trầm tư một lát, cuối cùng cũng : “Mặc dù hiểu những vấn đề ở tầng công nghệ cụ thể, nhưng hiểu , laser chính là ánh sáng của xã hội hiện đại, chùm ánh sáng , thì định sẵn sẽ tụt hậu so với khác, vĩnh viễn ngày ngóc đầu lên .”

Lâm Vọng Thư: “Vâng.”

Đồng chí Vương gật đầu: “Vậy bây giờ bàn bạc xem, chúng rốt cuộc cần bao nhiêu tiền?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-ve-thap-nien-70-tai-hon-voi-ban-than-chong-cu/chuong-460.html.]

Vấn đề đưa , vài vị chuyên gia lão thành khác đều nghẹn đến đỏ bừng mặt, Lâm Vọng Thư càng chút đáy trong lòng.

Lâm Vọng Thư tự nhiên càng dám đưa , cô sợ đưa nhiều quá, dọa Đồng chí Vương chạy mất, đưa ít quá, chẳng là thiệt thòi lớn ?

Trần Diễm càng khó xử, ông đương nhiên hy vọng kinh phí nghiên cứu càng nhiều càng , dù nếu tài lực hùng hậu chống đỡ, tiền tùy tiện tiêu một cái là hết, nghiên cứu khó đạt tiến triển mang tính đột phá, nhưng vấn đề là, nếu nhiều quá, lãnh đạo chắc duyệt.

Mọi tuổi tác cao, từng mặc cả với ai, nhắc đến tiền là đỏ mặt, thế nào.

Đồng chí Vương thấy , thiết : “Chuyện cũng gì quan trọng, bây giờ chỉ là để các vị ước tính một con đại khái, như khi chúng dự toán kinh phí thể lập kế hoạch , còn về việc phù hợp , chúng thể nghiên cứu thêm.”

Trần Diễm : “Ước chừng vài chục triệu?”

Lâm Vọng Thư lời , trong lòng liền lẩm nhẩm, vài chục triệu? Có ít ?

Lập tức c.ắ.n răng một cái, : “Vài chục triệu thì, e là chút khó khăn, cảm thấy dù thế nào cũng hai trăm triệu chứ?”

Ánh mắt Trần Diễm lập tức rơi mặt cô. Rõ ràng là kinh ngạc.

Ông là mong đợi nhiều hơn một chút, nhưng thấp thỏm.

Lâm Vọng Thư cố vẻ bình tĩnh, nghiêm túc : “Hai trăm triệu, chắc là thể một thành tích.”

Lúc lời , ánh mắt cô rơi mặt Đồng chí Vương, phát hiện ông đang nghiêm túc nhíu mày.

Trong lòng cô hoảng, nghĩ thầm báo nhiều quá ? Sư t.ử mở ngoạm ?

Lập tức vội : “Đồng chí Vương, thực hai trăm triệu hề nhiều, đầu tư của kế hoạch chiến tranh giữa các vì của Mỹ trong mấy năm qua là hai mươi lăm tỷ đô la, kinh phí nghiên cứu khoa học đầu tư của Nhật Bản là 4 nghìn tỷ yên. Chúng cách nào so sánh với những quốc gia phát triển đó, nhưng nghiên cứu khoa học tiền thì thành tích, trong nghiên cứu phát triển công nghệ kỹ thuật cao, hai trăm triệu thực như muối bỏ bể, chúng thể thắt lưng buộc bụng tiết kiệm để dùng, chỉ cần hai trăm triệu tiền vốn khởi động, tiên khởi động dự án nghiên cứu khoa học lên .”

Trần Diễm bên cạnh xong, vội : “Đồng chí Vương, chuyện thể chậm trễ ạ, dù thế nào cũng nghiên cứu khoa học lên , thể đợi nữa!”

Đồng chí Vương gật đầu: “Được, vấn đề , chúng sẽ họp thảo luận về dự toán, sẽ mau ch.óng cho một kết quả.”

 

 

Loading...