Trọng Sinh Về Thập Niên 70 Tái Hôn Với Bạn Thân Chồng Cũ - Chương 452

Cập nhật lúc: 2026-04-24 10:36:52
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huống hồ, cho dù ở đây, chuyện cũng tiện .

Người mà cô quen , thể chuyện , lời cũng trọng lượng, đồng thời thể để cô mở miệng nhờ vả, chỉ một ngườiLục Sùng Lễ.

Mặc dù ông là một suy nghĩ trái ngược với cô.

Cô cầm tài liệu, gọi xe của đơn vị, thẳng đến đơn vị của Lục Sùng Lễ.

Trợ lý Trang mấy năm thăng chức, điều chuyển nơi khác, đảm đương trọng trách, nữ trợ lý từng gặp hai năm xưa cũng còn ở đó nữa, mấy vị trợ lý bên ngoài văn phòng của Lục Sùng Lễ, cô đều quen thuộc.

Lâm Vọng Thư phận, vị trợ lý vội vàng dậy tiếp đón, lịch sự dâng nước.

Lâm Vọng Thư bày tỏ cần, rõ mục đích đến của .

Trợ lý liền chút khó xử: “Tiên sinh đang họp, nhất thời nửa khắc thời gian.”

Lâm Vọng Thư xong, cũng khó: “Đã , thì cứ đây đợi .”

Trợ lý bất đắc dĩ, nhưng cũng tiện gì, dù cũng là con dâu của Lục Sùng Lễ, bọn họ dám tùy tiện đắc tội.

Lâm Vọng Thư yên lặng chờ đợi, ước chừng đợi hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng thấy tiếng bước chân bên , đầu chính là Lục Sùng Lễ. Lúc ông, bộ vest kẻ sọc xám đậm phẳng phiu đến mức một nếp nhăn, cà vạt thắt cẩn thận tỉ mỉ, mái tóc bạc ở thái dương đều toát lên thở nghiêm cẩn.

Phía ông, bốn năm theo, đều ăn mặc chỉnh tề, trầm trang nghiêm, bầu khí bên ngoài văn phòng bỗng chốc khác hẳn, ngay cả sự lưu động của khí cũng thêm vài phần ngưng trọng.

Lục Sùng Lễ khi thấy Lâm Vọng Thư, bước chân khựng , rõ ràng chút nghi hoặc.

Mấy phía Lục Sùng Lễ, cũng đều cung kính dừng , ánh mắt đồng loạt về phía Lâm Vọng Thư.

Lâm Vọng Thư lập tức cảm giác chú ý giữa hội trường vạn .

Có một khoảnh khắc, cô tự kiểm điểm cách ăn mặc hôm nay của , quá tùy tiện , đến mức sự xuất hiện của dường như ăn nhập với bầu khí ở đây?

cô vẫn bỏ qua tất cả thứ, dậy, cung kính : “Cha, một chuyện, chuyện với Cha, bây giờ tiện ạ?”

Ánh mắt cô về phía mấy phía Lục Sùng Lễ, lịch sự : “Nếu tiện, con thể tiếp tục đợi.”

Mấy phía Lục Sùng Lễ đưa mắt , nhất thời đều chút bất ngờ, ngờ đây thế mà là con dâu của Lục Sùng Lễ.

Nghe con dâu của Lục Sùng Lễ là phần t.ử trí thức cao cấp, từng đoạt giải thưởng Nhà khoa học trẻ, vô cùng nổi bật.

Mộng Vân Thường

Trong đầu bọn họ thậm chí còn hiện lên hình ảnh cô và Lục Điện Khanh ôm nhauđó là hình ảnh lên Nhân Dân Nhật Báo.

Thế là một vị đồng chí hơn bốn mươi tuổi tiến lên : “Tiên sinh, chúng lát nữa nhé?”

Lục Sùng Lễ nhạt nhẽo quét mắt Lâm Vọng Thư một cái, rốt cuộc vẫn : “Được, phiền các đợi một lát nhé.”

Lâm Vọng Thư khi Lục Sùng Lễ một cái đó, chỉ cảm thấy da đầu chút tê dại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-ve-thap-nien-70-tai-hon-voi-ban-than-chong-cu/chuong-452.html.]

Bây giờ cô hiểu rõ tính cách của vị Cha chồng , ông đủ ôn hòa hiền từ, bao dung với con cháu, dung túng với các cháu.

Mấy ngày Lục Chấp Quỳ nhà cô còn gọi điện thoại , hỏng bức thư pháp của ông nội kết quả ông nội hề tức giận chút nào.

Đối với cô con dâu , phần lớn thời gian, Lục Sùng Lễ thà nổi giận với con trai, cũng tuyệt đối sẽ tỏ thái độ với cô con dâu .

tiền đề là, cô đừng thách thức những ngoại lệ hiếm hoi đó.

Bây giờ, cô đang ranh giới nhạy cảm đó.

Lâm Vọng Thư lấy hết can đảm, : “Cảm ơn Cha.”

Lục Sùng Lễ hiệu cho mấy phía , mấy liền rời , khi rời , còn lịch sự gật đầu chào cô.

Lâm Vọng Thư cũng đáp lễ theo phép lịch sự.

Đợi đến khi hết, Lục Sùng Lễ : “Vào .”

Sau khi trong, Lục Sùng Lễ cũng hỏi tại , cứ để Lâm Vọng Thư , đó liền lấy một bộ cụ bên cạnh, định pha cho cô.

Cô vội : “Cha, cần ạ, con việc chính với Cha.”

Lục Sùng Lễ vẫn pha , những ngón tay thon dài của ông cầm ấm , đích rót cho Lâm Vọng Thư.

Trong làn nóng mờ ảo, ông vô cùng kiên nhẫn, dòng nước nhỏ chậm rãi chảy, róc rách tuôn xuống.

Lâm Vọng Thư cảnh tượng , nhớ đến chiến lược đàm phán mà Lục Điện Khanh với , cô một khoảnh khắc, cảm thấy Lục Sùng Lễ lẽ là cố ý.

Đây là một kiểu tạo bầu khí, đ.á.n.h mà khuất phục binh lính của khác, còn gì, mất bình tĩnh .

Lâm Vọng Thư hít sâu một , cô cảm thấy nên nghĩ những thứ khác, chỉ cần nghĩ đến mục đích của .

Trước mặt một tu luyện như Lục Sùng Lễ, cô nên đơn giản hóa tâm tư của .

Lục Sùng Lễ khi rót , thần thái trở nên ôn hòa: “Vọng Thư, cũng loại con thích ? Hay là mấy năm nay ở nước ngoài, con quen uống cà phê hơn?”

Lâm Vọng Thư thành thật : “Cha, con hứng thú với cả và cà phê, con thường uống nước lọc, nhưng loại của Cha ngửi mùi thơm.”

Lục Sùng Lễ gật đầu: “Điểm con giống Điện Khanh, khẩu vị của nó thanh đạm, chỉ thích nước lọc. đây là tiết Thanh Minh, hương vị cũng tồi, Mẹ con hình như thích, lát nữa con mang một ít qua mời bà nếm thử.”

Lâm Vọng Thư quyết định thảo luận những chủ đề vô bổ nữa, cô thẳng vấn đề: “Cha, thực hôm nay con qua đây, là một yêu cầu quá đáng.”

Trên môi Lục Sùng Lễ nở nụ : “Vọng Thư, con .”

Lâm Vọng Thư hít sâu một , cuối cùng bắt đầu : “Cha, trong Thế chiến thứ hai, các nhà khoa học Đức phát hiện phản ứng phân hạch của hạt nhân Uranium, Cha đấy, đây chính là b.o.m nguyên t.ử . Lúc đó nhà vật lý học Hungary Szilárd mượn cơ hội nhận tiền thưởng Nobel để trốn sang Mỹ, ông ý thức nếu để Đức Quốc xã nắm giữ thứ v.ũ k.h.í đáng sợ như , sẽ gây t.h.ả.m họa kinh hoàng đến mức nào cho nhân loại.”

 

 

Loading...