Trọng Sinh Về Thập Niên 70 Tái Hôn Với Bạn Thân Chồng Cũ - Chương 157

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:08:41
Lượt xem: 95

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàn của nhà họ Lôi ở vị trí chủ tọa là ông cụ Lôi, thần sắc nghiêm túc, bên cạnh lượt là bố Lôi, Thẩm Minh Phương, Lôi Chính Đức và Lôi Chính Huệ, cùng với chú của Lôi Chính Đức.

Lúc Lục Điện Khanh và Lâm Vọng Thư tới, thể cảm nhận , sắc mặt Thẩm Minh Phương đó lập tức cho lắm.

vẫn đang , mặn nhạt.

Lục Điện Khanh coi như thấy, tiến lên, giới thiệu ông cụ Lôi và bố Lôi cho Lâm Vọng Thư, lời lẽ cung kính, cuối cùng : "Ông nội Lôi và ông nội là giao tình cũ nhiều năm , cũng là hàng xóm nhà chúng , là lớn lên."

Lâm Vọng Thư cũng liền tiến lên, kính rượu ông cụ Lôi, ông cụ Lôi hiếm khi lộ nụ : "Tốt , Điện Khanh lớn , kết hôn , ông nội chúc hai cháu bách niên hảo hợp!"

Lúc thấy điều , đôi mắt đột nhiên ngước lên, về phía Lục Điện Khanh và Lâm Vọng Thư, một âu phục phẳng phiu, một thon thả dịu dàng, quả là một đôi bích nhân.

Hôm nay , trai tài gái sắc trời sinh một cặp .

Lâm Vọng Thư đương nhiên thu hết phản ứng của Lôi Chính Đức đáy mắt, trong lòng chỉ cảm thấy buồn , cảm thấy hoang đường.

Ai thể ngờ, đời còn cơ hội , kiếp cô gả cho Lôi Chính Đức, cô từng cùng Lôi Chính Đức kính rượu .

Kiếp , cô gả cho Lục Điện Khanh, cùng Lục Điện Khanh, Lôi Chính Đức ở một góc bên cạnh.

Cô đương nhiên trong lòng Lôi Chính Đức dễ chịu, đoán chừng vẫn là trăm tư giải , nhưng hết cách, trưởng bối trong nhà sống sờ sờ đè ép xuống mà ấm ức.

Anh thậm chí ấm ức cảm thấy cả thế giới đều phụ lòng .

thế thì , Lâm Vọng Thư cố kỵ cảm nhận của Lôi Chính Đức, cô chỉ để bản hạnh phúc để bản sảng khoái.

Lúc , Lục Điện Khanh và Lâm Vọng Thư kính rượu bố Lôi và Thẩm Minh Phương.

Bố Lôi là phó hiệu trưởng trường đại học, tính tình thanh cao, vì chuyện của con trai mà mất mặt hổ , tham gia hôn lễ, thực cũng tự nhiên, nay chỉ thể là cố tỏ như chuyện gì, chúc mừng.

Ông cũng là nghĩ, chuyện qua thì cho qua , rốt cuộc là , cũng liền nữa.

Thẩm Minh Phương bên cạnh, cặp đôi , thế nào cũng thấy chướng mắt, khó chịu.

Thực Lâm Vọng Thư gả cho con trai , bà tự nhiên vui mừng, nhưng Lâm Vọng Thư gả cho ai cũng , cứ gả cho Lục Điện Khanh.

Nhớ nỗi ấm ức chịu ở đại tạp viện hôm đó, nhớ đủ thứ ở nhà hàng Phỏng Thiện tối hôm đó, bà liền cả khó chịu, thể diện cả đời đều rơi hết xuống đất, vỡ thành cặn thủy tinh, nhặt cũng nhặt lên !

Cứ thế nhà họ Lục và nhà họ Lôi là mối quan hệ , nhà họ Lục bối cảnh đó, bà cũng dám đắc tội!

Cho nên ông cụ lệnh một tiếng, ngược nhà họ Lôi còn giúp đỡ tổ chức hôn lễ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-ve-thap-nien-70-tai-hon-voi-ban-than-chong-cu/chuong-157.html.]

Đây , hôm , chú ba nhà họ Lục đặc biệt đến chuyện, cần năm chiếc xe, hy vọng nhà họ Lôi giúp tìm một chiếc xe.

Lúc đó Thẩm Minh Phương tức giận đến mức suýt nữa nên lời, sự khó xử đó vẫn còn sờ sờ đó, các bảo chúng giúp các tìm xe?

Mộng Vân Thường

Đường đường là Lục Hoằng Đạo, ông tùy tiện gọi một tiếng, năm chiếc xe con Hồng Kỳ gom đủ , cứ bảo chúng giúp? Còn là cố ý ghê tởm !

là tức đến cực điểm, hận thể đập bàn nữa.

hết cách, đàn ông trong nhà cứ , đây là cho nhà một bậc thang để xuống, bao nhiêu như , với khác, cứ nhắc với bà, đây là coi bà như bạn bè cận, trong Tứ Cửu Thành thể điều xe nhiều như , tìm khác mở miệng? Thiếu một chiếc đó của bà ?

Đến hôn lễ hôm nay, càng là bắt bà qua đây từ sáng sớm, giúp kiểm tra việc bài trí hỉ đường của khách sạn, bà là trời sáng dẫn con gái qua đây giúp đỡ.

Phải rằng, đối với Lâm Vọng Thư, bà là một ngàn một vạn cái lọt mắt, kết quả thì , kết hôn bà còn lo lắng hơn cả bà v.ú, tìm xe dậy từ sáng sớm!

Cứ thế ngay giờ phút , Lục Điện Khanh bình nào mở xách bình đó, : "Vọng Thư, xe dùng cho hôn lễ của chúng , may nhờ chú Lôi giúp chúng tìm một chiếc, sáng sớm hôm nay, trời sáng dì Lôi qua đây giúp đỡ , cũng thật là vất vả ."

Lâm Vọng Thư nhướng mày, tự nhiên chút bất ngờ, nhưng cô vẫn đè nén sự ngạc nhiên trong lòng, : "Vậy thật là may nhờ chú Lôi dì Lôi , hôm nào nhất định đến nhà cảm tạ."

Ông cụ Lôi bên cạnh đối với điều , hiền từ: "Điện Khanh là ông lớn lên, cũng giống như cháu trai ruột của ông , hơn nữa bà con xa bằng láng giềng gần, đây đều là nên , nên ."

Thẩm Minh Phương ở bên cạnh , sắc mặt càng thêm khó coi, chỉ là rốt cuộc e ngại trường hợp, trưởng bối ở đó, dám phát tác, chỉ thể cố nhịn mà thôi.

Lôi Chính Huệ bên cạnh thì cúi đầu, cũng lên tiếng, chỉ thỉnh thoảng liếc Lục Điện Khanh một cái.

Nói như vài câu, Lục Điện Khanh liền : "Ông nội, ông ăn ngon uống nhé, dì chú, chúng cháu "

Ai ngờ lúc , Lôi Chính Đức đột nhiên : "Khoan ."

Anh lên tiếng, mấy bàn xung quanh đều sang, bố Lôi cũng nhíu mày.

Lục Điện Khanh sóng yên biển lặng, nhướng mày : "Chính Đức?"

Lôi Chính Đức lên: "Điện Khanh, Vọng Thư cũng là bạn bè nhiều năm của , hôm nay hai tân hôn, kính một ly, nào, cạn ly ."

Nói xong, đưa thẳng ly rượu đó đến mắt Lục Điện Khanh.

Lâm Vọng Thư thấy, liền vui cho lắm, xong .

Hôm nay khách khứa đến đông, các nơi đều kính rượu, thể đổi thành nước, nhưng một khách khứa ồn ào, dễ giả, ít nhiều luôn uống, chỗ uống một chút chỗ uống một chút, chú rể liền dễ say .

 

 

Loading...